Bluesky11: Tìm lại chính mình sau ly hôn

Phụ nữ làm thế nào để tìm lại chính mình sau ly hôn? Mình đã từng khóc hàng đêm, đầu óc quay cuồng mệt mỏi, suy nghĩ rối rắm mù mịt rằng sao số mình lại khổ thế.

Sau ly hôn, phụ nữ sẽ trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ vui sướng vì giờ được tự do, đến lo lắng, chông chênh vì giờ lại một mình, và có lúc lại chán đời, hận kẻ từng là chồng mình, hay hận chính mình đã không biết lựa chọn để giờ lỡ dở.

Phản ứng tự nhiên, đó là thu mình, co lại, nhìn đàn ông với ánh mắt nghi ngờ, phán xét. À, thì hắn chỉ xem mình là trò đùa, là rau sạch, hay tốt hơn là thương hại một người phụ nữ không chồng, chứ giờ lấy đâu ra tình yêu với gái đã qua một lần đò, lại còn đèo bòng thêm đứa con. Và cười khẩy, đừng có mà qua mắt chị nhé, chị biết tỏng hết, kinh nghiệm xương máu đầy mình, sao lừa được chị, thích thì chị lừa lại cho vui thôi, chứ đừng nghĩ chị đây một mình mà sàm sỡ, trêu hoa ghẹo nguyệt nhá. Tâm lý đó cũng dễ hiểu, đặc biệt rất hợp lý với hoàn cảnh Việt Nam, nơi mà phần nhiều đàn ông có vợ, thường ít thấy có lỗi, khi luôn muốn tìm kiếm nhiều hơn một cô bồ rau sạch, để thỏa mãn và chứng tỏ bản năng phái mạnh của mình.

Xem thêm:

Linhtran: Hành trình thắp lại ngọn lửa hôn nhân đã tắt

abcdefxyz: Chồng ngoại tình, đã li dị nay đòi quay lại

Vậy, phụ nữ làm thế nào để tìm lại chính mình sau ly hôn ?

Từ kinh nghiệm bản thân, mình thấy rằng khi mình sống là chính mình, nhìn cuộc đời đơn giản như nó vốn thế, sẽ khiến mình an nhiên tự tại và thả lỏng thư giãn nhất. Mình yêu con nên mình dành nhiều thời gian nhất trong việc vui chơi và chăm sóc con. Mình thích tụ tập với lũ bạn gái nên rảnh là tụ tập ăn uống shopping làm đẹp với bọn điên ấy cho sướng. Mình yêu gia đình nên cuối tuần sẽ dành thời gian đi thăm họ hàng anh em chú bác. Mình thích công việc nên đặc biệt dốc hết tâm lực cho mỗi dự án. Mình cũng thích có thêm bạn mới nên sẽ ít từ chối những buổi họp đồng hương, họp khóa, họp phòng, …

Và mình hồn nhiên như mình vốn có, với mình ở đâu cũng có người tốt, người tốt sẽ luôn nhiều hơn người xấu. Tiếp xúc với đàn ông mới quen, mình đều thấy họ rất tốt. Nếu họ có những lời đề nghị khiếm nhã thì mình next, và cũng không ghét bỏ họ, chỉ tỏ thái độ không hợp tác với đề nghị của họ là ok.

Sở dĩ tâm hồn mình thả lỏng, vô tư được như vậy, là vì mình không hối hận chuyện cũ, cũng không quá mong chờ chuyện mới. Tất cả các mối quan hệ đều được xác định rõ ràng là bạn bè, vui thì chơi, chấm hết. Mình không sợ tuổi xuân qua đi, không sợ phải cô đơn suốt đời, vì mình thấy cuộc đời còn quá nhiều việc ý nghĩa cần làm hơn là việc cứ nhăm nhăm nhanh chóng đi tìm đối tác mới không thì mình già mất. Cái gì đến sẽ đến, cứ vô tư, chân tình với mọi người, sẽ có người nhận ra bạn là một nửa của họ. Mà kể cả chẳng có ai nhận ra điều đó, thì nó cũng chẳng quan trọng với bạn nhiều đến thế đâu, thật đấy.

Mình đã từng khóc hàng đêm, đầu óc quay cuồng mệt mỏi, suy nghĩ rối rắm mù mịt rằng sao số mình lại khổ thế, sao nhiều người sướng thế. Tớ đã từng xới tung cái blog này lên, đọc đến nát cả nhà EQ chỉ để làm sao cho tâm thật tĩnh. Khi quyết định từ bỏ, là tớ đã vứt lại mọi thứ đằng sau: một công việc đang thăng tiến, những đồng nghiệp bạn bè nồng hậu, một căn nhà nhỏ xinh xắn, một gia đình yêu thương, một quê hương gắn bó. Vượt qua bao nhọc nhằn khó khăn, cuối cùng, hạnh phúc đã quay về bên tớ, ngọt ngào và bình yên như mặt biển phẳng lặng, như chưa hề có sóng dữ và bão tố.
Nhưng tớ chẳng quên đâu, chỉ là không nhớ đến quãng thời gian đó nữa mà thôi. Thỉnh thoảng nó cũng làm tớ nhói đau và bật khóc, như ngày hôm nay chẳng hạn. Mong rằng, những ai còn chưa tìm thấy con đường cần phải đi, thì sau khi luyện EQ, sẽ sáng suốt với lựa chọn cuối cùng mà không bao giờ phải hối tiếc, để dù thế nào thì mọi kết thúc đều là happy ending nhé.

Quả ngọt mà tớ đang hưởng là sản phẩm của những quyết định dứt khoát, những khó khăn tưởng chừng không vượt qua, và quá trình hoàn thiện bản thân không ngừng nghỉ. Mà nói thật giờ có chồng thì tớ sướng thế chứ ở một mình tớ cũng thấy sướng chẳng kém đâu. Vì tớ là người phụ nữ yêu bản thân mà hị hị.

minhminh: Làm gì khi chồng gia trưởng và ích kỉ, coi thường vợ

Sau khi cưới anh dần dần thay đổi thành con người khác. Anh giống như người ở trọ trong căn nhà, không nói với mình lời nào.  Anh thật gia trưởng và ích kỷ. Nói chuyện với anh rất căng thẳng, thường xuyên lớn tiếng, nói mình “ngu”, đuổi mình ra khỏi nhà, xưng hô “mày tao”.

Q: Nguyễn Minh Minh

Mình và anh kết hôn 6 năm, con mình được 4 tuổi.

