Sapp: Chồng không biết ăn nói, không lãng mạn, làm sao thay đổi?

Sapp

Em: tính tình ngang bướng nhưng biết điểm dừng, thích nói chuyện lịch sự với chồng, lãng mạn chút. Chồng em ít nói, trầm tính nhưng cục, chồng không biết ăn nói cho lọt tai người khác, có trách nhiệm với vợ trong công việc gia đình nhưng cứ động chân động tay vào việc gì thì mặt lại đeo đá rồi càu nhàu làm em thâm bực mình. Không lãng mạn, ngại giao tiếp… Về mặt hạn chế của chồng em khá nhiều( do kết quả của giáo dục từ bé, gia đình chồng em cũng thuộc dạng hiếm có khó tìm) nhưng bù lại không rượu chè, thuốc là, cờ bạc có trách nhiệm với vợ con không gia trưởng.

Bây giờ em mong được các chị tư vấn cho em cách sống chung với lũ mà vui vẻ hoặc là kéo chồng sống hướng đến những cái tinh tế hơn ( em nói là tinh tế hơn vì giờ em cảm nhận chồng em như 1 viên ngọc chưa được gọt dũa nên mất giá trị ạ). Em thì mong chiều hướng theo cách thứ 2.

* Việc đầu tiên em muốn thay đổi chồng là sửa tính hồ đồ và không bản lĩnh. Gọi là hồ đồ vì chồng em không bao giờ biết bình tĩnh suy xét sự việc gây rất nhiều ức chế cho em. Em lấy 1 vài ví dụ:

Con em đang thiếu canxi trời mùa hè sáng ra đã oi, lão ấy nhìn thấy em cho con uống thuốc (canxi ạ) không nói gì, em đưa con cho lão trông, 2 bố con ra ngoài tắm nắng 1 lúc sau lão ấy hầm hầm quát em ” cho con uống thuốc gì mà nó toát hết cả mồ hôi?” nhe nhiều ức chế lắm kiểu mình đầu độc con. Lão ấy không bao giờ chịu động não ” con đang thiếu canxi thì sẽ ra nhiều mồ hôi mà lại vừa đưa con đi…phơi nắng”.

Chồng vô tâm
Làm gì khi chồng không lãng mạn, không biết ăn nói?

Đấy các chị ạ, chồng em chỉ cần có 1 vấn đề bất thường nho nhỏ, nhỏ như việc con bị muỗi đốt cũng khiến bố nó nhảy chồm chồm lên. Con em bị viêm họng, em cho nó uống kháng sinh và men tiêu hoá, thuốc ho, kháng viêm nhưng cháu vẫn bị đi ngoài do kháng sinh em lại cho cháu uống thuốc đi ngoài chồng em thấy thế giãy nảy lên: Giời ơi, khổ thân con, đã sốt lại ho lại còn đi ngoài thế này thì còn gì là người. Rồi quay ra quy ra tại em cho dù em đã giải thích viêm họng thì phải sốt và uống kháng sinh trẻ con đường ruột không tốt như mình nên uống kháng sinh vào thì bị đi ngoài. Chồng em rất ngại ra ngoài mua bán cái này cái kia từ việc nhỏ đến việc lớn những việc nhỏ thì em tặc lưỡi làm còn đến việc lớn chồng cũng đủn cho em. Cái lúc ra quyết định thì chồng em không ý kiến nhưng nếu có vấn đề gì thôi rồi lại quy chụp trách nhiệm. Mà em ghét nhất là lúc có vấn đề gì xảy ra( to như con voi hoặc bé như con vi trùng)đãng nhẽ phải tìm cách giải quyết vấn đề trước rồi nguyên nhân sau còn chồng em lại tìm…nguyên nhân và trách cứ trước còn giải quyết lại không quan tâm.

