Nangthuytinh: Lấy phải chồng ki bo với vợ con, chỉ thích giữ tiền

Nangthuytinh123

Trước đây em toàn ăn cơm chiều tại công ti không đấy chị. Vì ngay từ đầu em cũng nghĩ anh ta keo thì mình cứ ngồi tại công ti ăn cho đỡ tốn tiền ăn ngoài. Nhưng sau đó, em lại ngưng vì thấy ngại với mọi người. Nhưng thôi giờ em nghe chị nói, quăng hết mọi cái qua bên, làm lại như vậy.

Còn tiền sữa cho con, có tháng em bảo em không còn tiền mua. Anh cũng chịu đi mua, nhưng mua về 1 thùng sữa tươi hộp loại 110ml chứ không lên nổi 210ml. Làm tội thằng nhỏ phải uống sữa tươi thay sữa bột. Em xót con quá nên lại phải tự đi mua sữa bột về cho con.

Đến cái tủ nhựa đựng quần áo cho con, em nhủ mua mấy lần mà đến giờ vẫn không chịu mua. Vì cứ nói là con xài chung tủ với em là được rồi việc gì phải mua. Chăn gối cũng không thấy hắn động đậy nữa chị ơi. Cả tháng nhiều nhất được 2 lần. Có khi nào em nên quyết tâm dọn ra thuê trọ sống riêng để deal với hắn ?

Hay là nói sự thật ra cho bố mẹ chồng biết để họ hiểu tình cảnh mình, nhưng em ngán cảnh họ biết cũng chẳng giúp gì được, lúc nào cũng chằm hằm bênh vực con trai. Bố chồng em rất là ghê gớm. Họ ở xa, vợ chồng em đang ở nhờ nhà họ. Em nghĩ hay đem con ra riêng liệu có nên không, đi cho nhẹ lòng. Đằng nào tiền gì mình cũng tốn, làm căng 1 lần liệu có hiệu quả với chồng em không chị ơi ?

Pearl84

@nangthuytinh: ngày xưa yêu nhau thì sao bạn ơi, lúc cưới nhau các bạn có bàn bạc chuyện tài chính như thế nào không? Chồng ki bo với cả con, chán quá nhỉ. Hình như bạn làm trong công ty mà chồng làm giám đốc hả? Có khi nào chồng bạn nó nghĩ nó cho bạn 1 công việc tốt, lương khá cũng là 1 cách nó góp tiền nuôi con không? Nếu bỏ chỗ này bạn nghĩ bạn có thể xin được việc có lương tương đương hay cao hơn không?

Nangthuytinh123

Dạ ngày xưa yêu nhau thì anh lo lắng, quan tâm em, đi ăn đi uống hay mọi thứa đều trả tiền hết. Nói chung là ngược lại lúc kết hôn. Lúc cưới nhau, em cũng nói anh đóng góp chung vào quỹ vợ chồng để cùng chi tiêu. Nhưng anh làm được 1 lần góp 7 triệu, xong rồi đến giờ đụng tới tiền bạc là anh nhắc lại số tiền đó. Em nói thật có lần gần nhất em chán quá em bảo: từ lúc cưới về tới nay chả bao giờ anh đem tiền về cho vợ “. Thế mà anh mở miệng ra nói:” mày mà nói câu đó là xe tông mày chết”. Em nghe mà hoảng. Nhưng tận sâu trong lòng em thấy coi thường người đàn ông này của mình khi với vợ mà ảnh nói năng thật kinh khủng.

Em cũng nghĩ chị suy luận đúng. Có thể khi anh ấy thấy em làm chung công ti, lương tạm ok thì anh ta coi như anh ta thấy anh ta có trách nhiệm rồi. Nhưng khi em mới sanh xong, em không có đi làm, ảnh cũng không hề đưa tiền về cho em chị ạ. Cái này thực chất nó là sự ích kỉ, ky bo, sống coi trọng tiền bạc (em đoán là vậy). Nếu bỏ chỗ này, em sợ sẽ khó xin được chỗ nào tốt hơn, vì em sống ở quê nên công việc gì cũng khó kiếm được 5tr/ tháng như ở đây.

Em có cảm giác chồng em nếu cứ nói mà không làm anh ta không có sợ chị ơi. Hay em kiên quyết dọn dẹp, ôm con ra ngoài sống 1 lần cho anh dứt khoát phải suy nghĩ và thay đổi hiện tại ?

