Suy buồng trứng ở tuổi 32, mình có còn là phụ nữ?

Mình bị suy buồng trứng và dẫn tới mất kinh. Nghe bác sĩ nói mình suy sụp hoàn toàn. Mới 32 tuổi đã mãn kinh. Không biết phải nói với chồng thế nào. Bây giờ tự nhiên sợ hãi bị chồng bỏ rơi.

Yeu2churongcon

Lúc trước chồng làm mình giận, mình stress với tiền bạc, với công việc…. Nhưng tất cả những cái đó với mình giờ nó chẳng là cái gì so với cú sốc mình vừa nhận cách đây vài hôm các mẹ ạ. Mình sẽ mãn kinh ở tuổi 32, ở cái tuổi như các mẹ trên đây tả vẫn còn sung sức, thèm muốn với chồng…Còn mình thì chính thức mãn kinh. Còn gì buồn hơn thế? Sau vài ba lần mổ liên quan đến nang lạc nội mạc buồng trứng, mình bị suy buồng trứng và dẫn tới mất kinh. Nghe bác sĩ nói mình suy sụp hoàn toàn. Cảm giác thật khó tả. Trước mặt bác sĩ không dám khóc, líu lưỡi, lắp bắp hỏi được mấy câu hướng điều trị. Nhưng lúc về nhà, ru con mà vừa ru vừa khóc. Nhìn chồng nhìn con chỉ muốn bật lên nức nở nhưng rồi lại không dám nữa. Không biết phải nói với chồng thế nào…Và cũng chưa biết những năm tiếp theo sinh hoạt vợ chồng sẽ ra sao.

Lúc trước tức lên chỉ muốn bỏ quách chồng cho rảnh nợ, bây giờ tự nhiên sợ hãi bị chồng bỏ rơi…Mấy hôm nay cứ suy nghĩ miên man…Mới 32 tuổi đã mãn kinh, cơ thể của người 50 tuổi. Nếu chồng có bồ, hoặc có quan hệ ngoài luồng chắc mình cũng phải chấp nhận thôi nhỉ, làm ngơ thôi, chứ đàn ông ai nó chịu thế, nhất lại vợ chồng bằng tuổi, chồng sinh lý bình thường…Miên man rồi lại khóc vùi trong gối.

Nhưng suy nghĩ đó vẫn chưa thật sự tuyệt vọng khi nghĩ mình sẽ phải đối mặt với vô cùng nhiều các nguy cơ bênh tật. Càng search google càng thấy sợ hãi với nguy cơ nào là tim mạch, đột quỵ, teo niệu đạo, teo bộ phận sinh dục…Huhu. Bác sĩ động viên bảo mình không muốn đẻ nữa thì dùng biện pháp hocmon thay thế, nhưng cái này cũng chứa đựng rất nhiều nguy cơ như ung thú vú hay là ung thư niêm mạc…Ôi, cái cuộc đời này. Sao lại dồn nhiều bất hạnh lên mình đến vậy. Mình sợ hãi, mình thèm khát được như người bình thường, không chí ít cũng kéo dài kinh nguyệt được đến 40. Ai ngờ mới 32 tuổi đã bị rồi.

Dạo này mình bị stress nặng, do công việc, do cãi nhau với chồng nhưng giờ mình mới hiểu, stress và trầm cảm của mình đến từ việc mãn kinh. Thật sự cảm giác lúc này của mình là chán đời, chỉ muốn chết quách đi nhưng lại rất sợ chết, xong nhìn thấy các con lại thấy đau lòng vô cùng. Các mẹ ơi, các mẹ cho mình một chút lạc quan được không?

Mình không thể chia sẻ chuyện này với ai được, hiện tại chưa sẵn sàng chia sẻ với chồng. Hàng ngày vẫn vui vẻ với các con, nói chuyện với chồng mà lòng đau như cắt. Tiền bạc, công danh, sự nghiệp, ghen ghét, đố kỵ, tham lam…. Cuối cùng cũng có là gì nếu không có sức khỏe. Mình biết là mình phải học cách chấp nhận chuyện này…Nhưng chưa biết chấp nhận ra sao nên vẫn vô cùng đau khổ các mẹ ạ.

Yamanote

Chị yeu2churongcon Em đọc ở đây http://www.34-menopause-symptoms.com/early-menopause-signs-symptoms.htm thì thấy không đáng sợ. nếu như phụ nữ bình thường mà chịu đựng triệu chứng mãn kinh thì các triệu chứng này làm mình khó chịu, chứ chị là mất kinh luôn thì các vấn đề tiền mãn kinh sẽ ít gặp hơn.

Còn mãn kinh không ai nói là không quan hệ được cả, chị phải biết các bà già nước ngoài vẫn máu lửa như điên chứ, vì chuyện ấy là kĩ thuật nhiều hơn là hóc môn. Chị nên và bắt buộc, em nói bắt buộc nhé, đi 1 lớp yoga tuần 2 buổi và/hoặc tham gia lớp gym cho phụ nữ ở Curves tuần 2-3 buổi nữa, 30′ một ngày, chị sẽ giữ được sức khỏe, tuổi trẻ và sự lạc quan của chị, cũng như cơ kegel sẽ được luyện tập thường xuyên và không ảnh hưởng gì đến chuyện ấy. Thậm chí có thể có kinh lại, chị nên nhớ trường hợp của chị là mất kinh do bệnh lý chứ không phải mãn kinh.