-Ngoài ra cái tôi của chồng em đè bẹp được trái đất luôn. Em gửi 1 đoạn thư em viết cho chồng để các chị hiểu tâm trạng của em chứ em cũng không biết diễn tả thế nào nữa:

hạnh phúc ngay từ khi bíêt nhận thức, em muốn con được tự hào về bố mẹ nó. Nếu anh cùng chung mong muốn với em thì ngay hôm nay hãy bắt tay nhau cùng thực hiện nhé.

Wicket

Đọc thư bạn gửi cho chồng bạn, mình không phải chồng bạn mà cũng thấy toát mồ hôi.. Hì..

Mình thấy bạn quá cầu toàn. Việc chồng không biết ăn nói, cục tính hay không chắc trước khi cưới đã biết nhỉ? Nếu biết rồi thì sao lấy về còn cáu, còn đòi bỏ? Mặc dù bạn thích đi tắt đón đầu, nhưng cá nhân mình thì khuyên bạn đọc hết 5 tầng đầu nhà EQ là mình đảm bảo bạn sẽ tìm ra giải pháp hợp lý cho nhà bạn.

Sapp

Lúc yêu em chồng cao thủ lắm ạ, chưa bao giờ dám cáu với em 1 lần đâu. Em nhắn tin không thấy trả lời, gọi điện không được nên lại nhắn tin ” anh đang làm cái gì đấy” mà lúc đọc được, giữa trưa nắng chồng em hùng hục phi xe xuống nhà em để giải thích. Tuyệt nhiên chưa bao giờ có 1 lần giận dỗi hay cáu gắt gì nên em mới …vỡ mộng chị ạ! Em biết nỗi lòng của em ở đây chỉ là con kiến nhưng em thuộc diện không thể “sổ” hết những gì mình nghĩ trong đầu ra cho hả giận, nói câu nào cũng uốn lưỡi để không làm chồng tổn thương nhất nên nó cứ tích tụ vào.

Pumpkin_Biro

Bí nghĩ bạn mà đem lá thư đó ra hỏi mấy ông, chắc ông nào cũng ngán nếu vợ mình viết như vậy đó. Cái cách bạn nói chuyện với chồng có lẽ chưa phù hợp với chồng.

Bài học đầu tiên nhé: Bạn tìm lại những bài viết về “trình độ thảo mai” trên những tầng trước đi (thử search Google xem có ra không thay vì lội tầng nhé). Thử đọc và áp dụng dần dần xem nào. Nên nhớ không ai là hoàn hảo cả, bạn muốn chồng thay đổi thì chính mình phải thay đổi cái đã.

Sapp

Em biết cái “sinh ra” là vì chồng em ra ngoài thì vui vẻ hơn ở nhà mà lúc yêu em là lúc đi ra ngoài ạ còn “mất đi” vì em cũng về chung nhà với bác ấy rồi. Như em đã nói trong ngoặc ý : Gia đình chồng em rất khác thường, hiếm có khó tìm, con cái lớn lên như cây cỏ, phát triển theo đúng hướng :trời sinh thế nào thì thế ấy ( cảm giác chủ quan của em). Sau đám cưới của chúng em, chồng em mâu thuẫn nặng với mẹ và em gái, rồi khi em có bầu và sinh em bé đến giờ mọi thứ càng trầm trọng hơn ( chú yếu là cách mẹ chồng đối xử với em – nói vậy thôi không lại thành nói xấu nhà chồng mất). Những mâu thuẫn ấy khiến chồng em càng trở lên lầm lì, bất cần và em là đứa …hứng. Em biết không ai hoản hảo ngay cả bản thân mình nhưng( lại nhưng) có lúc em không thể suy nghĩ tích cực được. Em sợ EQ thấp nếu chỉ tầu ngầm thì lại áp dụng sai, râu ông nọ cắm cằm bà kia nên em mạo muội ngoi lên nói rõ tính cách của chồng và em để được tư vấn đúng thuốc ạ ( kể cả thuốc đắng mà người phải uống là em).

Chia sẻ bài viết này

Viết bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.