Nangthuytinh: Lấy phải chồng ki bo với vợ con, chỉ thích giữ tiền

Em lấy phải 1 anh chồng ki bo với vợ con, chỉ thích giữ tiền. Anh không đưa cho em 1 đồng nào. Lương em chỉ đủ trang trải ăn sáng, ăn tối, lo cho con bữa tối, quần áo cho con, cưới xin… Bọn em chưa có khoản tiền nào để dành vì anh cứ ôm tiền riêng.

Nangthuytinh123

Em lấy phải 1 anh chồng ki bo với vợ con, chỉ thích giữ tiền nên tất cả mọi khoản anh đều nắm hết.

Anh chỉ đóng tiền học cho con hằng tháng (2,6tr). Hằng tháng anh là giám đốc nên thu nhập khá cao, khoảng trên dưới 20tr/ tháng – em đoán vì em làm chung công ty nên cũng hiểu công ty không làm ăn thua lỗ, anh phó giám đốc đã là 16tr rồi. Hơn nữa, anh góp vốn vào thành lập công ty nên em không rõ là lợi nhuận chia theo tháng hay quý hay năm. Nói chung anh giấu bặt. Kể cả bao lần em nhỏ nhẹ hay phản ứng gay gắt anh đều dứt khoát không nói ra là thu nhập anh mỗi tháng bao nhiêu.

Đã thế anh không đưa cho em 1 đồng nào, lương em tự em giải quyết mọi nhu cầu của cá nhân em và mua sắm quần áo cho con. Con em năm nay 2 tuổi. Em thực sự không biết phải làm thế nào. Chẳng nhẽ chia tay vì lý do TIỀN? Nhưng em cũng như bao người phụ nữ khác, cũng muốn vợ chồng phải có sự vun đắp chung mà anh cứ cố tình lảng tránh. Mỗi lần em nhắc anh là mỗi lần 2 vợ chồng gây lộn và anh phản ứng rất dữ dội. Anh luôn bảo là anh có nhiều khoản lo, kể ra nào là quan hệ này nọ…Nhưng em biết chắc đi quan hệ ngoại giao thì cũng có công ty lo.

Hơn nữa, với thu nhập như thế có nghĩa là sao so với cuộc sống hiện tại nơi tụi em sinh sống mà lại không có tiết kiệm được cho con khoản nào. Em đã nói rằng em không cần tiền anh, em chỉ cần mỗi tháng anh đưa em vài triệu để em bỏ vào quỹ cho con, lo cho nó sau này mà anh vẫn né. Em với anh sống với nhau mà chuyện tiền bạc làm ảnh hưởng rất nhiều thứ.

Tính cách của chồng em là một người cộc cằn, gia trưởng. Bọn em đang ở nhà ba mẹ chồng chứ chưa có khoản tiền nào để dành vì anh cứ ôm tiền riêng. Em thì đi làm mỗi tháng 5 triệu cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống của em (ăn sáng, ăn tối, lo cho con bữa tối, quần áo, cưới xin bạn bè em em đều phải tự bỏ tiền ra chi hết).

Em kể ra để các mẹ cho em giải pháp. Nếu giờ vì Tiền mà em ly hôn thì em và con phải ra ngoài thuê trọ, có nên không ạ? Hay là chấp nhận sống chung và học cách nào đó để cải tạo chồng? Anh sống với em ích kỷ quá, nhiều lúc em cũng bức nhưng bỏ nhau thì có vớ vẩn quá không các chị?

Dab Ma I

Chồng không đưa tiền thì em đã hỏi vay tiền bố mẹ chồng, anh chị em chồng chưa? Chồng nó ki, thì mình phải cùn. Tầm này vứt hết sĩ diện đi em ạ, thoải mái đóng vai đói rách vào.

Chị đoán chồng em thuộc diện vừa ki vừa siêu tính toán. Nó nghĩ nó lo tiền học cho con, thì em phải nuôi con ăn mới công bằng. Làm cùng công ty thì nó sẽ tính nuôi con hết max 2tr, còn lại em tiêu cho bản thân 3tr. Chắc nó nghĩ thế là xông xênh quá rồi, nên chả có lý do gì tôi lại lòi tiền của tôi ra cho cô.

Mua sữa cho con cứ mua cả thùng, gọi mang đến nhà, vay tiền ông bà, anh chị em chồng, kèm theo lời nhắn về chồng con trả. Nhắn tin cho chồng em hết tiền, sữa mua rồi, anh về trả ông bà. Cùn vào, trơ vào, siêu bựa vào, chấp nhận nó sẽ về đay nghiến hỏi han tiền cô đâu rồi. Nên phải nghĩ ra các lý do hợp lý vào, kiểu em ốm đau bệnh tật, thiểu năng tuần hoàn não, phải mua thuốc bổ lọ chai…Nghĩ ra nhiều lý do hợp lý vào.

Ngoài ra cũng nên thật sự tìm hiểu xem chồng có đang gặp khó khăn đến mức, nó thà làm thằng tồi trong một giai đoạn, nhưng để có lực bật tương lai. Làm gì cũng suy xét, đừng nhìn vẻ bề ngoài không đưa tiền mà biến mình thành con đàn bà chỉ biết đòi hỏi, không biết những khó khăn, trăn trở của chồng.