Lúc quen nhau, tụi mình ở xa vì anh ở tỉnh (miền tây nam bộ) và mình làm việc ở thành phố HCM, do anh là đối tác ở tỉnh của công ty, do mình phụ trách. Lúc đó, anh nhiệt tình, thường xuyên gọi điện hỏi han, chia sẻ công việc và cuộc sống, rãnh rỗi là lên TP thăm mình. Anh nói muốn cưới mình, nhưng mình ở tận Đà nẵng, nhà chỉ 2 chị em gái, và mình muốn về quê. Mình nói với anh cưới xong tạm thời mình về tỉnh cùng anh nhưng anh hãy sắp xếp công việc để mình cùng anh về Đà Nẵng.

Anh hứa thì mình đồng ý cưới, anh nói đồng ý nhưng thời gian thì không cụ thể được, mình tin anh và làm đám cưới. Sau đám cưới, mình cũng đến thưa chuyện với ba anh rằng vợ chồng con xin phép không ở cùng với ba mà có ý định về Đà Nẵng. Ba anh đồng ý. Ba nói rằng ba đã có các anh chị lo rồi, nhà mình neo đơn nên không sao, anh lại giận mình về chuyện đó và nói rằng mình nói gì chuyện đó với ba, mình tin và cứ đợi ngày anh thực hiện lời hứa.

Còn anh, sau khi cưới anh dần dần thay đổi thành con người khác. Thời gian đầu anh còn từ chối các cuộc nhậu nhẹt, siêng đi chơi, xem TV, cà phê, nói chuyện cùng vợ. Nhưng sau đó anh về nhà chỉ biết có xem báo, lướt net, mà không nói chuyện với vợ câu nào, cả ngày thứ 7 và chủ nhật anh chỉ có TV và net, anh khoán hết việc chăm con, cơm nước, dọn dẹp…. là của mình. Mình không thể nào làm hết, và cũng phó mặc nhà cửa luôn, thế là anh bảo mình lôi thôi, nhà cửa không dọn dẹp. Mình nói với anh rằng mình không thể làm hết, anh hãy giúp mình thì anh sửng cồ nói rằng chuyện đó là của phụ nữ, muôn đời là vậy, đừng đòi hỏi sự công bằng. Mình phân tích thì anh nói rằng mình hơn thua, đàn bà mà như vậy làm chồng xấu hổ. Anh thật gia trưởng và ích kỷ.

Còn chuyện nhậu nhẹt thì anh luôn nhậu tới khi về đến nhà chỉ biết ngủ, mình đợi anh về nhà quá mệt mỏi, nên khi anh về mình mặc kệ, anh nói rằng mình làm vợ nhưng không biết chăm sóc cho chồng khi chồng nhậu. Về vấn đề nhậu nhẹt, mình nói với anh rất nhiều nhưng anh tỏ rõ quan điểm anh cứ nhậu, càng nói thì anh sẽ càng nhậu nên mình có nói sẽ bằng thừa. Những lúc mình mệt mỏi hay bận gì cũng phải cố gắng sắp xếp giữ con vì anh bận nhậu.

Mỗi khi có chuyện gì muốn nói với anh, anh luôn vô tâm, đầu óc không tập trung nên thường không nghe hết hay mình muốn dặn chuyện gì, rồi không làm, làm sai, thế là đổ tại mình nói chuyện không rõ, đã xảy ra rất nhiều lần, vợ chồng cứ hiểu lầm nhau hoài. Nói chuyện với anh rất căng thẳng, phải nói đi nói lại. Anh thường xuyên lớn tiếng, tệ nhất là trước mặt con, thường xuyên nói mình “ngu”, đuổi mình ra khỏi nhà, xưng hô “mày tao”.

Mình đã nói chuyện nhỏ nhẹ với anh, rằng đừng nói ngu, mình có ăn học, đừng đuổi vợ ra khỏi nhà, vì là nhà chung. Mình cố gắng không tranh cãi, không lớn tiếng, nhưng vợ chồng nói chuyện là anh lại lớn tiếng, vùng vằng, đập bể đồ đạc trong nhà.

Chẳng hạn như chuyện, ngày nghỉ anh thường ngủ dậy trễ, sau khi mình gọi con dậy, vệ sinh cho con, nấu đồ ăn xong anh mới dậy, mình nói anh tranh thủ lau nhà, anh nói mặc kệ nhà dơ đi, mình nói nhà dơ làm sao con chơi, thế là anh nạt lên “thái độ vậy là sao, nói chuyện với chồng như vậy đó hả, nói bao nhiêu lần không nhớ”. Tức là không được bảo anh phải làm chuyện gì, mình là vợ thì phải hầu hạ chồng. Những lúc như thế, mình im vì không muốn con thấy ba mẹ tranh cãi, nên mình rất ức chế, có nói xin anh đừng lớn tiếng trước mặt con, nhưng anh không nghe, rất nhiều lần, và mình nói “thôi, không nói nữa, không tranh cãi nữa, xin anh im cho”, anh nói “tao không thèm nói với mày”.

Công ty mình phá sản, mình thất nghiệp, ở tỉnh xin việc thật khó, thời buổi này lại càng khó hơn, mình ở nhà chăm con, anh không vừa lòng việc gì là nói “ở không làm việc đó cũng không xong”, “làm không được việc”, mình xem đó là sự xúc phạm nên rất đau. Anh luôn đem công việc để chỉ trích mình, nói mình đi làm nhưng chẳng làm được gì.

Anh giống như người ở trọ trong căn nhà, sáng dậy anh đi làm, trưa ăn cơm xong anh nghỉ trưa, không nói với mình lời nào, tối anh đi đánh tennis hoặc là đi nhậu, vợ chồng hàng ngày nói chẳng được bao nhiêu câu, nói chuyện với anh mà không vừa ý anh là anh lớn tiếng “khùng hả”. Vậy mà vừa rồi vô tình mình nghe được anh nói chuyện điện thoại với cô gái nào rất ngọt ngào, cô ta giận thì anh hết lời năn nỉ, nói chuyện hơn 30’ vẫn chưa xong, khi thấy mình anh ta mới cúp máy, mình hỏi ai thì anh nói chỉ là đối tác, đừng quan tâm.

Mình nhắc lại chuyện về Đà Nẵng thì anh nói “gái phải theo chồng”, không có chuyện anh hứa cái gì cả, chỉ là nếu giàu có thì anh mua thêm nhà ở Đà Nẵng rồi già rảnh rỗi về đó nghỉ dưỡng (nhà hiện giờ chưa ra gì, không biết tới khi nào mới có tiền mua nhà mới ở đây chứ đừng nói ở Đà Nẵng), anh cũng không nhớ là mình có thưa với ba anh chuyện về Đà Nẵng. Anh lật lọng làm mình như tạt nước lạnh vào mặt, rằng mình đã sống với người chồng nói dối.

