Wendy09: Chồng ngày càng an phận, mặc vợ xoay xở kiếm tiền

Chia sẻ bài viết này

Em là người kiếm tiền chính. Em thấy làm nhà nước thì chồng ngày càng an phận, lương chỉ đủ tiền ăn trưa và nộp tiền học mầm non cho con. Cứ như thế mãi em quá nặng gánh.

Wendy09
Chuyện gia đình em là như vầy chị. Không biết do bản thân nó phức tạp hay do suy nghĩ của em làm nó phức tạp. 2 vợ chồng em cưới được 5 năm rồi, có 1 bé gái 4 tuổi, em đang bầu 6m.

Về tài chính, ở trong nhà, em là người kiếm tiền chính. Chồng em làm nhà nước, lương thấp chỉ đủ tiền ăn trưa và nộp tiền học mầm non cho con. Con em bị bệnh bẩm sinh, em suốt 3 năm đi làm trả nợ, nên mãi 1 năm trước đây 2 vợ chồng mới mua được 1 căn hộ nhỏ để ở, dù lúc đó 2 vợ chồng cũng tay trắng. 1 nửa là nội-ngoại góp vào, còn lại mẹ đẻ em vay ngân hàng và mẹ chồng em vay người thân giúp. Lúc đó em nói với chồng, em lo giả nợ ngân hàng và lãi (vì nhiều hơn), còn chồng em lo trả nợ cho bên nội. Thực tình lúc đó em nghĩ rồi cũng em lo cả thôi, nhưng nợ vay của người thân có thể thư thư trả.

Gần đây mẹ chồng em đòi vợ chồng em trả 1 số tiền, từ chuyện này mà em stress. Thứ nhất, mẹ chồng em chỉ nói với chồng em về chuyện trả tiền cho mẹ, dù biết em mới là người kiếm tiền. Thứ hai, em chỉ lo được 2/3 số tiền mẹ em yêu cầu. Em chuyển hết cho mẹ em, khi thấy thiếu thì mẹ liên tục nhắn tin giục chồng em trả, nói chồng em cắm sổ đỏ nhà đang ở để trả đi, vì tiền này bà vay của em gái. Chồng em không nói với em, mà em thấy 2 mẹ con nói chuyện với nhau nên hỏi.

Em nói chồng em bán nhà đi để trả cho bà, thì chồng em không đồng ý. Em thấy mệt mỏi khi nghĩ đến số nợ còn lại phải làm 1 mình để trả nợ, gần 1 tỷ chị. Trong khi vừa lo cho gia đình, vừa lo nuôi con, chưa kể bé sắp sinh thì em cũng còn phải lo chữa bệnh tiếp cho bé lớn. Em xác định là 1 mình, vì lúc bé lớn nằm viện, nhà chồng em cũng chỉ giúp đỡ phần nào thôi, còn lại là tự em và bên ngoại lo hết. Ông bà cũng không nghỉ làm để vào viện chăm cháu nữa.

Nói vậy chị cũng hiểu là em với nhà chồng không hòa hợp. Không đốp chát nhau, nhưng tình cảm không có, giữ khoảng cách xa lắm, ít nhất từ phía em. Mẹ chồng em cũng coi thường chồng em vì phải để vợ nuôi, cả nhà ngoại của bên chồng cũng thế. Mọi tình cảm và đầu tư bố mẹ em dành cho cô út, vì cô học giỏi. Em mệt mỏi vậy nên tháng này mẹ đẻ em đến ở để chăm sóc. Nhà chật, cô em chồng ở 1 phòng, vợ chồng em ở 1 phòng, mẹ em ngủ phòng khách. Em nói mẹ vào ngủ chung với em em, thì mẹ em không vào vì bảo thích tự do. Em nói để bảo em chồng ra ngoài ngủ cho mẹ vào, mẹ em cũng không chịu. Rồi có mẹ em thì từ chồng đến em chồng đều ỷ việc cho mẹ. Em thấy xót mẹ và khó chịu. Em cũng nói chuyện với 2 anh em rồi, nhưng không cải thiện được.

Cá tính của chồng em cũng rất khó hiểu. Là người lầm lỳ, không chia sẻ. Khi em có vấn đề gì cần nói, thì chồng em thường im lặng không nói lại. Em gửi email cũng không trả lời. Họa hoằn lắm mới cáu lại thôi. Lúc vợ chồng giận nhau thì chồng em lầm lỳ và hung hăng với tất cả mọi người. Mẹ vợ hỏi cũng không nói lại. Xét nét cáu mắng con, thấy con bé nũng bà là rất ngứa mắt, quát nó suốt ngày. Mỗi lúc có chuyện giận nhau là em khủng hoảng, vì thái độ đó của chồng em. Nó có thể kéo dài đến cả tháng luôn chị. Bất biết con ốm, vợ bầu hay như nào, đã giận là chồng em bơ hết.