Pearl84

@nangthuytinh: nếu tình hình tài chính của bạn như vậy thì bạn khoan nghĩ đến chuyện bỏ chồng đã nha. Bạn thử tính đi, giờ dọn ra ngoài, tiền thuê nhà, tiền học cho con, tiền ăn của 2 mẹ con, đủ thứ tiền tiền tiền thì bạn xoay sở làm sao? Chưa kể chồng bạn nhiều khi nó cho bạn nghỉ việc luôn, để làm áp lực bắt bạn quay về. Đến lúc đó bạn chưa dằn mặt chồng được mà còn bị nó làm nhục mặt thêm.

Nếu bạn thấy tương lai khó mà thay đổi được chồng thì bây giờ bạn ráng trau dồi thêm ngoại ngữ hay chuyên môn. Khi nào bạn độc lập được về tài chính, tìm được việc khác ổn định hơn, đủ nuôi 2 mẹ con và không dính líu gì đến chồng thì hãy làm căng lên. Chứ còn như bây giờ bạn đang ở thế yếu hoàn toàn. Dọn ra ngoài không thay đổi tình hình gì được đâu.

Nangthuytinh123

Dạ vâng, thật sự em đang làm cách chị nói là cố gắng học tiếng anh, sau này tìm cho mình công việc khác ổn định rồi mới chuyển ra mà ngặt nỗi nhiều lúc chồng cùn quá không chịu nổi nên tâm trạng em mới down ạ.

Xem thêm:

honeybear: Chồng gia trưởng, phũ mồm, nhỏ nhen về tiền bạc

troilaisang: Chồng không quan tâm nhà vợ, không đưa tiền cho vợ

Dab Ma I

Có khi nào em nên quyết tâm dọn ra thuê trọ sống riêng để deal với hắn ?

Em eiiii. Thế em ra ngoài là deal cái gì, chị hỏi thật:

+ deal tiền????

+ deal li dị???

Em thử nêu chi tiết cách em deal xem nào. Chứ chị đang có cảm giác em cứ luẩn quẩn, lúc cần cùn thì lại giữ thể diện, lúc cần mềm thì lại ảo tưởng sức mạnh, bảo sao thằng chồng em nó cứ ỳ ra đấy không nhả tiền.

Nangthuytinh123

Em nói thật là em làm đủ cách, nhưng không ăn thua chị ơi. Chị nói đúng đó, lúc này em đang luẩn quẩn ghê lắm. Em bảo em deal ở đây là deal tiền. Nhưng đọc bài của chị, em nghĩ chị và chị pear84 khuyên em như thế thì em nghĩ mình sẽ không nên làm căng. Thôi thì chấp nhận ở chung, nhưng cư xử thế nào thì em ngu muội quá chị ạ.

Bình thường vui vẻ thì anh chẳng đả động gì, cứ để em tự bơi, mà nhắc tới chuyện góp gạo thổi cơm chung thì anh né tránh, cáu gắt. Em buồn ở chỗ, anh làm lương cao, mà lại chẳng biết nghĩ cho con tí nào! Đến bộ đồ cho con cũng không mua cho nó. Còn về phần mình, trước giờ em vẫn sống không cần tiền anh. Dù chi tiêu có tháng ít tháng nhiều thì lương em vẫn để dành cho con mỗi tháng 1 triệu, 4 triệu còn lại em tự cân đối. Em vào diễn đàn hỏi các chị là vì em thực sự làm nhiều cách mà không thay đổi được anh. Em dần bế tắc và mong các chị cho em cách em vượt qua ạ!

Muathuytinhtrang

Dear nangthuytinh này, đã bao giờ bạn thử thay đổi suy nghĩ của chính mình chưa, là bạn sẽ quên đi chuyện chồng phải share tiền với bạn, những gì bạn đang làm mà bạn càng làm thì chồng càng né thôi. Thay đổi ngược lại suy nghĩ của chính mình sẽ tốt hơn. Có phải suy nghĩ này đang làm bạn mệt mỏi không? Có khi làm cả chồng mệt mỏi nữa.

Thiếu thốn thì có cách tiêu của thiếu thốn, ví dụ con uống sữa tươi cũng được chứ sao? Chồng bạn đã đóng góp 1 thùng sữa rùi đó thôi. Nhưng bạn không hài lòng và bạn vẫn có khả năng mua sữa bột. Anh ta không care chuyện đó. Mà anh ta chỉ biết bạn có khả năng chi trả. Và bạn không ghi nhận đóng góp của anh ta một cách vui vẻ, hồ hởi. Bạn chỉ là 1 “mụ vợ” lèm bèm tiền nong. (đó là suy nghĩ của anh ta khi bạn cứ tìm đủ mọi cách về vấn đề này).