Bây giờ mình phải làm sao, chỗ mình nộp đơn xin việc hẹn đầu năm nay sẽ phỏng vấn.. Mình biết bây giờ ly hôn thì mình khó giành quyền nuôi con vì mình thất nghiệp, anh luôn nói rằng mình có đi đâu thì đi, nhưng con phải là anh nuôi. Mình không muốn ở với anh nữa, quá sợ người này, mình có nên dẫn con về quê mình không? Ở nhà, mẹ mình chỉ biết có chuyện anh nhậu nhiều, mẹ không muốn mình khổ vì anh nhậu nhiều sẽ sinh ra bệnh tật, nói mình hãy suy nghĩ kỹ, mẹ luôn chờ mình về.

Mình rất nhiều lần khuyên anh về chuyện nhậu nhẹt, về chuyện gia đình, nhưng tất cả những lần đó đều nhận được sợ miệt thị của anh, không một chút lắng nghe mà anh còn chĩa mũi qua mình, nói mình chỉ là kẻ thất bại, không lay chuyển được gì cả, kể cả về nhà mẹ 2 lần.

 

 

A: Wicket

Thế hồi xưa 2 bạn yêu nhau vì gì. Chồng bạn có ưu điểm gì? Bạn có ưu điểm gì, nhược điểm gì?

Mình thấy hồi đầu chồng bạn cũng chịu khó về nhà đó. Mà chắc ở nhà chán/buồn/bực bội nên anh ta chán chăng?

A:Wannabe

chồng bạn gia trưởng, bảo thủ và có phần chán vợ rồi nhé.

Ly hôn bây giờ hoàn toàn bất lợi cho bạn, vậy thì ta phải làm thế nào để mình có lợi thế (về tài sản, con cái) đúng không? Trước hết là tìm việc làm, sau khi có việc làm thì nghĩ đến việc vun vén cho mình một khoản tiết kiệm riêng phòng sau này một mình nuôi con thì vừa có tiền để dành vừa có thu nhập hàng tháng cũng sẽ đỡ vất vã. Đó là tính đến bước cuối cùng là ly hôn, nhưng từ bây giờ đến lúc đó thì là cả một khoảng thời gian dài để bạn có thể cải thiện tình hình. Và chán nản nên bạn mạnh miệng nói thế thôi chứ tớ dám cá bạn không dám ly hôn đâu.

Vậy nếu không ly hôn thì làm sao có thể sống với một người chồng chán vợ và mình cũng ngán ổng đến tận cổ rồi? Thế này nhé, cá thích ăn giun và bạn thích ăn táo. Vậy thì phải làm sao để cá vui sướng vì có được giun mà chui vào lưỡi câu của ta, và làm sao để người ta tự nguyện dâng cho ta táo, thì khi đó ta hạnh phúc và cá (dù sắp vào nồi) cũng nghĩ mình hạnh phúc. Vấn đề là bạn có hiểu con cá của bạn hay không?

Đọc thêm:

Cá không ăn táo, người không ăn giun

Đọc vị nhu cầu cơ bản của đàn ông

Q: Nguyễn Minh Minh

Chồng mình thì bao giờ cũng về nhà, nhưng anh ta chỉ về nhà như nhà trọ mà thôi bạn à!

Lúc trước mình yêu anh vì anh luôn quan tâm đến mình, mà mình lúc đó chưa nhận ra rằng anh ta là người gia trưởng và bảo thủ. Khi về sống chung thì càng ngày anh ta càng thể hiện rõ và nói thẳng với mình rằng “đừng bao giờ nghĩ rằng có chuyện bình đẳng ở đây, là vợ thì phải chịu lép vế với chồng“, mình phân tích cho anh ta thì anh ta nói rằng “đừng có lý sự lý thuyết“.

Tình hình thì mình không thể cải thiện được rồi, anh ta vẫn đối xử bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra sau mỗi lần vợ chồng tranh cãi, anh ta vẫn vui vẻ với mình, và anh ta vẫn bảo thủ trong suy nghĩ và việc làm, việc mình mình làm, việc anh anh làm, mình có góp ý gì không vừa anh ta là anh nạt ngay bất kể trước mặt con hay mọi người.

Mình biết rằng đợi đến khi có việc làm ổn định để ly hôn là cả thời gian dài, mà sống chán nản thế này mình thực sự mệt mỏi, mệt mỏi khi phải nói gì, làm gì mà không vừa ý anh là anh ta nạt nộ, kể lể rằng mình không có kỹ năng sống, thua người này người kia, rằng em phải như thế này như thế kia…. như con rối cho anh giật dây mà thôi.

Ý mình bây giờ không phải đợi đến ly hôn, mà bây giờ mình có nên ra đi về quê của mình, mình sẽ bắt đầu lại từ đầu cùng con, để anh ấy ở 1 mình. Mình đã suy nghĩ rất nhiều đến chuyện đó, nhưng mình vẫn chưa quyết định được, mình hèn quá, không dứt khoát để khỏi phải như vậy nữa, mình rối quá!

 

A: wicket

Bạn cứ đem con về quê nếu thích. Tuy nhiên bạn sẽ phải đối mặt với nhiều điều còn tệ hơn nhiều. Cách của Wan không hẳn đã dễ với bạn nhưng là cách theo mình là tốt nhất bây giờ và có lợi cho bạn sau này.

Còn việc anh ta nói lèm bèm thì bạn cứ để ngoài tai. Bảo vâng tôi chỉ có thế thôi, anh thích thế thì anh lấy vợ khác. Đã quyết lành làm gáo, vỡ làm muôi thì cứ vùng lên xem thế nào. Có khi chồng lại sợ vãi. Còn chồng bạn mà không sợ thì cùng lắm nó cặp bồ. Ồ may quá, biến đi cho khuất mắt bà để bà tập trung kiếm tiền nuôi con.

Đấy bạn có làm được thế không? Hay giờ bực chồng nên nói thế, chứ có đứa nào nó quắp lấy chồng lại lên đây than van? ? ? Mình hỏi thật.

Tìm lại hạnh phúc sau đổ vỡ hôn nhân

Mình là một mẹ đơn thân, hiện nay mình sống với con trai trong căn nhà nhỏ bé xinh xinh, tự tìm lại hạnh phúc cho mình. Bão tố đã đi qua cuộc đời mình. Làm mẹ đơn thân vất vả vô cùng, tớ luôn hy vọng rằng các bạn hãy luôn trân trọng những gì mình đang có.