Han.n.nguyen

Nangthuytinh, em nói chồng em chỉ đóng tiền học cho con, còn em chỉ lo cho bản thân và mua quần áo cho con vậy tiền sinh hoạt trong gia đình ai lo? Chị thấy nếu chồng em không muốn đưa tiền cho vợ giữ thì em cũng không nên đòi. Cái này phải là tự nguyện chứ làm sao mà bắt được. Không những không đưa mà tới nói cho vợ biết làm được bao nhiều tiền cũng không nói thì chị thấy hơi kỳ. Nhưng em thử nghĩ coi có phải em cứ nói chuyện tiền làm chồng em khó chịu nên lại càng phải giấu?

Về chuyện tiết kiệm cho con, hay phòng khi gia đình cần dùng thì em không cần đòi chồng đưa cho em. Em chỉ nên góp ý anh ấy mở một tài khoản và tự để tiền trong đó. Cứ nhẹ nhàng giải thích là con cần có khoản tiết kiệm để lỡ ốm đau, lớn lên còn đi học này nọ mà lương em xài hằng tháng hết rồi nên không tiết kiệm được vậy phần ấy anh lo.

Em không nói rõ chuyện tiền sinh hoạt trong gia đình nên chị không góp ý được. Nếu là chị thì chị sẽ chỉ cần anh đóng góp đủ bổn phận. Nếu chồng làm nhiều tiền hơn thì đương nhiên anh phải đóng góp nhiều hơn. Về phần chị sẽ cố gắng kiếm thêm tiền. Khỏi xài tiền chung chị càng thích vì như vậy chị cũng có quyền để tiền riêng.

Nangthuytinh123

Em không ở cùng ba mẹ chồng hay anh chị em vì họ đi định cư hết cả rồi. nhưng gia đình anh sống ích kỷ lắm, phần người nào người đó lo. Mấy lần, em cũng làm như chị rồi, ví dụ em mua quần áo cho con, kêu anh trả tiền anh quăng cục lơ. Đi chơi với đồng nghiệp, tụi em chung tiền, em chung cho anh vì khi đó trước mặt đồng nghiệp em không dám bảo anh đưa tiền vì thấy kỳ. Sau lần đó em đòi mãi anh cũng không trả lại em số tiền đó. Thật chứ có 300k chứ nhiều nhặn gì. Em nhắc anh thử xem phản ứng của anh có muốn trả hay không thôi, thế mà im mãi đến giờ.

Ngày trước lấy nhau về, anh tự ôm vàng tiền đi mua đất, khi đó vì chưa hiểu anh nên em lấy hết tiền cá nhân gom đưa anh 100tr. Giờ đòi mãi cũng không trả nốt. Đất thì mãi cũng chưa có sổ. Còn tầm mười mấy triệu đóng để lấy sổ mà mãi bên chủ đầu tư cũng không gọi lên đóng, em nghĩ họ chưa có sổ đâu. Nhưng chính vì mười mấy triệu đấy mà Anh lúc nào cũng bảo tiền để trả khoản đó không đưa em được, anh không đưa lương em mấy năm rồi chứ có phải mới đây.

Tiền nhà tụi em không tốn, tiền diện nước hằng tháng anh trả (500k), ngoài ra anh đóng tiền học cho con 2,6 tr nữa là hết! Mọi cái thân ai tự người đó lo vì chúng em không có quỹ chung. Em đã nêu ý kiến anh nên mở 1 tài khoản tự trích tiền để trong đó cho con vì thu nhập anh nhiều hơn em. Phần em có ít em cũng sẵn sàng góp vào đúng với khả năng của em. Nhưng bao năm qua anh không chịu làm, cứ nhắc đến là xưng mày tao rồi có khi anh còn đập em nữa. Em ngán khi đụng tới tiền bạc với con người này! Nhưng cứ mạnh ai người đó sống như vầy thì lủng củng quá đúng không các chị?

Hôm qua em tâm sự với chồng thêm 1 lần nữa về vấn đề tiền bạc. Chồng nằm im, coi như không nghe thấy gì. Em thấy mà nản! Hôm nay em tính gửi mail cho ảnh cái file ecxel về vén khéo em lượm lặt. Nhưng nếu ảnh im lặng nữa thì chắc thôi em chào thua! Thân ai nấy lo, tiền ai nấy giữ chứ trình kém quá không sao nói ảnh được! Nghĩ mà nản!.

Thaonguyen166

Chị nắng thủy tinh: nói chung là hạn chế nhắc đến tiền chị ạ! Nhưng mà chị cứ tiết kiệm cho bản thân đóng vai đói nghèo rách nát. Khi nào chồng chị vui vẻ nhất thì lựa lời bảo anh cho em mượn vài trăm, vài triệu em đi chợ tháng này nhiều khoản phải tiêu. Hay em định cái abc này cho con hoặc định mua xyz này. Anh còn tiền không anh đưa em ít. Nên lựa lúc nhà cửa vui vẻ ý ạ. Em làm thế này với nhà em hiệu quả lắm. Đơn giản như em hết tiền chưa rút chồng em cũng đưa. Nhưng mà để chồng có bao nhiêu tiền đưa cho vợ thì em chưa làm được thôi. Khoai chuối thì mình cũng ranh mãnh tí.

