Sweetsound: Chồng đòi chia tay vì mâu thuẫn tiền bạc với nhà vợ

Chia sẻ bài viết này

Chồng nói là hết tình yêu với tôi rồi, cả hai không hợp nhau nên chia tay. Tất cả đều vì mâu thuẫn tiền bạc với nhà vợ. Tôi thật sự không muốn chia tay mà không biết làm cách nào để níu kéo.

Q: sweetsound

Mình và anh gặp nhau do mai mối, một cách tình cờ và nên duyên sau 8 tháng quen nhau. Yêu nhau và lấy nhau vội vàng khi cả hai chưa tìm hiểu kỹ nhau. Nhà anh ở cách thành phố 20km, anh đi làm gần nhà. Lúc ấy, cũng không hiểu sao anh và gia đình anh đồng ý cho anh ở rể trong khi anh la con trai trưởng, sau anh có 1 cô em gái bằng tuổi tôi.

Hoàn cảnh gia đình anh: nhà anh gốc Bắc, bố mẹ vào miền Nam từ năm 2009. Em gái lấy chồng trước và có 1 bé gái. Khi chưa lấy tôi, gia đình anh sống chung với gia đình, cô em gái lấy chồng cũng ở chung. Chồng là bộ đội, thỉnh thoảng mới về nhà 1 lần/ tuần. Gia đình anh cũng thuộc loại khá giả, có phòng trọ cho thuê, thu nhập hằng tháng + lương hưu của bố mẹ khoảng 30 triệu/ tháng.

Anh học hết trung cấp, làm công nhân văn phòng gần nhà anh tại một công ty tư nhân, lương 5 triệu/ tháng, thỉnh thoảng được thêm tiền hoa hồng thì thu nhập bình quân là 8-10 triệu/ tháng. Về tính cách, anh không rượu chè, không cờ bạc, không trai gái. Anh hiền lành, chăm chỉ, và rất mực nghe lời ba mẹ và em gái. Bề ngoài anh cũng đẹp trai, mặt sáng sủa. Do vậy, Gia đình anh luôn tự hào về anh, bảo rằng anh lấy ai cũng được.

Bố anh là một người rất khó tính, dữ dằn và ích kỷ. Thời gian khi chúng tôi quen nhau là khoảng thời gian bố anh bị bệnh trầm cảm, đang uống thuốc chữa trị. Sau này thì tôi cũng không nghe đến ai nhắc đến bệnh của ông. Mẹ anh là người hiền lành, hay nói. Em gái anh học giỏi hơn anh, thành đạt hơn anh. Hai anh em rất mực yêu thương nhường nhịn nhau. Lần đầu tiên, tôi đến nhà anh chơi, hàng xóm còn khen là “hai anh em nhà này yêu thương nhau như vợ chồng, nếu cả hai không lấy chồng, lấy vợ có lẽ mọi người cũng không biết là hai anh em”. Lúc đó, tôi cũng có chút lo lắng ngờ ngợ về sự yêu thương ấy.

Hoàn cảnh nhà tôi: Tôi là con gái thành phố, sinh ra được cưng chiều, học hành thành đạt. Tôi có ngoại hình ưa nhìn (theo nhận xét của nhiều ng), dáng cao, da trắng. Ba tôi mất sớm, tôi sống với mẹ và em trai. Do trước đây ba tôi làm ăn kinh doanh nên cũng có tiền có của. trước khi lấy chồng, mẹ và chị em tôi sống trong một biệt thư khang trang và có nhà cho thuê.

Trước khi đến với nhau, cả anh và tôi đều đã trải qua vài mối tình. Tôi chia tay tình đầu đầy đau khổ vì tính vũ phu của anh ấy.

Tôi lấy anh trong niềm hạnh phúc của mẹ tôi và gia đình họ hàng hai bên. Anh về nhà tôi sống. Cuối tuần tối thứ 6 thì cả hai về nhà anh. Cứ như thế, hạnh phúc tưởng chừng như đơn giản và ngập tràn tiếng cười. Tôi và anh chỉ xảy ra vài mâu thuẩn nhỏ như bao vợ chồng khác. Tính tôi thì dễ giận và dễ quên, anh nhường nhịn và chiều chuộng tôi thì cả hai nhanh chóng huề. Tuy nhiên, những lần va chạm nhỏ nhặt ấy, anh đều kể với gia đình anh. Rồi bố chồng tôi ghim trong lòng, riêng vợ chồng tôi thì không có vấn đề gì. Về chuyện sinh hoạt của vợ chồng tôi thì rất bất bình thường, dù là mới cưới nhưng anh ấy không nồng nhiệt gì, cả tháng chắc chỉ vài lần. Nhưng anh chăm sóc tôi, cùng tôi đi thể dục, tắm cho tôi … nên tôi càng cảm thấy yêu anh mà không cần đến chuyện ấy. .;

Sau 6 thang, tôi mang thai trong niềm vui sướng của hai bên nội ngoại. Nhưng lần mang thai ấy không thành công do không có tim thai, tôi tiếp tục mang thai lần thứ 2 lại thất bại như lần trước. Tôi đã gặp bác sĩ, yêu cầu canh trứng, tiêm thuốc dưỡng. Ngày giờ rụng trứng định sẵn, anh lại không thể gần vợ, anh giải thích là do căng thẳng, … đến chuyện như vậy anh cũng gọi điện về hỏi mẹ anh, em anh!!! Anh khóc trong bất lực, tôi cũng khóc vì tủi thân. Chúng tôi cãi nhau. Lần sau, anh rút kinh nghiệm hơn, đúng ngày giờ bác sĩ yêu cầu anh mua sẵn 2 viên viagra, mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Thế là tôi lại mang thai khỏe mạnh. Trong thời gian mang thai này, mẹ tôi đã chuyển đổi nhà, bán biệt thự, mua 02 lô đất nhà phố, xây nhà 2 căn bên cạnh nhau. Vì mẹ tôi thương anh nên mới chuyển đổi nhà cửa, để anh không có cảm giác ở rể để khi tôi sinh em bé, ông bà nội có thể lên thăm cháu và ở lại chơi tự do. Nhưng đây cũng chính là đỉnh điểm của mâu thuẩn.

Mẹ tôi cho hai vợ chồng tôi lô đất và 400 triệu tiền mặt để xây nhà. Cả tiền và đất tổng cộng khoảng 5 tỷ. Trước khi cho, mẹ tôi hỏi xem ý vợ chồng tôi thế nào, anh tỏ ra rất vui vè và biết ơn. Tuy nhiên, vì mẹ tôi rất hay lo nghĩ nên đã đề nghị hai vợ chồng tôi viết 1 tờ giấy trong đó nội dung là mẹ cho hai vợ chồng lô đất, trong trường hợp hai vợ chồng chia tay sẽ trả lại đất cho mẹ, mẹ sẽ hoàn lại số tiền xây nhà mà vợ chồng tôi bỏ ra. Anh rất tức giận, im lặng và không làm theo ý của mẹ tôi. Tôi cũng không hiểu anh ấy nghĩ gì, anh ấy nói là hai vợ chồng đang sống vui vẻ, sao lại nói chuyện chia tay, nên anh không ký bất cứ giấy tờ gì. Từ đó, tôi cũng không biết phải làm sao, không đề cập đến chuyện đó nữa và vẫn tiếp tục xây nhà.

Sau 9 tháng 10 ngày mang thai, thì nhà của chúng tôi cũng xây xong. Số tiền xây nhà trong đó có vay của em chồng 350 triệu, bố mẹ chồng cho 150 triệu, vợ chồng tôi có 300 triệu, mẹ tôi cho 400 triệu.

Tôi sinh bé và nghỉ ở nhà, khi nhận tiền thai sản + tiền thưởng tết tôi đã gửi trả cho em chồng được 50 triệu. Tôi ở nhà nuôi bé, mọi chi phí sinh hoạt là do mẹ tôi và em trai tôi chi trả. Vì nhà tôi có thu nhập tiền thuê nhà, kinh doanh nhỏ.

Riêng chồng tôi từ ngày xây nhà xong, thì không đưa tiền cho tôi 1 đồng nào. Thậm chí tỏ ra rất keo kiệt trong mọi chi tiêu. Tôi ở nhà, không có tiền, nuôi con chật vật. Chồng tôi nói là tôi lo nuôi con, anh thì trả nợ. mà tôi thì không biết anh ấy trả được bao nhiêu, hỏi thì không nói số cụ thể. Rồi vì tiền mà mâu thuẫn lại xảy ra, mẹ chồng tôi đề nghị trả lại nhà cho mẹ tôi. Đề nghị bán nhà và trả lại tiền cho nhà chồng. Mẹ chồng để nghị hai vợ chồng tôi về nhà chồng ở, tìm việc làm và lo trả nợ. Tôi không đồng ý, vì tôi đang ở nhà cao cửa rộng, về nhà chồng làm dâu, mà việc làm chưa có, chắc chắn sẽ không sống nổi. Mẹ tôi khi biết chuyện thì rất buồn, trong lúc nóng giận đã nói “ Tại sao mẹ đã lo cho các con đầy đủ, mà mẹ chồng con cứ đòi trả lại. Không phải là lúc trước khi cưới thỏa thuận ở tp rồi, bây giờ lại bắt về dưới nhà chồng ? Thôi thì hai đứa về dưới kia theo ý mẹ chồng đi

Chỉ vì câu nói của mẹ tôi mà anh ấy lấy cớ là mẹ đuổi. Anh bỏ về nhà anh 1 tháng, không thăm con, không gọi điện thoại. Con ốm, một mình tôi lo, mẹ tôi mệt mỏi vì tôi. Sau đó, nguôi giận anh về, nhưng nói là không về thường xuyên nữa, về tối 3, 5, 7. Tôi đành ngậm ngùi chấp nhận, dù trong lòng không vui. Vợ chồng mà ở hai nơi, lúc nào trời mưa, anh lại không về theo đúng lịch. Tình cảm chúng tôi cũng nhạt phai từ đó. Sau 5 tháng anh đi đi về về 3, 5, 7 như trách nhiệm, không chút lo toan trong nhà, không hỏi xem vợ có đủ chi tiêu hoặc là thiếu gì không. Đến thôi nôi con, anh cầm về 5 triệu để tôi tổ chức tiệc, sau đó tiền mừng thì trả lại cho anh đúng số tiền 5 triệu. Tôi nhờ anh mua váng sữa thì anh cũng đòi lại tiền, mua móc áo cho con cũng bảo tôi trả tiền. Anh như người xa lạ trong căn nhà, tôi trở thành singlemom từ lúc nào cũng không rõ.

Tôi cảm thấy không thoải mái, xin việc thì không được, nhà chồng thì khinh vì tôi ở nhà chăm con. Chồng thì vô tư sống, anh về 3, 5, 7 còn các ngày còn lại cũng không gọi điện hỏi thăm, lạnh nhạt dần. Tôi đề nghị anh mua sữa cho con, hoặc góp tiền nuôi con thì anh bảo không có, phải trả nợ. Tôi nói nếu trả nợ thì anh đưa cho em, em sẽ cùng góp để trả. Anh từ chối. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn, vì tiền. Tôi nói là tôi đang ở nhà, đang dùng tiền của mẹ tôi để nuôi con, thế nên không thể nuôi anh, tôi nói như thế để nhắc anh có trách nhiệm hơn. Nhưng anh lại hiểu là tôi vì tiền.

Sau đó thì anh đưa 2 triệu bảo là mua sữa cho con, anh đưa tôi được 2 tháng thì lại cãi nhau. Hôm đó là thứ 7, là ngày anh về nhưng anh lấy lý do đi học không về được. Thế nhưng 9g tối, tôi gọi điện thoại thì anh đang đi ăn uống, hát karaoke trong khi con ốm. Tôi tức giận nói là anh nếu thật sự anh không muốn về nữa, thì có thể đi luôn. Tôi gọi cho mẹ chồng, trách bà dung túng anh để anh vui chơi, mà không có trách nhiệm gì với con. Anh lúc nào cũng nói không có tiền, nhưng anh vẫn mua quần áo mới, mắt kính, tân trang xe … hỏi thì anh bảo đó là số ít. Từ đó đến nay đã 2 tháng, anh đi luôn. Anh về thăm con đúng 2 lần, mỗi lần 2 tiếng. Tôi năn nỉ, nói chuyện ngọt ngào, gọi điện thoai, nhắn tin… nhưng anh vẫn một mực đòi chia tay.

Tôi thương con, không muốn li dị, nên đã tìm mọi cách níu kéo cuộc hôn nhân này. Mẹ chồng tôi gọi điện thoại, nói là mẹ buồn lắm, kể tôi nghe là bố anh không chấp nhận con dâu nữa, nhà anh không thiếu, không về nhà đó nữa. Bố anh và em gái chồng kiên quyết bắt chia tay.

Nói thêm về bố chồng tôi, tôi chưa bao giờ cãi nhau với ông, luôn tôn trọng ông. Nhưng ông thì rất ghê gớm, những chuyện hai vợ chồng cãi nhau nhỏ nhặt trước đây ông ghim trong lòng, nói rằng anh và tôi mới cưới mà sống không hạnh phúc thì giải thoát sớm. Tết vừa rồi tôi đem con về ăn tết 15 ngày, mà bố chồng chưa bao giờ bế cháu. Ông ghét tôi nên cũng ghét luôn con tôi. Tôi đã nhiều lần nói với chồng là chuyện của nhà mình đừng nên để bố mẹ biết, đừng nói xấu vợ, nhưng anh cãi, anh nói là anh nói sự thật chứ không phải nói xấu !!!.;

Người đàn ông như anh không có tính quyết định, anh nghe theo bố. Hằng ngày anh về nhà, chăm sóc con của em gái, đi thể dục với em gái, lấy đó làm niềm vui để quên vợ, quên con. Riêng mẹ chồng thì vẫn khuyên tôi nên bán nhà, về nhà chồng mua căn nhà gần đó sống. Nhưng liệu sau khi tôi về đó sống thì mọi chuyện có tốt đẹp hơn không? Khi mà chồng vẫn lạnh nhạt, không tình cảm, sống phụ thuộc nhà chồng?

Chồng tôi thì nói là hết tình yêu với tôi rồi, cả hai không hợp nhau nên chia tay. Tôi thật sự không muốn chia tay mà không biết làm cách nào để níu kéo. Anh thật sự đã thay đổi một cách nhanh chóng trong vòng 1 năm nay. Kỷ niệm 3 năm ngày cưới anh cũng không về. Có phải tất cả đã thật sự chấm dứt? một người đàn ông có thể dễ dàng bỏ con, bỏ vợ như vậy sao?

Tôi gọi điện thoại anh không nghe, nhắn tin anh không trả lời. Tôi xin lỗi,, nói là anh về nhà 3, 5, 7 cũng được, em không bắt anh về hằng ngày nữa. Tôi gọi điện cho mẹ chồng khóc, xin lỗi dù chẳng có lỗi gì. Tôi chẳng biết tương lai sẽ như thế nào? Con tôi sẽ lớn lên thiếu tình thương của ba, nghĩ đến đây tôi lại khóc. Chồng tôi chỉ lấy cớ để không về nữa, ngoại tình thì tôi chắc là không. Anh ấy chỉ thương bố mẹ và em gái một cách thái quá, không thương vợ, thương con. Lúc đầu, tôi cứ tưởng, một người đàn ông thương yêu bố mẹ và em gái thì chắc chắn sẽ thương vợ, thương con, nhưng tôi đã lầm. Anh ấy máu lạnh, không hề nhớ con, không hỏi thăm con. Dù con mới 15 tháng, rất đáng yêu.

Các mẹ thông thái ơi, hãy giúp mình tìm lại tình yêu với chồng được không? Mình phải làm sao đây? Chuyện nhà mình đã thật sự hết cách giải quyết rồi phải không? Bế tắc quá hix…

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.