Tuoi_27: Chồng không tiết kiệm, không chia sẻ việc nhà với vợ

Chồng không góp tiết kệm chung với mình vì sợ mình kiểm soát. Mình thấy rất nản vì chồng không tiết kiệm, toàn chê mình keo kiệt. Chồng không chia sẻ việc nhà với vợ, tuyệt đối không rửa bát, nấu cơm hiếm hoi…

  • tuoi_27

Vợ chồng mình chưa có nhà, hiện đang ở nhà trên đất nhà ngoại, thật ra mẹ mình bán nợ cho vợ chồng, nhưng sau 2 năm chồng mình không thích nên không mua nữa, chỉ ở hết tiền nhà rồi tính. Chồng mình trước thu nhập 13 triệu, bây giờ không công khai tài chính nữa (thật ra lúc trước cũng mập mờ chưa bao giờ rõ ràng). Mình thì cũng chưa được chục tr, nhưng nếu cộng thêm cả làm thêm thì mình cũng được hơn chục triệu.

Lúc mình lấy chồng là đang học cao học nên không đi làm (sai lầm thứ nhất), sau đó mình có bầu sinh đẻ ở nhà chăm con, thật ra trước khi bầu cũng có đi làm nhưng vừa làm đã bầu nên phải nghỉ. Bà ngoại trông cháu, bà nội mất cũng đã lâu, ông nội ở quê. Chính mình vận động chồng mình mua nợ đất của nhà ngoại (sai lầm thứ 2, thật ra là hơi ép ). Chồng mình thì tính sĩ diện cực kỳ, cái gì cũng phải bề nổi.

Mình đi học lúc đầu tiền mình bỏ ra, về sau mình định thôi không học nữa vì không muốn mượn tiền thì chồng ép mình học xong, sợ xấu hổ, không thì dọa li dị (dọa thôi), thế nên chồng mình bỏ tiền nốt cho mình học xong (Lúc trước đi học mình có tiền tiết kiệm định để học cho xong nhưng sau đó xây nhà đổ hết tiền vào). Khi con 11th mình mới đi làm, bé nhà mình bệnh tật chứ không được khỏe mạnh hoàn toàn mà rất khó nuôi nên cũng vất vả.
Hiện tại: Vợ chồng mình tiền của ai nấy giữ, chỉ đóng góp sinh hoạt. Chồng nhất định không góp tiết kệm chung với mình vì sợ mình kiểm soát. Mình làm được đồng nào tiết kiệm đồng ấy, ngoài sinh hoạt ra thì hầu như mua sắm rất ít. Còn chồng mình tiêu xài rất thoải mái, từ chỗ có hơn 200tr bỏ tiền đi học ôn thi cao học (nhưng không đậu), đi học đủ các lớp như thanh nhạc, tin học (mặc dù chẳng cần thiết),… ngay lúc con được mấy tháng, thì giờ còn 100tr. Mấy tháng đó căng thẳng vô cùng vì mẹ mình trông cháu, mình và mẹ mình làm việc nhà còn chồng mình đi làm về nghỉ ngủ thôi, thi thoảng bế con nếu con khóc quá, lại còn bày biện cho người khác dọn, nên mẹ mình la ầm ĩ. Chồng mình luôn mồm bảo mình tiết kiệm tiền mua ô tô, mình hỏi còn nhà cửa thì sao, ổng bảo cứ từ từ sẽ có hết (chồng mình có tài chém gió, các giám đốc của chồng toàn nói đùa chồng là họa sĩ). Mình thì nhà không có mua ô tô làm gì. Hiện mình cũng tiết kiệm được khoảng bằng ổng.
Tuy nhiên mình thấy rất nản vì chồng mình không có ý thức tiết kiệm, mua đồ ăn thừa mứa đổ đi, nếu mua ít hơn toàn chê mình keo kiệt,.. chê cả mẹ mình keo kiệt luôn, ông ý thì ăn uống sẵn sàng mất tiền triệu. Quan niệm của ổng là phải cầm Iphone đắt tiền mới xứng, phải có xe ô tô đi, ai cầm cái điện thoại ghẻ ghẻ là chê lên chê xuống. Có Iphone, laptop, ổng còn mua thêm cái ipad về để…. chơi, chẳng làm gì ngoài chơi. Trước khi sinh con ổng còn rinh về cả dàn karaoke, máy chơi game về. Gần Tết, con quấy khóc đêm, ổng vẫn bê cả dàn kara ra đầu ngõ hát hò (liên hoan xóm), lúc đấy mình điên tiết lắm rồi. Ngoài ra còn khoản ăn nhậu, 1 tuần vài buổi, thi thoảng say mèm về nói lung tung (chửi mình, điên tiết 2), không phải nhậu công việc đâu nhé, 5 buổi nhậu thì 4 buổi nhậu với mấy ông hàng xóm.
Mình nản quá, cứ thế này thấy cuộc sống cũng chán, như hai người bạn ở cùng nhà. Chồng mình không chia sẻ việc nhà với vợ, tuyệt đối không rửa bát, nấu cơm hiếm hoi, lau nhà lúc nào vận động lắm mới làm, còn không chỉ bế con cho vợ, mẹ, em gái làm. Chưa bao giờ thay bỉm cho con, không biết nấu cháo cho con, thi thoảng lắm vận động thì bón con ăn được hũ váng sữa hoặc sữa chua chứ cháo sữa thì tuyệt đối không biết cho ăn, tắm cho con đừng bao giờ nói đến. Ổng cũng chẳng biết sửa cái gì trong nhà đâu ạ, có gì thì gọi thợ thôi, mà thợ đến chưa làm gì đã “chú làm tốt anh đưa chú…. ” trong khi thực ra có ai trả hậu hĩnh vậy đâu. Tình hình này chắc mình phải tự cóp tiền mua nhà, không thì đi thuê suốt đời. Buồn quá.