 

vuhuong

Mình là một mẹ đơn thân, hiện nay mình sống với con trai trong căn nhà nhỏ bé xinh xinh, tự tìm lại hạnh phúc cho mình. Bão tố đã đi qua cuộc đời mình, giờ đây ngồi chiêm nghiệm lại tất cả mình đã rút ra bài học cho mình và mình muốn chia sẻ với các bạn.
Khi vợ chồng có mâu thuẫn, chán nản, muốn bỏ nhau thì việc đầu tiên chúng ta nên nghĩ đến là ngày xưa vì sao chúng ta quyết định lấy nhau – thay vì ngồi đó trách móc đối phương đã thay đổi, đã phụ bạc.

Việc tiếp theo là ngồi cân đong đo đếm những tính tốt tính xấu của mình, của chồng trước khi kết hôn và sau khi kết hôn, bạn sẽ thấy hôn nhân của mình lệch nhịp từ đâu, từ đó đề ra cho mình kế hoạch và thời gian kê lại cho bằng, cho khít. Đừng vì cái tôi của mình, chỉ thấy cái lỗi của đối phương mà quên đi rằng chính mình cũng đã góp một phần không nhỏ vào vết rạn nứt ấy.

Đừng quá bi lụy đến mức không có anh thì em không thể sống nổi để ngồi yên một chỗ chịu đựng sự chà đạp của đối phương.

Nhưng cũng đừng tự cao, tự đại như mình cho rằng tôi không có anh tôi cũng chả chết. Anh phản bội tôi thì tôi cũng tiễn anh lên đường ngay và luôn. Mình đã từng nói với mẹ chồng: con có ăn có học đàng hoàng không việc gì con lại đi làm cái trò tranh chồng cướp vợ với đứa con gái lăng loàn.

Tớ đã từng yêu, rất yêu chồng cũ, suốt 4 năm đại học, 1 năm đi làm biết bao kỉ niệm vui buồn, nhưng chỉ vì cái tôi quá lớn, sự độc lập trong suy nghĩ, hành động quá cao đã đẩy cuộc sống vợ chồng tớ ngày một cách xa, cho đến khi giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước, chồng cũ tớ có người khác, một người đàn bà thua kém tớ về mọi mặt. Tớ vẫn giữ cái tôi của mình, bình thản đón nhận tất cả.

Để rồi cuối cùng là cái quyết định ly hôn của tòa án. Đến lúc này cái tôi nó mới dìm xuống, nỗi đau, sự mất mát có cơ hội trồi lên cắn xé, dày vò tớ. Tớ đã chấp nhận việc chồng cũ có người đàn bà khác một cách bình thản nhất, không ghen tuông, không oán hận, thậm chí tớ còn viết thư cảm ơn cô ta vì đã cho tớ thấy người tớ chọn làm chồng không xứng đáng với tớ tí nào. Nhưng đến khi tớ đọc được những gì họ viết cho nhau, tớ đã run lên, miệng khô khốc, đắng chát, uống một lúc cả chai nước lạnh mà vẫn không hết khô miệng, ngồi trong phòng điều hòa mở 16 độ mà người vẫn nóng ran, mồ hôi vã ra như tắm…

Lúc đó tớ đã xác định mình phải làm gì, đúng tinh thần Siêu Nhân nói, đời ném vào mặt ta cục mắm tôm thay vì ngồi đó mà giãy đành đạch lên kêu la om sòm thối quá, khó chịu quá, tớ vén váy đứng dậy kiếm thêm bún, thêm đậu làm cho mình tô bún đậu mắm tôm ngon lành.

Đau đớn, khóc lóc, vật vã cũng chẳng thể nào giải quyết được gì cả, lăn ra ốm thì khổ cả mẹ cả con. Mỉm cười mà bước tiếp thôi. Vậy mà cũng chẳng được yên, giữ vững tinh thần, vui vẻ lạc quan được mấy hôm lại bị lãnh đạo cơ quan gọi qua phòng tâm sự, đe dọa: nếu ly hôn sẽ trả về văn phòng vì làm công tác gia đình mà không giữ được gia đình thì còn nói được ai??? Bố mẹ ở quê thì gọi điện khuyên nhủ không được quay ra trách mắng, dọa nạt, kêu than xấu hổ với bà con hàng xóm, nhục mặt với dòng họ tổ tiên…. Bạn bè xúm vào hỏi han không phải là để chia sẻ mà chỉ là kiếm thông tin lấy làm đề tài bàn tán… Cái vòng luẩn quẩn ấy cứ lặp đi lặp lại đúng nửa năm trời.

Mắm tôm cứ gọi là được ném vào người liên tiếp. Lại lọ mọ đi kiếm bún, kiếm đậu: Đăng kí thi cao học, 1 tháng trời 4g chiều hết giờ làm vội vàng đón con về gửi cho hàng xóm chạy 40km lên Sài Gòn ôn thi đến 9g30 chạy ngược từ SG về ôm ấp vỗ về con ngủ, lại lọ mọ dậy ôn bài. Bị cơ quan đòi lại nhà với tối hậu thư trong vòng 2 ngày phải dọn đi, trả lại nhà cho cơ quan, không còn chỗ nào để dung thân thì ôm con về ở với ông bà nội con. 6 tháng trời sống trong cảnh chồng ở với bồ, 2 mẹ con ở với bố mẹ chồng.

Đã đủ thời gian để thấm và ngấm những tưởng bình yên như vậy mà sống thì lại 1 cục mắm tôm to chà bá ném vào mặt, ông bà muốn tổng cổ 2 mẹ con ra ngoài vì ngứa mắt quá. lại bún, lại đậu, 1 mình lo sửa nhà, bạn bè người ít người nhiều vay mượn mỗi người một tí, mà cũng chơi bài lì: tao chả có tiền đâu mà trả 1 cục, khi nào có tiền tao trả, trả đến khi nào hết thì thôi, mà cũng chẳng lời lãi gì nhé, không là bán thân đi trả nợ đấy, cơ mà bán thân chả ai thèm mua vì xơ xác quá. rồi cũng có cái ổ chuột, nợ nần cũng dần được trả (không xin xỏ của gia đình 1 xu mẻ nào đâu đấy).

Làm mẹ đơn thân vất vả vô cùng, tớ luôn hy vọng rằng các bạn hãy luôn trân trọng những gì mình đang có, những rắc rối mình đang gặp phải chỉ là mình chưa biết cách xử lý nó một cách đúng đắn và hiệu quả nhất mà thôi. Hạnh phúc không phải là cái đích để đến mà nó là một hành trình nó luôn đi bên cạnh ta từng ngày từng giờ, chỉ là ta có nhìn thấy, nhận thấy nó hay không mà thôi.

Một bàn tay vỗ không lên tiếng, khi mình cố gắng, thật sự cố gắng bằng cả trái tim, khối óc của mình rồi mà vẫn không cứu vãn được thì cũng nên một lần mạnh mẽ và dứt khoát để buông bỏ.