Đặc biệt là chồng em ứng xử không được hay lắm với bên vợ, rất lạnh nhạt với nhà vợ. Với mẹ em thì thế rồi. Với em vợ thì còn tệ hơn. Ví dụ em em hỏng điện thoại, nhà có 1 cái điện thoại cũ để không, hỏi xin để dùng mà chồng em kiên quyết không cho. Thẳng thừng luôn chị. Em tê dại không biết nói gì nữa. Khi đi đâu với nhà vợ, hay gần nhất là chị họ em cho cháu ra chơi, không bao giờ chồng em tự rút tiền ra trả tiền taxi hay tiền gì cả. Nếu đi ăn gì, đến lúc trả tiền, chồng em cũng cứ đợi mọi người thôi. Em xấu hổ, phải đưa tiền nói anh chủ động thì mới chịu chi. Có thể vì chồng em không làm ra tiền, nhưng đến cái tối thiểu để giữ mặt cho vợ, cũng không làm chị ạ.

Em thấy chồng em làm nhà nước chỉ càng ngày càng an phận, em nói tìm hướng chuyển ra thì chồng em nói ngại. Cảm giác chồng em không tự tin, sợ vì phải bước ra môi trường bên ngoài. Cứ như thế suốt thì em quá nặng gánh.

Em thấy nản lòng lắm. Không biết phải cố gắng vì cái gì. Em làm 1 lúc 2 jobs, rất vất vả, không có cả thời gian cho con. Có bầu cũng đi công tác rất nhiều. Mẹ đẻ em rất xót con. Dù chiều con rể nhưng cũng không thể tránh những lúc chạm tự ái của chồng em. Em thì bất lực, vì đúng là thực tế, em đang phải lăn ra lo, còn chồng em cứ sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về, đến nhà là ôm máy tính chơi Game.

Em cũng không phải là người rộng lượng gì đâu, nên khi chồng em chơi trong lúc em phải lăn lộn vì stress công việc, vì mệt mỏi, thì em cáu bẳn và tính tình rất khó chịu. Em cảm thấy em rất cô độc và tự ti. Bởi vì lúc nào em cũng phải nghĩ đến chuyện tiền bạc. Em thấy bế tắc vô cùng, nhiều lúc chỉ muốn giải thoát thôi. Em không có động lực để sống, cố ép mình sống cho tích cực. Nhưng em thấy sống khó quá. Mỗi ngày với em như một ngày em phải chịu đày ải, chứ không phải là được sống. Em thấy mình đang phung phí cuộc sống lắm chị, vì có bao nhiêu người khao khát được sống.

Em chỉ ước em trao được cuộc sống của em cho họ thôi. Có cách nào để giúp em thoát ra được tâm trạng này không chị? 4 tháng rồi, em cứ như thế này. Mọi thứ khó khăn dồn vào một lúc, công việc, gia đình, em bế tắc vô cùng chị ơi.

Saudau

Tớ cũng rất thương bạn, nhưng xin lỗi trước tớ đi thẳng vào đề.

Cái chính ở đây là bạn tự làm khổ mình đấy, tự mua dây buộc vào mình.

Thứ nhất: bạn là người kiếm tiền chính, con đầu còn nhỏ lại đang phải chữa bệnh, chồng thì lười, thụ động vậy mà lại có bầu bé nữa. Vậy bạn nghĩ bạn là siêu nhân hay sao mà ôm hết việc vào người thế? Vừa nuôi con bệnh, vừa lo kiếm tiền giờ lại sắp sinh con.

Thứ hai chắc khi mua nhà bạn đã phải cân đối tài chính, vay ai bao nhiêu? Bao giờ trả? Mà đã thỏa thuận là bạn trả ngân hàng, chồng trả nhà nội thì cứ thế mà làm, mẹ chồng có đòi bạn đâu, mà chồng bạn cũng có yêu cầu bạn phải trả cho mẹ anh ta đâu, bạn tự ý nhảy vào đấy chứ. Sao không để hai mẹ con họ tự giải quyết. Nếu khi vay mẹ chồng mà bà bảo cho vay 1 năm, bây giờ mới 6 tháng bà đã đòi thì mới trách bà được, còn bà chỉ nói cho vay khi nào bà cần phải trả thì không thể trách bà mà trách hai vợ chồng bạn không rõ ràng khi vay.

Tớ thấy bạn cứ quay cuồng với mọi thứ, cái gì bạn cũng muốn nhúng tay vào, cái gì bạn cũng muốn mình giải quyết, bạn không tin tưởng vào khả năng của chồng nên tranh hết mọi việc kể cả nghĩ hộ chồng nữa, bạn cứ ôm tất cả vào mình nhưng bạn cứ vừa làm vừa ấm ức suy nghĩ thế này: -Trời ơi sao tôi khổ thế này, sao cái gì cũng tới tay tôi, một mình tôi quần quật 2 job mà có ai thương tôi đâu, con thì ốm, tiền nhà thì chưa trả hết, chồng thì suốt ngày game v. v.