  • wannabe

@ tuoi_27: Chồng tớ cũng giống giống chồng bạn đấy, vừa lười vừa sĩ, lại thích tiêu hoang. Mấy ông như thế này được cái cực kỳ hảo ngọt, nên mình cứ phải thủ thỉ từng chút một mưa dầm thấm lâu mới được, nhất là đánh vào cái tâm lý thích thể hiện của chồng, chứ cứ rạch ròi trách nhiệm anh phải thế nọ thế kia thì chồng không hợp tác đâu bạn.

  • tuoi_27

 

Đúng là chồng mình hảo ngọt, thích được khen nịnh.

Hồi đầu khục khặc lắm ông bố chồng bảo thằng này cứ nhẹ nhàng rót mật vào tai là nó sẵn sàng nhảy vào lửa ấy mà. Nhưng sau dần sống lâu mình thấy cũng không đúng lắm.

Chồng mình ở dạng mồm miệng đỡ chân tay, nếu mới gặp có cảm giác con kiến cũng phải bò ra nghe ổng nói. Từ khi yêu đã biết triệu chứng này rồi, nhưng chẳng nghĩ xa, ngay cả về quê (quen được chiều), chỉ có chém gió và chỉ tay 5 ngón cho người khác làm, chứ bản thân chỉ có nhậu tán phét xong đi ngủ, chán lắm ấy. Ngay cả những ngày bà ngoại về nghỉ, hắn vẫn chỉ trông con cho mình làm chứ nhất định không chịu làm, mồm lúc nào cũng đàn ông không phải làm những việc đấy, nếu làm quá lên thì bảo cứ để đấy tí anh làm, nhưng tí là lâu lắm ấy. Mẹ mình cũng dạng khó tính và hay mắng, nên mắng liên tục, cho nên hắn sợ mẹ mình hơn mình, nhưng khi nào mẹ mình mắng quá làm cho có xong rồi lại đâu vào đấy. Đúng là bó tay luôn các mẹ ah.

Nếu mình cứ bỏ việc đấy, hắn cũng bỏ việc đấy thì nhà cửa sẽ bẩn thỉu chả đâu ra đâu nữa (mình cũng không phải thuộc dạng gọn gàng, nhưng cũng vẫn thấy khó chịu nếu nhà cửa quá tanh bành). Thằng vua thua thằng cùn. Ngày xưa mẹ chồng mình chiều chồng mình lắm ấy, kể cả sai cũng khen cũng bảo vệ, thế nên mới ra nông nỗi này.