Đừng chỉ vì thói quen có ai đó bên đời mà cố gắng chịu đựng, vùi dập cuộc đời mình trong đau khổ, bất hạnh.

Cũng đừng lấy lý do sợ con cái sống không có cha, có mẹ mà cố gắng chịu nhục.

Hãy hiểu rằng bất cứ đứa trẻ nào cũng cần sự yêu thương, chăm sóc của bố của mẹ, một mái ấm thực sự ở đó cha mẹ thương yêu nhau, thương yêu con cái, chứ nó không cần một mái lạnh đủ số lượng cha mẹ, mà cha mẹ coi thường, ghẻ lạnh, chà đạp nhau. Hãy cho con hiểu rằng bố mẹ luôn là bố mẹ của con, luôn yêu thương, chăm sóc con, chỉ là bố mẹ không ở cùng nhau mà thôi.

Cầu chúc cho tất cả mọi người đến với nhà EQ có hành trình cuộc đời với người bạn đồng hành vô hình mà hữu hình HẠNH PHÚC

 

meokhongbeo

Mình cũng là mẹ đơn thân như vuhuong, nhu refresh2005 và mình cũng cảm thấy như trút bỏ được mọi gánh nặng sau khi quyết định ly hôn. Và càng ngày, mình càng thấy mình đã quyết định đúng. Nếu có điều gì sai, thì chỉ là mình lẽ ra có thể làm tốt hơn nhiều việc nhưng mình đã ít cố gắng.

Thời gian đầu cũng khủng khiếp lắm các bạn ạ. Mình dằn vặt trách móc bản thân. 2 mẹ con ở nhà thuê, trống trải vô cùng. Mỗi khi có tiếng xe máy, bé con lại bảo: “mẹ ơi, mẹ mở cửa cho bố” mà mình thắt lòng. Có lần con vào tuổi khủng hoảng, con ngang bướng quá mình bất lực ngồi trên cầu thang khóc. Con trai sợ hãi ôm me vào lòng xin lỗi rối rít, nhìn ánh mắt thảng thốt ấy mình đã tự nhủ đây là lần đầu và sẽ là lần cuối khóc trước mặt con. Rồi những khi nửa đêm con lên cơn dị ứng người mẩn đầy lên phải để con ở nhà 1 mình đi mua thuốc còn bị chặt chém, những đêm con phun máu cam từ mũi ra đầy gối, những cơn sốt bất tận chỉ một mình ngồi bên con trong bóng tối…

Và mình phải cố dặn lòng vượt qua…

Các bạn ạ, ít ai có thể học giỏi từ kinh nghiệm của người khác lắm, khi xưa mình lý thuyết làu làu, lại được toàn các đại cao thủ của nhà EQ cận kề sát bên, nhưng đến giờ nghĩ lại, mình có ty tỷ khiếm khuyết mà nếu không có cú sốc ly hôn mình không bao giờ nhận ra được. Mình ngày càng gắng hoàn thiện bản thân hơn, sống nhân hậu vị tha hơn. Cũng nhờ ly hôn, mình lại tìm thấy con người tốt đẹp, đáng yêu của mình trong quá khứ trước hôn nhân, con người đã bị những hờn ghen, vụn vặt che lấp và vùi chôn tưởng như đã biến mất khỏi thế gian.

Mình trở lại là chính mình, biết nhìn nhận khuyết điểm, biết chăm sóc bản thân, biết tự tin. Đầu tiên là mình lên kế hoạch bồi bổ sức khỏe đã tàn tạ theo những cơn stress.

Sau đó mình đi học may vá, học đàn, mua màu về vẽ tranh cùng con trai, trồng vài cái cây xinh xắn quanh nhà, tóm lại là làm những điều mình thích mà mình chưa có cơ hội để làm, dù sau đó có theo tiếp hay không thì cũng là mình đã thử.

Mình đi chơi với các bạn đến những miền đất mình chưa từng biết và đỉnh điểm là chuyến đi xuyên Việt hơn 10 ngày vào tận Châu Đốc, Hà Tiên.. Mọi sự đều mới mẻ và đầy cảm hứng.

Mình đi theo đoàn thiện nguyện viên trẻ, đến Cao bằng, đến Bình Định khám chữa bệnh cho 5000 bà con nghèo dân tộc. Giữa trưa nắng ngồi ôm 1 em bé ngủ cho mẹ bé đứng chờ nhận thuốc mà xót xa cho họ. Ở đó ai cũng nghèo, nhưng mặt họ không mang nét u sầu đâu các bạn ạ, mình cứ hỏi là họ lại cừoi, mắt sáng lên bừng cả gương mặt làm mình quên mọi điều muộn phiền.

Giờ tâm mình đã nhiều phần an ổn như chị saudau và chị wic nhận xét, nhưng mình nghĩ mình vẫn cần thêm thời gian.

Tuy nhiên, thú thật là thi thoảng mình vẫn chìm vào quá khứ, vào cái thời mà chúng mình còn yêu đương và hạnh phúc bên nhau ấy, và tiếc nuối, và gặm nhấm nó. Điều này làm cho mình không thể mở lòng ra với các chàng trai đến với mình. Hơn nữa, mình từ bé đã sợ cô đơn. Ví dụ chỉ cần có 1 chị bạn đến ngủ cùng là mình có thể ngủ thẳng giấc ngon lành hơn nhiều so với việc ngủ 1 mình (cuối tuần con trai về nội)

Mình luôn có suy nghĩ rất dở hơi là người có vợ thi không bao giờ dính, người bỏ vợ thì có vấn đề, người chưa vợ thì không giành cho mình (hehe) nên hiện tại mình đang tận hưởng hạnh phúc tự thân chứ không hào hứng vụ yêu đương dù mình vẫn nghĩ tình yêu là điều tuyệt vời.

Nói ra thì chắc các mẹ sẽ cười nhưng mình sống trong tủ kính từ nhỏ, yêu ex đầu tiên, bố mẹ quản kinh khủng, thế nên giờ mình vẫn y nguyên là 1 người cổ hủ, từ thích đến nắm tay là dài cả km (ngu nhỉ?). Có những chàng trai họ rất chân thành, đáng yêu và yêu con mình nhưng mình đều e dè, giữ kẽ, rồi cũng vụt qua. Mèo có bất thường lắm không?

Các mẹ phân tích giùm trạng thái tính thần của mèo và chỉ cho mèo con đường với. Cảm ơn và yêu các mẹ thật nhiều.