Đấy bạn xem sống với bà vợ như vậy thì ông chồng nào vui vẻ nổi, không cáu bẳn mới là chuyện lạ. Nên anh ta càng lầm lì, càng cau có thì bạn lại càng ức chế, gia đình như địa ngục.

Bây giờ bạn thử nghĩ xem thực sự bây giờ bạn đang cần gì? Bạn mong muốn cái gì? Tiền, nhà, xe hay sức khỏe, cuộc sống thanh thản nhẹ nhàng?

Trước mắt ngay bây giờ là bạn nên nghĩ chậm một chút, chuẩn bị sức khỏe, tinh thần để sanh em bé. Chuyện nợ nần với nhà chồng cứ thảy hết sang vai chồng, việc nhà cũng vậy cái gì làm được thì làm còn thì đẩy sang chồng. Suy nghĩ nhẹ nhàng lên, đừng cáu bẳn với chồng nữa mà thử ngọt ngào khích lệ chồng xem. Có khi nào vì cái cách bạn đối xử với chồng mà chồng bạn trở nên ỳ ra, bất cần theo kiểu: Đấy, cô tự cho cô giỏi, cô tài thì cô làm hết đi, lo hết đi, thằng này chỉ có thế thôi. Đừng nên cố cái gì nữa, không có nhà to thì ở nhà bé, không có nhà bé thì đi thuê nhà. Bạn cứ trách chồng không lo là bởi vì bạn cứ chạy trước anh ta để lo rồi còn đâu.

Thế nhé, cứ từ từ, sống chậm lại, tập trung vào sức khỏe và tinh thần của bản thân, bạn phải vững vàng thì mới lo cho các con được.

Harmonius

Em thì nghĩ là bạn ấy dù có muốn cũng không thảy nổi khoản nợ phía bên chồng sang cho chồng đâu. Mà mẹ chồng lại cũng gợi ý cầm sổ đỏ vay tiền trả nợ cho bà rồi còn gì.

Theo em, đầu tiên bạn ý phải thoát khỏi tình trạng tài chính bí bách hiện tại, giải quyết các khó khăn vướng mắc chồng đang gây ra cho bên nhà vợ, sống tách em chồng ra. Rồi mới từ từ tính đến chuyện đẩy quả tạ kiếm tiền nuôi con, mua nhà sang cho chồng được. Ở đây, ngay từ đầu, cả bạn ý và bố mẹ chồng đều biết rõ chồng bạn ý chả kiếm được tiền và cũng không muốn kiếm tiền, lương chỉ đủ tiêu và đóng tiền học mầm non cho con. Nhưng bạn lại nghiễm nhiên tự lừa dối chính mình là chồng lo trả tiền cho nhà chồng (có lẽ bạn ngây thơ cho rằng chồng không trả thì bố mẹ chồng cũng sẽ cho khoản này).

Thành ra việc làm ngơ, không tham gia, cứ mặc kệ chồng lo đúng như cam kết trả nợ cho nhà chồng thì chắc là không yên được với nhà chồng đâu chị Saudau ơi. Không cẩn thận, cầm sổ đỏ chỉ để trả món nợ của mẹ chồng, rồi bạn ý lại khổ thêm vì gánh tiếp món trả lãi trả gốc mới.

Vì thế, tốt nhất bây giờ là cơ cấu lại các khoản nợ do mua nhà. Tìm một ngân hàng cho vay khoản tiền đủ trả tất cả các khoản nợ (kể cả khoản nợ vay của bên nhà vợ_trừ các khoản được cho chính thức bởi hai bên gia đình). Từ việc cơ cấu này, giãn khoản nợ gốc phải trả ra thời gian dài hơn, nhằm bớt áp lực tài chính lên bạn ý của tình hình hiện tại (con lớn ốm, con bé sắp chào đời, chồng không kiếm được tiền…).

Sau khi vay ngân hàng để giãn nợ thì cho thuê cái phòng cô em chồng đang ở để bù thêm tiền trả nợ. Bà ngoại chỉ giúp trông cháu, bé lớn và nhà cửa cơm nước hai vợ chồng tự lo. Hoặc nếu có thể thì nhờ bà ngoại đến giữ em bé theo giờ hành chính. Chồng về nhà phải trông con, làm việc nhà chứ không chỉ để chơi game. Nếu bà ngoại ở quê thì mạnh dạn thuê người giúp việc theo giờ giữ em bé ban ngày. Cương quyết không để chồng ỷ lại vào nhà ngoại.

Sau đó cứ thế mà chấn chỉnh cách sống trong gia đình, khiến chồng phải hiểu rõ quyền lợi và trách nhiệm của anh ta.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.