 

  • chiaki07

@ tuoi_27: Chồng bạn tuoi_27 chẳng có ý thức phụ vợ chăm con cũng là do chồng bạn thấy rằng vợ với mẹ trước đến nay không có chồng giúp thì mọi việc vẫn tốt đẹp rồi, cần gì phải chồng góp tay vào nữa.

Chuyện làm sao để chồng chia sẻ việc nhà, tham gia vào việc chăm con các tầng trước nói nhiều lắm rồi. Đại khái là kéo chồng vào dần dần, lúc đầu là việc rất nhỏ hoặc là một phần rất nhỏ của chồng việc thôi, khi chồng hoàn thành thì khen nhiệt liệt vào. Tiến tới mới khoán hẳn cho chồng việc gì đó, vẫn khen hết lời là không có chồng thì không xong. Rồi bạn cũng nên chủ động tạo liên kết tốt hơn giữa chồng và con, dạy được con yêu bố quấn bố, cứ đòi bố tắm cho mới chịu, hoặc bố không về thì ngóng không đi ngủ chẳng hạn thì chồng bạn cũng sẽ thấy yêu con hơn nhiều mà tự giác ở nhà giúp bạn nhiều hơn.
Còn chuyện cách tiêu tiền của chồng bạn và chi tiêu trong nhà bạn, giờ bạn cứ làm một bản chi tiêu rành rọt hàng tháng khoản nào ra khoản đấy rồi đề nghị với chồng mức góp mà bạn cho là hợp lý để chi tiêu trong gia đình và lo cho con. Hàng tháng cứ đưa cho bạn khoản đấy cố định đấy là được. Còn đâu tiền chồng kiếm ra, tiêu pha hàng ngày cho bản thân thế nào thì bạn thoang thoáng đi đừng quan tâm nhiều đến nữa.

Mình rất hiểu cảm giác của bạn, xót xa khi thấy chồng ném tiền qua cửa sổ vào những cái không đáng nhưng chỉ là không đáng với mình thôi, với các ông ấy thì đáng. Chồng mình có sở thích sưu tập tiền cổ, nhiều khi có thể bỏ ra cả trăm đô mua một đồng xu rỉ sét vừa cũ vừa xấu, cuối cùng lại cất trong hộp chẳng để làm gì. Nhưng cái đó thuộc về cách sống rồi, hãy tôn trọng sự khác biệt, cứ để cho các ông ấy sống thoải mái theo cách mà các ông ấy thích thôi.
Việc bạn muốn ông ý cố gắng tiêu pha hạn chế hơn để tiết kiệm, và tiền tiết kiệm thì mua nhà trước khi mua ô tô là hợp lý. Giờ bạn muốn lái chồng hành động theo ý muốn của bạn, nếu chỉ dùng lời nói và thuyết phục ỉ ôi của bạn sẽ không ăn thua đâu, vì chồng sẽ không nghe bạn. Muốn đạt được mục đích bạn phải làm sao cài cắm cái ý nghĩ mua nhà cần hơn mua ô tô vào đầu ông ý, coi như đấy là ý muốn tự ông ý nghĩ ra, tự ông ấy muốn thế thì sẽ có kết quả hơn.

Để làm được như thế mình nghĩ bạn nên lợi dụng điểm yếu trong tính cách cơ bản của chồng bạn là sống rất sĩ diện bề nổi. Người như thế rất sợ người ngoài đánh giá mình này nọ, lời nói và suy nghĩ của người trong nhà có thể không thèm để ý nhưng lại rất để ý mọi người nghĩ gì về mình.
Lợi dụng điểm này, một mặt bạn thỉnh thoảng bóng gió tâm sự với chồng là không có nhà người ta nhìn vào sẽ nói này nói nọ, đồng thời cũng bí mật tìm đồng minh để nói giúp bạn mấy câu. Bạn xem xung quanh ai là người chồng bạn nể nhất, lời nói có trọng lượngảnh hưởng đến chồng bạn nhất như là sếp hay bạn thân, đồng nghiệp của chồng chẳng hạn, bạn bí mật nhờ họ khi nào có dịp thì tác động cho chồng bạn mấy câu về việc vợ chồng mà không có nhà ở thì người ngoài nhìn vào thấy đó là một việc không được đánh giá cao, người ngoài đánh giá cao cái nhà hơn là cái ô tô. Ngoài ra những người thân trong gia đình, hoặc bạn bè chung mà bạn thân thiết bạn tự cảm thấy ai có thể nhờ được cũng nhờ họ nói luôn. Một người nói chồng bạn chẳng để tâm nhưng đến 3, 4 người nói thì với bản tính của chồng chắc chắn chồng sẽ suy nghĩ ít nhiều.
Chú ý chọn người mà bạn cảm thấy thích hợp nhé, đừng bạ ai cũng nhờ khéo mà đổ bể. Và phải kiên nhẫn nữa vì để thay đổi suy nghĩ của chồng không thể ngày một ngày hai được. Nhưng theo mình nghĩ để mà để dành được đủ tiền mua ô tô hay nhà thì chắc nhanh nhất cũng phải tính bằng tháng. Cho nên bạn cứ kiên nhẫn tác động dần dần theo kiểu mưa dầm thấm lâu thôi, bạn vẫn còn thời gian mà.