_lynk_

Chị mèo: chia sẻ với chị tâm trạng hiện giờ. Em có cô bạn cũng ở hoàn cảnh như chị. Giờ cô ấy đang yêu một anh chưa kết hôn lần nào. Cô ấy cũng có con trai rồi. Cô ấy tâm sự với em là ở tình trạng như cô ấy, việc đi bước nữa vừa là muốn, vừa là phải, vừa sợ. Muốn được yêu thương che chở, sợ cô đơn, nhưng cũng sợ sẽ vấp ngã lần nữa. Cô ấy nói cho dù bình thường thì vui vẻ nhưng đôi khi ngày lễ nọ kia, nhìn gia đình họ đầy đủ lại chạnh lòng.

Em thì cũng khá bi quan về hôn nhân nên em cũng từng nghĩ sẽ có ngày mình va vấp thì sao. Nói thật em sợ hôn nhân lắm, nên nếu thất bại chắc em ở vậy quá. Nhưng em nghĩ nếu có ai đó yêu thương chị và con chị thật lòng thì chị hãy mở lòng ra. Biết đâu đấy rồi mình sẽ lại hạnh phúc.

Mebelim: Làm sao để chồng quay về khi chồng có người khác và đòi li hôn?

Em vô cùng hụt hẫng vì diễn biến ra quá nhanh, chỉ trong vòng có nửa tháng em phát hiện ra chồng có người khác rồi đòi li hôn. Em công nhận là em cũng có cái sai trong việc này. Nhưng có lẽ em đã thay đổi quá muộn vì lúc đó chồng có người khác rồi chăng. Em phải làm sao để chồng em quay về với gia đình đây?

  • MEBELIM

Vợ chồng em yêu nhau được 5 năm thì lấy nhau. Sau đó có một đứa con gái, giờ cháu đươc gần 3 tuổi. Cách đây nửa tháng em mới phát hiện chồng em co quan hệ với người thứ ba. Như em biết mối quan hệ đó được nửa năm va giờ họ đang yêu nhau rất thắm thiết.
Lúc em phát hiện ra những tin nhắn yêu thương của chồng với người đó em đã vô cùng sốc va tự hành hạ bản thân. Sau đó chồng em đã phải gọi bố mẹ em đên để cho em đỡ làm viêc túng quẫn.
Sáng hôm sau chồng em cũng chủ đông gọi mẹ chồng em đến nhà riêng và cũng tự kể hết chuyện. Rùi chồng đi về nhà bố mẹ chồng, đêm hôm đó em cũng suy nghĩ và quyết đinh đến nhà chồng cho chồng một con đường quay lại.
Hôm sau nữa em có tự đến nhà chồng em và nói rằng cho chồng em một con đường quay lại nếu chồng em chấm dứt voi ngưoi con gái kia. Và cả nhà có họp gia đình, chồng em cũng đã đồng ý. Nhưng buổi tối khi về nhà và đến sáng hôm sau chồng em nghĩ thế nào hay do người thứ 3 kia thuyết phục ra làm sao, chồng em đã yêu cầu sống ly thân sau để ly hôn luôn vì chồng em có nói là đã hết tình cảm với em rồi.
Em biết trong chuyện này lỗi của chồng em chỉ là 50% còn em là 50% vì em mải mê chăm con, mải mê công viện nên không quan tâm đến chồng và chồng em nghĩ rằng khoảng thời gian trước chồng em đã cho em nhiều mà không được đáp lại, giờ đây có người con gái khác dành tình cảm cho chồng em thì chồng em không thể vứt bỏ người đó. Nếu giờ chồng em có quay lại thì cuộc sống cũng không như xưa và liệu con cái có được hạnh phúc không bởi cãi vã nhỏ nhặt trong cuộc sống tương lai. Nên đó là lý do chồng em muốn ly hôn.
Em vô cùng hụt hẫng vì diễn biến ra quá nhanh, chỉ trong vòng có nửa tháng em phát hiện ra chồng có bồ rồi đòi ly hôn. Em công nhận là em cũng có cái sai trong việc này, khi chồng em có trao đổi em cũng cố gắng như trong cuộc sống chăm lo về mặt tinh thần cũng như về mặt tâm sinh lý. Nhưng có lẽ em đã thay đổi quá muộn vì lúc đó chồng em có người khác rồi. Em phải làm sao để chồng em quay về với gia đình đây?

  • saudau

@MEBELIM: tớ lướt vào nhà EQ trước khi về,đọc qua tớ đã thấy bạn có 2 cái sai, tớ nói vội, các mẹ khác sẽ còn tư vấn cho mẹ nó nhiều.
1-Chồng ngoại tình mà chưa chi đã nhận là lỗi của mình. 
2-Chồng không xin tha thứ mà bạn te te chạy đến nhà chồng nói tha thứ chồng.
Trong lúc này chồng đang say, không nên quyết định gì hết,tha thứ hay li dị xét sau.

  • MEBELIM

Em xin kể đôi chút về người thứ 3. Người thứ 3 đã 1 lần ly hôn, hiện có con gái 4,5 tuổi, kém em và chồng em 1 tuổi ạ.
Cách đây 3 tháng bố mẹ đẻ em có cho vợ chồng em vay tiền mua nhà và hàng tháng trả bố mẹ em 6 triệu. Giờ chồng em đồng ý để lại căn nhà đó cho mẹ con em và sẵn sàng ra đi bàn tay trắng
Em muốn nhờ các chị có kinh nghiệm giúp em đi tiếp trong tương lai với, giờ em đang mù mờ và hoảng loạn không biết nên làm gì, chồng em thì muốn ly hôn nhưng thật sự em không muốn ly hôn, em không muốn con mất cha, con gái em thì quấn bố lắm. . . Hiện giờ vợ chồng em sống ly thân rồi ạ và chỉ trao đổi quan tin nhắn về vấn đề con cái thôi.
Mong các chị tư vấn giúp em với ạ, giờ em không biết nên bấu víu vào cái gì nữa

  • meokhongbeo

MeBELIM: Chồng bạn say nắng có vẻ sâu đậm. Theo tớ nếu bạn chưa muốn li dị, thì bạn tạm thời cứ để tình trạng như thế này với lý do: Cần thời gian để ổn định cuộc sống và tâm sinh lý cho con. Đừng vội đưa ra hạn định thời gian nào cả.
Trong thời gian này, bạn nên nhẹ nhàng, không vồ vập chồng nhưng kín đáo thay đổi làm những điều mình muốn làm cho chồng. Bạn cũng đừng quản lý và đau đớn trước việc chồng đến với ngừoi thứ 3. Tốt nhất hãy làm bạn với chồng như trong topic của chị Lá.
Leaf: Hành trình vượt bão – Ngoại tình: Chuyện ở đâu cũng có (P1)