Đàn ông hãy để họ tự nguyện. Bạn hãy thay đổi điều này trước đi, tiết kiệm chi tiêu lại thêm chút nữa để thấy mình xông xênh hơn cũng là 1 cách thư giãn cho chính bạn. Tạo không khí gia đình thì trước tiên bạn phải thu xếp nấu ăn, ít nhất là nấu cho con ăn. Làm thế nào chồng thấy bạn chăm sóc gia đình và con cái, anh ấy mới muốn về chứ. Khi đó anh ta mới cảm nhận được bữa cơm của vợ con lẽ ra phải có 2 lạng thịt thì vợ chỉ mua nổi 1 lạng. Mà cái này phải thật, không giả vờ, kẻo đàn ông họ tinh lắm, họ thấy bạn lo được, nhưng chỉ giả nghèo, giả khổ thôi.

Thử quên đi chuyện chồng phải đóng góp, thay đổi bản thân mình trước đi. Bạn không vui thì mặt bạn sẽ càu cạu đấy, chồng không thích và không muốn giúp bạn đâu. Cho dù anh ta có rất nhiều tiền đi nữa. Đơn giản vì họ không thích thì sẽ không ép được.

Nangthuytinh123

Em đã sống mà không hề có tiền lương của anh 3 năm nay rồi. Giờ vì con đang dần lớn, em lại thấy cuộc sống này hữu hạn nên em mới mong muốn hai vợ chồng dồn tiền vào lo cho con sau này. Đó là lý do vì sao em đấu tranh đòi anh mang tiền về dù ít cũng được. Hoặc ít nhất cũng muốn anh góp phần nuôi con cùng em chị ạ. Em đã làm theo cách chị nói, sống thử theo kiểu bơ anh suốt 2 tháng không hề cần đến việc anh về nhà phụ em. Mà em vẫn tranh thủ đi làm về nấu cơm cho cả 2 mẹ con, cả chồng nữa. Dù chồng không về ăn, em vẫn cứ nấu để phần. Khi đó, em vẫn vui vẻ bình thường, coi như mình chỉ biết đến mình và con được ăn tại nhà ấm áp là đủ.

Nhưng em nói thật là đã cố tình sống bất cần anh như thế với tâm trạng điềm tĩnh. Mà anh vẫn không thèm mảy may thay đổi suy nghĩ. Cơm phần thì anh không ăn, anh bảo ăn ở chỗ làm no rồi. Bữa nào biết anh chưa ăn cơm trên chỗ làm, em nói anh ăn thì anh bảo hôm nay ngán cơm quá… Tối 8h anh về anh chỉ biết chơi hoặc chở con đi chơi, mặc cho mưa anh cũng tha con đi chơi. Em có cảm giác anh không thích ở nhà (cái này là từ hồi trước đến giờ). Vì tính anh hướng ngoại, thích giao lưu, nhậu vài lon bia lai rai ở quán hơn ở nhà. Anh là 1 người đàn ông không thích ăn cơm nhà chị ạ, kể cả chủ nhật em làm bữa cơm mà anh cũng nhằn ghê lắm, anh bảo “ra ngoài ăn mẹ cho rồi, bày vẽ ra làm gì “.

Muathuytinhtrang

To nangthuytinh: em đã sống không lương chồng 3 năm, giờ em mới kêu thì làm gì chồng em chả ghét. Đang yên đang lành sao vợ mình lại hâm lên thế này. Nếu cách mạng phải từ đầu chứ, cách mạng sau 3 năm mà dồn dập vậy nó không điên là may rồi. Thôi, bỏ cái tư tưởng cuộc sống hữu hạn phải lo cho con cho đỡ xì trét, rồi thì tự mình lo thật cho con.

Em muốn chồng chung tay thì phải tìm hiểu gốc rễ vấn đề mà dần dần giải quyết. Chứ nếu em lo được mọi cái mà anh ta chả biết lo cho gia đình thì bỏ quách anh ta đi, đỡ vướng bận thân mình. Cơ mà còn nhiều vương vấn lắm, phụ nữ mình là chúa cái gì cũng muốn mà. Bớt đi 1 chút cho lòng thanh thản.

Mà này chị có bảo em sống bơ chồng đi đâu nhỉ. Chưa hiểu hết ý chị rồi. Đọc kĩ góp ý của mọi người nhé. Chị chỉ nghĩ gia đình em không có không khí gia đình. Cái cảm giác bữa cơm tối bình thường hằng có của mỗi nhà. Không có ông chồng nào không thích cơm gia đình cả. Trừ khi:

  1. Anh ta không thích về nhà (tìm hiểu nguyên nhân, phong thủy cũng không chừng, nhưng chủ yếu là vì sao lại không thích ở nhà?)
  2. Anh ta không thích cơm vợ nấu (có thể do nấu không ngon hoặc không khí ngồi ăn với vợ, vì anh ta vẫn ăn cơm công ty cơ mà, có chán cơm đâu).

Thử xem sao…

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.