Nangthuytinh123

Sáng qua em gửi file ecxel về bảng quản lý tài chính trong gia đình nhỏ cho chồng qua email, thế mà đợi đến hôm nay vẫn im ỉm, không thấy chồng nói năng gì.

Hôm nay em đi khám bệnh, tự dưng sáng ngủ dậy vừa đứng dậy cái chóng mặt ngã lăn quay, chồng đứng ngó hỏi mỗi câu : chóng mặt hả? Em ừ rồi tự đứng dậy. Sau khi đi khám về thì biết mình bị suy nhược cơ thể, bác sĩ cho thuốc uống, chồng cũng chẳng hỏi thăm được câu nào tử tế, dù biết rõ sáng vợ xin vô làm trễ vì đi bệnh viện.

Con em rất đáng yêu, em chẳng biết nên dứt khoát với anh chồng này không? Cưới nhau hơn 3 năm mà chẳng bao giờ khai lương hay đem tiền về cho vợ. Muốn ăn gì em tự ăn, quần áo gì cũng tự mua. Em bảo với anh là tối về em không muốn cho con ăn cơm hàng cháo chợ nữa vì em thấy tội con, chúng ta cùng góp vào quỹ chung để lo cho con bữa tối mà ảnh cũng như không nghe thấy gì. Rồi chiều tối nay em vẫn đi ra ngoài mua cháo cho con. Công việc em làm đến 6h tối. Em không có ông bà nội

– ngoại hay osin gì. Bản thân em cũng ăn hàng từ lâu nay.

Chồng em thì ăn cơm tại công ti vì anh là giám đốc nên được ưu ái. Em không muốn ăn tại đây vì em ngại họ nói sao vợ chồng không về nhà nấu cơm ăn. Nên em cứ bảo với họ là em về nhà chuẩn bị cơm tối nhưng thực chất là 2 mẹ con đèo nhau đi ăn ngoài. Con mới 2 tuổi, lại hiếu động nên cứ có con ở nhà em chẳng làm được gì. Đến nấu nướng cũng chẳng xong mà bảo anh về chơi với con cho em nấu thì anh không là không, bịa hết lý do này đến lý do khác để trốn. Đến bây giờ, ngày nào không đi tiếp khách thì cũng 8h tối mới về đến nhà.

Em bất lực quá các chị ạ!.

Xem thêm:

Chồng giấu thu nhập, thủ tiền riêng, lạnh nhạt với vợ

081208: Chồng giấu vợ cho anh chồng mượn tiền

Dab Ma I

@ namgthuytinh123: với người ki, thì mình phải cùn mới ăn thua em ạ em cứ ngồi xổm lên dư luận mà sống cho chị. Chồng em ăn ở công ty thì em cũng ở lại ăn cùng, sao phải giữ thể diện cho nó nhỉ? Mà thể diện gì khi mà ai hỏi thì em cứ cười lỏn lẻn phang cho câu “chồng em ở đâu em chầu đấy”. Kệ mẹ thằng chồng, nó thấy chối thì phải về cùng em. Chứ giờ nó không ăn cùng em thì nó không thích góp con cô đẻ ra cô tự nuôi mấy cái file excel là thứ nhảm nhí khi em nghĩ gửi mà làm nó thay đổi.

Giờ chỉ có cùn vào, chí phèo vào lẽ ra đi viện thì lúc ở viện phải khóc lóc lu loa là em bị abc lọ chai hiểm nghèo. Em lo quá anh ơi. Em có mệnh hệ gì nhớ chăm con giúp em chứ ngồi đổ tội vì anh tôi ốm nó càng ghét, nó không thương đâu. Hoặc lúc về nhìn thấy nó chủ động nêu bệnh tình, buồn đau, là thiếu anh, em không biết xoay sở ra làm sao. Chứ cứ muốn nó tự hỏi, tự quan tâm á, không có đâu. Đến con nó, nó còn chả xót nữa là em.

Khoan bàn chuyện nó ki, vô trách nhiệm, hay khó khăn thật

– nhưng rõ ràng, em có cái dở là từ trước đến giờ tự lo mọi thứ

– giờ đột nhiên kêu ca, đòi hỏi mà thằng chồng nó thấy như kiểu kiếm cớ, làm trò

– nó thấy nếu nó ngồi im, mọi chuyện vẫn y nguyên. Vì mồm em kêu, nhưng tay em vẫn làm. Trừ phi em cho nó thấy, em thực sự chó cắn áo rách. Cơm phải ăn cùng nó, sữa phải cho con nhịn, em đau yếu đi viện liên tục, lúc đấy nó mới nhấc đít lên vì là tình huống cháy nhà – chết người rồi. Và em kiệt quệ thật rồi. Chứ không phải là kêu ca em phải hết 1 tháng từng này, anh đóng từng này, nó sẵn sàng điếc lác ngay.

Viết bình luận