Leaf: Hành trình vượt bão – Ngoại tình: Chuyện ở đâu cũng có (P2)
Bạn chỉ đọc những bài của chị Lá thôi cho tập trung nhé. Chỗ nào chưa rõ lắm thì lại vào đây hỏi các mẹ nhé

  • MEBELIM

Chị oi hai vợ chồng em cũng đã ngồi nói chuyện và em cũng đã từng đề cập đến việc ly thân nhưng sông chung một nhà nhưng chồng em không đồng ý và chồng em bảo tốt nhất là ly thân là không sống chung một nhà và chồng em đã ra ngoài ở rùi. Em có cố nói gì thì cũng vô ích. Em giờ cũng tỏ ra thái độ bình thừong như bạn bè thui chị ah.
Mới lại vợ chồng em làm khác giờ nhau : em thì làm hành chính còn chồng em lại làm ca từ 3 giờ chiều đến đêm mói về. Em không rõ lý do gì mà chồng em lại kiên quyết đên vậy,măc cho ban bè thân chơi với bọn em có khuyên nhủ thế nào(chuyện mà bạn bè thân chồng em biêt không phải em nói ra mà la do chị chồng em kể cho bạn bè anh ý để mong khuyên nhủ anh ý. )
Hay anh ý làm ngưởi thứ ba có bầu rùi cũng nên em không chắc chắn về điều này. Lúc đầu em có hỏi chồng em có mặt cả mẹ chồng em ở đó xem anh đã làm ngưởi thứ ba co bầu chưa, anh ý nói như đinh đóng cột la chưa. Giờ thật sự nghĩ có lúc em muốn buông cho xong nhưng con em còn nhỏ quá em thực sự không muốn con em không có bố mà mọi khi hai bố con rất quấn nhau. Nhưng giở em rất đau lòng khi phải chứng kiên cảnh người chồng quyết tâm vứt bỏ mọi thứ kẻ cả gia đình dể ra đi.

Em thật không can tâm ạ.

To-Hoang-Giang: Có nên quay về với chồng cũ khi lòng vẫn còn yêu?

Mâu thuẫn kéo dài, chồng làm tổn thương mình nhiều nên mình quyết tâm chia tay. Chồng cũ của mình tha thiết mong mình quay về tuy biểu hiện vẫn chưa tích cực thay đổi và hàn gắn lắm. Liệu mình có nên quay về với chồng cũ không?

To-Hoang-Giang

Mình chia tay chồng được mấy tháng, trước đó cũng xảy ra rất nhiều mâu thuẫn, cơ bản là do mình không khéo léo xử lý tình huống và vợ chồng không hiểu được nhau. Mâu thuẫn kéo dài, chồng làm tổn thương mình nhiều nên mình quyết tâm chia tay. Từ lúc chia tay đến gần đây mình không nhớ nhung gì chồng cũng như không hối tiếc gì nhiều, chỉ ân hận trước kia đã không cố gắng để giữ gia đình cho con.
Và mình chuyển công tác về quê sống với bố mẹ, bỏ lại tất cả những đau buồn cách mình hàng hơn nghìn cây số. Và sự việc sẽ không có gì nếu như khi bắt đầu công việc mới mình không gặp chút rắc rối, quan trọng hơn cả là mình không thích nghi được cuộc sống và công việc mới. Ngày nào cũng bước ra khỏi nhà từ 6h45 đến 7pm mới về, nhà cách cơ quan 20km, con phó mặc cho ông bà trông nom. Hà Nội trong mơ của mình vỡ ra từng mảnh vụn, lương không cao như mình tưởng, nặng nề các mối quan hệ, ngày nào cũng tắc đường, bụi bặm, ngột ngạt. Trong khi cuộc sống trước kia của mình vô cùng an nhàn, công việc yêu thích, không phải đi làm hàng ngày và được nghỉ nhiều. Công việc cũ lương không cao nhưng đủ sống ở nơi đó. Quan trọng là tp đó yên bình, thoải mái. Môi trường học tập của con cũng hài hòa.
Chồng cũ của mình tha thiết mong mình quay về tuy biểu hiện vẫn chưa tích cực thay đổi và hàn gắn lắm. Chồng mình về cơ bản là người tốt, kiếm tiền được, chỉ phải quá nóng tính và mình chưa biết cách thích nghi thay đổi chồng. Gia đình 2 bên ủng hộ bọn mình quay lại.
Mình nhớ nơi ấy, nhớ vô cùng, con mình cũng luôn miệng hỏi mình khi nào về. Mình chợt nhận ra mình còn yêu chồng, lỗi của mình cũng nhiều để đẩy vợ chồng đến ly hôn, con cái bơ vơ. Nếu như mình có cơ hội quay về cơ quan cũ đường đường chính chính có lẽ mình sẽ về ngay,chạy đến bên chồng làm lành, bắt đầu lại mọi chuyện. Nhưng mình đã cắt hợp đồng, chuyển bảo hiểm.
Mình vẫn có thể quay về cơ quan cũ nhưng cơ hội có lẽ rất ít, đó là đến gặp sếp “hối lộ” và năn nỉ thu lại quyết định, mình không sợ dư luận. Hiện giờ mình vẫn xin cơ quan mới chưa làm thủ tục nhận mình. Thời gian này sẽ không thể kéo dài lâu.
Có lẽ cái băn khoăn nhất của mình là bố mẹ. Bố mình sức khỏe yếu, sống chắc không quá chục năm, mẹ mình mới 50, em mình vô tâm. Mình không muốn bỏ mặc ông bà sau này già yếu, nhất là mẹ mình. Đương nhiên bố mẹ mình muốn con hạnh phúc nên không cản mình quay lại nơi cũ mà rất ủng hộ. Con mình sau này học ĐH cũng không thể học ở TP cũ, cũng nên về HN. Đó là 2 điều mình không lỡ dứt bỏ HN về nơi cũ.
Mình biết thời gian sẽ giúp mình quen môi trường mới nhưng cứ nghĩ sẽ sống mãi ở cái nơi đông đúc, bụi bặm, bon chen mà mình không cằm được nước mắt. Mình đã xác định sẽ quay lại với chồng cũ nhưng bắt chồng chuyển ra HN (bố mẹ chồng cũng ở ngoại thành HN) sẽ khó mà xin việc tốt. Và chồng sẽ cũng sock như mình, con mình cũng sock nữa.

Liệu mình có nên quay về với chồng cũ? Mong các bạn tư vấn cho mình, cảm ơn các bạn.

wicket

Đọc bài dài mà mình ko hiểu bạn muốn gì? Bạn muốn quay về TP cũ, về với chồng cũ. Nhưng bạn e ngại vấn đề CV? Theo mình thì bạn lựa chọn cái gì quan trọng hơn với bạn thôi. CV không làm ở đây thì làm ở kia. Có gì đâu nhỉ?