Wanabe

Lâu lâu có mấy case mà mình thấy “đổi chồng” có khi giải quyết được vấn đề ấy nhỉ, ông chồng của tuoi_27 đổi với ông chồng của 031212 thử xem cuộc sống của các bạn thế nào, hay các bạn cứ thấy đồng cỏ nhà người ta xanh hơn mà không biết người ta đang thèm đồng cỏ nhà mình lắm đấy chứ.
Đã kết hôn rồi thì nếu một trong hai người đặt cái tôi của mình lên cao quá sẽ làm cuộc hôn nhán trở nên khập khiễng, chênh vênh, và các bạn (cũng như người ấy) sẽ mệt mỏi khi sống với bạn đời của mình. Tớ nghĩ, bạn 03 thì nên bớt cái tôi của mình một tí, sao không nghĩ chồng bạn phải vất vả tiết kiệm cũng chỉ để cuộc sống 2 vợ chồng sung túc hơn, mua xe tậu nhà cho bạn nở mày nở mặt với thiên hạ, chứ không chú trọng những “tiểu tiết” như hoa phải thế nào, quà cho nhà vợ phải ra sao.

Còn bạn tuoi_27 thì nên tìm cách hãm cái tôi của chồng mình lại, xây dựng ý thức trách nhiệm bằng những lời ngọt ngào mà đưa hắn vào tròng, tự nguyện đội cái vòng kim cô kiểm soát của bạn.
Cái các bạn thiếu trầm trọng nhất là sự giao tiếp phù hợp giữa hai vợ chồng, không biết cách trao đổi thông tin để điều mình muốn nói được chồng ghi nhận. Bạn không vui, bạn không nói thì chồng vẫn biết bạn không vui nhưng sẽ ức chế vì chả biết mình sai ở chỗ nào, từ đó cảm giác cứ nặng nề khi đối mặt với vợ. Bạn có gì không hài lòng thì phải thẳng thắn trao đổi với nhau chứ. Nhưng với mỗi ông chồng có một cách tiếp nhận khác nhau và tùy tình huống thì cách nói của mỗi bạn sẽ khác. Đi câu cá thì mồi câu theo khẩu vị của cá chứ không phải khẩu vị của người đi câu. Thế nên, chỉ nói theo cách bạn muốn nói (hoặc im lặng) để thỏa mãn cái bực tức trong bạn sẽ chẳng được đón nhận có khi còn phản tác dụng, vấp ngay sự phản kháng của chồng. Và vợ chồng cứ đối nhau chan chát thì sẽ càng xa nhau thôi.
Thử nghĩ đi, chỉ vì những bất đồng ấy mà bạn với chồng không có tiếng nói chung, đến một lúc nào đó chồng bạn tìm được sự đồng cảm từ một người phụ nữ khác thì sao? Bạn sẽ lồng lộn lên tại sao tôi hy sinh vì anh thế này, tôi nhịn anh thế kia mà anh không chịu hiểu? Bạn sẽ dằn vặt chồng vì sao đã hết yêu bạn trong khi bạn không hiểu những ngày sống cùng cô vợ mặt nặng như chì như bạn, chồng không có lấy một ngày vui? Đến lúc đó bạn có kể lể, có than vãn, có muốn vợ chồng nói chuyện phải chăng là quá muộn? Thế thì đừng để đến lúc đó mà phải xây dựng niềm vui và sự đồng cảm ngay từ bây giờ.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận