Chiến đấu hay buông bỏ khi chồng ngoại tình?

  • bài viết của mẹ Siêu nhân –

Chữ BUÔNG nghe thì dễ lắm.
Nhưng phàm ở đời, ai cũng nặng chữ sân si.
THAM nhiều hơn NGỘ.

Lựa chọn chiến đấu hay buông bỏ khi chồng ngoại tình là cả một quá trình cân đo đong đếm.

Với những ai đã chọn CHIẾN ĐẤU – đó là vì họ hiểu “Có những thứ mất đi rồi, ta mới hiểu nó thật quý giá”.

Còn những ai đã chọn BUÔNG – hãy hiểu rằng “Có những thứ mất đi rồi, ta mới hiểu lẽ ra ta phải vứt nó từ lâu”

Không dấn thân thì sao có thể biết, không trải nghiệm, sao có thể kết luận.
Ngày hôm qua ta đi bằng ô tô – là thằng chồng
Thì ngày hôm nay ta đi bộ – là single mom, sao phải xoắn.
Vì đi kiểu gì thì cũng đến cái đích hạnh phúc cả.

Cái bọn cưỡi ô tô nó nhàn hơn – nhưng tốn kém, hỏng hóc, tai nạn chết người, mọi cảnh vật, mọi thứ tốt đẹp lướt qua nhanh chóng.

Ta đi bộ, lâu hơn, mỏi mệt hơn, nhưng ta có thể tận hưởng không gian thư thái, tay nhặt lá chân đá ống bơ, vớ vẩn khéo lại thành
“Đang mỏi mệt trên đường đời tấp nập.
Em vô tình đá phải cục kim cương”

Đ…èo mẹ, lúc đấy bà chả cưỡi toàn siêu xe cho cái bọn ô tô lướt qua bà hít khói.

Các mẹ ạ, lạc quan là liều thuốc chữa mọi căn bệnh ở đời.
Có ai đánh thuế ước mơ đâu, có ai ép được các mẹ phải sầu đau đâu.

Nỗi đau thể xác thì do hoàn cảnh khách quan mang lại
Còn nỗi đau tinh thần, hoàn toàn là do mình, chỉ có mình mới là người chủ động quyết định – Tôi muốn đau đến đâu mà thôi.

Nhưng vì các mẹ lụy, nên các mẹ tự nặn, tự rèn nỗi đau thành con dao, đưa cho người khác.
May mắn thì có người cất dao đi, còn thằng bạc ác nó đâm cho nhát thì lại gào mồm lên

Thế nên các mẹ ạ, nghe thì phức tạp, nhưng thông suốt rồi, các mẹ chữa thương cho mình cực kỳ nhanh chóng.
Uh thì nỗi đau là con dao, giấu nó đi, chứ đừng để rơi vào tay thằng chồng rồi để nó đâm cho thủng tim gan phèo phổi.
Vì mình tự làm đau mình thì kêu ai.

Khi em chọn tha thứ cho chồng ngoại tình, em đặt lên bàn cân 50/50, giữa CHIẾN ĐẤU và BUÔNG BỎ.

Em chọn CHIẾN ĐẤU, nhưng em không ngạc nhiên nếu em phải BUÔNG BỎ.
Vậy thì giờ các mẹ chọn BUÔNG BỎ, nhưng vận đổi sao rời, ai dám chắc mình không còn cơ hội CHIẾN ĐẤU.
Mẫu số chung cho việc thành công của việc “Có như không”, mà “Không như có” là gì???
+ Là các mẹ phải độc lập về mặt cảm xúc, đừng bị lệ thuộc, đừng để người khác dắt mũi mình đi lung tung.
+ Là các mẹ phải có khả năng vững mạnh về mặt tài chính, có khả năng đứng một mình nhanh chóng.
+ Là các mẹ phải có tinh thần lạc quan, việc gì cũng có cách giải quyết của nó. Khó quá thì để mai tính. Nghĩ mãi không ra thì vứt mẹ đấy, nghĩ sang việc khác.
+ Là các mẹ phải có tính kiên nhẫn, việc gì cũng cần có thời gian, dục tốc bất đạt.
+ Là các mẹ phải có tính ham sống, thấy cuộc đời này còn bao việc mình muốn hưởng thụ, bao thứ mình muốn học hỏi, bao thú vui mình muốn làm.

Dù CHIẾN ĐẤU – hay BUÔNG, các mẹ cũng đều sống vui vẻ như vậy.
Thay vì loay hoay, chóng mặt, nay thế này, mai thế khác chạy theo hành động, cảm xúc của thằng chồng – các mẹ hãy nhào nặn, xây dựng các tính cách trên thành ĐIỂM TỰA cho cả cuộc đời mình
Chẳng phải người xưa đã nói HÃY CHO TÔI MỘT ĐIỂM TỰA, TÔI SẼ NÂNG BỔNG CẢ THẾ GIỚI LÊN hay sao!!!
Lúc đấy, thằng chồng chỉ là muỗi, đập chết ăn thịt.
Hoặc sẽ là con vịt, để ta nuôi béo.

Vẫn là câu “KHÔNG BIẾT YÊU MÌNH THÌ TRỜI TRU ĐẤT DIỆT”.
Nhất cũng có thể là bét.
Mình vẫn sống nhăn răng thì việc đâu có đó.
Đủ gió thì chong chóng lại quay, đủ yêu thương thì hạnh phúc lại đong đầy.
Sao phải xoắn

Chia sẻ

Viết bình luận