  • To-Hoang-Giang

Wicket ơi, công việc của mình ở TP ấy là công việc mình yêu thích và chỉ có công việc đó mới giúp mình có thể 1 năm về thăm bố mẹ 2 lần và đặc thù ngành nên khó kiếm việc khác ở cái TP bé tí ấy. Mình đang rối lắm, nhớ nơi ấy khủng khiếp. Lý trí thì muốn ở lại HN vì còn bố mẹ nhưng tình cảm thì muốn về nơi ấy.

  • meComNhut

Phụ nữ hay bị rớt vào cái bẫy “cái gì cũng muốn” mà Wick, rơi vào đấy rồi suy nghĩ nó luẩn quẩn dẫn đến lẩn thẩn, kekeke. Chả có mấy người tỉnh táo tàu như chị đâu.

Lựa chọn lúc nào cũng khó, Tô Hoàng Giang thấy phân vân cũng là chuyện bình thường.
Nhưng theo thiển ý của mình, nước mắt lúc nào chẳng chảy xuôi, mong muốn lớn nhất của người mẹ là con cái được bình an hạnh phúc, nên nếu bạn có ở chung với mẹ mà bạn không hạnh phúc chắc mẹ bạn cũng chẳng yên lòng.
Mình-phận làm con đi lấy chồng chẳng giúp đỡ được gì cho mẹ, cứ AQ là thôi thì con báo hiếu mẹ bằng cách sống hạnh phúc vậy….
Cũng là mình-với vai trò người mẹ, lại dặn lòng phải chuẩn bị thật tốt cho tuổi già để con cái sau này đỡ phải lo lắng cho mình…
Nên tóm lại mình nghĩ làm người mà người khác không phải lo lắng về mình coi như là tròn bổn phận hihihi…

  • vn_kr83

@ To-Hoang-Giang: Cân nhắc thôi bạn, cái này tư vấn cũng khó vì với mỗi người cái “quan trọng” lại khác nhau. Bạn thử list ra cái được và mất của mỗi lựa chọn xem sao, và cái nào bạn “tặc lưỡi đựoc, cái nào không.
Tớ thử gạch vài cái mà tớ thấy xem nhé
Về với chồng, về TP cũ: Cái lăn tăn của bạn là việc học hành con cái, bố mẹ, công việc
– Công việc thì tớ thấy chả quan trọng lắm, mẹ bạn mới 50 chắc bạn cũng chỉ tầm 30, thế thì việc tìm 1 công việc phù hợp khác tớ nghĩ không vấn đề gi
– Bố mẹ già yếu thì cái này tớ chịu rồi, bạn phải cân nhắc thôi. Nhưng như tớ nghĩ thì điều ba mẹ nào cũng mong nhất là con mình có gia đình hạnh phúc.
– Việc học của con: Con không học ở HN thì học ở HCM có sao đâu.

2. Ở lại HN, thuyết phục chồng ra HN
– Gần ông bà 2 bên nội ngoại
– Con có nơi học hành tốt
– Công việc thì mình không xét nhé, vì có thể tìm việc lại nếu không ưng
– Môi trường sống không hợp, ngột ngạt (cái này tớ thấy khá quan trọng)

Nhưng mình nghĩ vấn đề bạn cần chọn bây giờ là có nên quay về với chồng cũ hay không? Gạt qua chuyện công việc, môi trường sống đi vì gia đình là xét đến tình cảm đầu tiên bạn ạ. Bạn đừng đánh đồng gộp all in one như thế. Khi quyết định quay về với chồng rồi thì chuyện sẽ sống ở đâu, thế nào là tốt nhất cho gia đình và cho con thì cả 2 vợ chồng cùng xem xét cơ mà^^

  • chiaki07

Được làm công việc mình thích, ở cạnh người mình yêu, bình yên và hài lòng ở nơi mình sống là những yếu tố quan trọng để bạn hạnh phúc. Khi lựa chọn bạn nên cân nhắc những yếu tố này thôi, còn những yếu tố lặt vặt như đã cắt hợp đồng bảo hiểm tại nơi cũ thì bạn không nên cân nhắc làm gì cho thêm rối trí.

Nếu bạn chọn đường về thì chỉ băn khoăn lớn nhất là về phần mẹ bạn, nếu bạn rời HN và đón mẹ về ở cùng thì bà có đồng ý không?

  • To-Hoang-Giang

Môi trường sống rất quan trọng, mình thật sự rất sock với HN, không thích nghi được, còn bảo mình sau này về quê nhà mình ở mình cũng không thích. Càng stress bao nhiêu thì càng nhớ nơi cũ bấy nhiêu. Các bạn có ai từ TP khác chuyển đến HN bị stress như mình không?
Mình đã xác định sẽ quay lại với chồng cũ vì vẫn còn tình cảm và còn con thân yêu của mình nữa nhưng cũng cần thêm thời gian chứ không ngay lúc này được. Quay lại với chồng thì ở đâu là do mình quyết định. Chồng cũng học ngành đặc thù giống mình nên ra HN cũng khó xin việc. Lương nhà nước của mình thì thấp sẽ rất khó khăn buổi ban đầu. Ở nơi cũ chồng mình lương 13t nhưng chắc chỉ làm được khoảng 5 -7 năm như thế. Mình chỉ 5t thôi nhưng cuộc sống cũng dư thừa đôi chút. Học hành của con sẽ không áp lực như ở HN. Nhưng mình cứ băn khoăn vì bố mẹ mình đã không hạnh phúc, mẹ mình cô đơn cũng nhiều. Mình biết mình phải lựa chọn nhưng sao khó thế này?

Mẹ mình thì chẳng bao giờ vào ở với mình đâu. Ở quê còn có anh em, họ hàng, làng xóm, chứ vào ở với mình cũng sẽ sock như mình về với mẹ thôi. Nhớ TP nhỏ quá hu hu.
Mình sẽ cân nhắc thêm vậy, cảm ơn các mẹ một lần nữa và chúc tất cả mạnh khỏe, hạnh phúc.

Thich_sushi

Tô Hoàng Giang: Tớ nghĩ mẹ bạn như thế rồi nên cũng muốn nhìn bạn hạnh phúc, yên ấm. Chứ bạn cũng cô đơn, đổ vỡ để ở cạnh an ủi mẹ thì mẹ bạn liệu có vui không? Tớ thì nghĩ cơ hội (công việc…) có ở khắp mọi nơi và mọi lúc, bạn có thể tìm kiếm cơ hội khác như công việc khác, hoặc phát huy ngành hẹp của bạn.