Mẹ chồng em cắt buồng trứng nên hết kinh từ 40 tuổi nhưng 52, 53 tuổi bà mới có dấu hiệu tiền mãn kinh, có nghĩa là cơ thể có thể vẫn vận hành hoc môn bình thường cho đến tuổi thực sự mình mãn. Thể dục là cách duy nhất trước mắt giúp chị có thể suy nghĩ tích cực đỡ stress và kéo dài tuổi thanh xuân. Và chị cố suy nghĩ tích cực chị nhé, cuộc sống nhiều thử thách, mình quỵ ngã trước là mình thua trước. Đi gym for women với em đi, em đi rất thích, về ngủ ngon hơn hẳn, khí huyết lưu thông và mình sẽ không cảm thấy mình đã già nữa.

Yeuhaichurongcon

Mình sẽ cố gắng làm theo lời khuyên của mẹ nó. Mẹ chồng bạn có dùng thêm nội tiết gì sau khi cắt buồng trứng không? Chắc bà cũng chịu khó tập thể dục lắm nhỉ. Mẹ của bạn mình cũng bị cắt buồng trứng và tử cung ở tuổi 40, bây giờ 60 cũng vẫn khỏe mạnh. Bà cũng chịu khó tập yoga…Nhưng bà là vợ đại gia, ăn sung mặc sướng, thảnh thơi nên cũng chẳng có gì phải suy sụp, stress xì chủng…Có lẽ vì thế nên bà vẫn enjoy cuộc sống. Mình cũng cố gắng mong, cầm cự đến 40 thôi mà buồn quá, mới 32 đã bị rồi

Venguon14

Yêu rồng con. Có chị đây. Ôm cái. Chị thì không trẻ như em, nhưng đã 2 năm, 3 lần mổ xẻ. Hôm nay còn nằm bẹp dí trên giường với lần 3 ấy. Mà khốn nạn là bác sĩ bảo chắc chưa phải là lần cuối, tới đâu chữa tới đó.

Em nói rõ lý do mãn kinh đi, em còn tử cung không? Buồng trứng? Em sẽ/đang trầm cảm. Chấp nhận đó là trầm cảm. Chấp nhận phải chữa trầm cảm, cả ngắn và dài hạn nhé. Hóc môn uống lâu dài không nên, nhưng nếu cần để lấy lại cân bằng tạm thời thì cũng rất lợi. Về lâu dài, em sẽ chỉnh lại đời sống, củng cố tâm lý để không lệ thuộc thuốc nữa.

Nhưng riêng chuyện sinh lý mà em đang lo, thì chị thấy em không nên lo lắng quá. Chị bảo đảm sinh lý chị…dồi dào. Đàn bà điều khiển sinh lý bằng mindset, bằng tâm lý (đàn ông bằng thị giác xúc giác nhiều hơn). Nên mình có cách điều khiển sinh lý của mình em à, hơi mất công hơn một tí nhưng ok lắm, em đừng lo. Em cứ tâm sự rồi chị chia sẻ theo em.

Mycheat1990

Xem thêm:

Mycheat: Làm sao tha thứ khi biết chồng thường xuyên bóc bánh trả tiền?

PhuongPhuong: Chồng chát xxx, đi cave nhiều lần vì vợ kém chuyện ấy

Mình nghĩ kinh nghiệm của chị Về Nguồn cũng rất là quý báu, bạn ngại thì cứ pm cho chị. Mình tin là khoa học ngày nay có thể cải thiện nhiều thứ. Bạn cứ nhìn vào câu chuyện của Yvon Thuý Hoàng và người tình trẻ mà nghĩ theo hướng tích cực, nghĩ là phụ nữ ở tuổi nào, mãn hay không mãn kinh vẫn có thể hừng hực sức sống nếu như cô ta muốn.

Còn một điều rất quan trọng là, không hiểu mình có còn cố chấp quá hay không sau chuyện đau lòng của mình, khi vẫn nghĩ xxx chỉ đóng vai trò quan trọng, nhưng không phải là tất cả trong đời sống vợ chồng. Người chồng cần vợ vì nhiều thứ khác, chứ nếu chỉ có điều đó thì họ chẳng cần lấy vợ làm gì. Nên bạn yêu2churongcon sợ chồng vì không thoả mãn mà ngoại tình hay bỏ vợ thì nên suy nghĩ lại. Bạn cố gắng trị bệnh tậm lý trước, để vượt qua được trầm cảm, để mang không khí vui tươi ấm áp đến gia đình, mình nghĩ là điều mà người chồng nào cũng cần ở vợ.

Còn nếu không, cho dù bạn có được khả năng xxx dồi dào, nhưng hay cau có cáu kỉnh với chồng thì cũng dễ làm chồng bỏ chạy mà thôi. Bà nội mình bị tai biến liệt nửa người khi mới 52 tuổi, khi ông nội bằng tuổi bà nhưng còn rất khoẻ. Ông vẫn ở bên cạnh chăm sóc cho bà chứ không hề có biêu hiện chán chê gì, còn luôn ca ngợi bà nội là người vợ tốt quá xứng đáng để ông yêu thương chăm sóc. Trong khi mẹ chồng mình nhỏ hơn bố chồng 11 tuổi, khoẻ mạnh bình thường nhưng bố chồng mình vẫn đi tìm của lạ đó thôi.

Lily. Nguyen168: Học cách khen và khích lệ chồng

Em đang tập khen và khích lệ chồng, nhưng mà ngượng miệng vì em mà khen là lão biết ngay em đang nịnh lão. Khen thế nào cho khéo, cho chồng thấy em thật lòng ạ?

Em cũng muốn và đang tập khen với khích lệ chồng, nhưng mà:

Thứ 1: là ngượng miệng vì em mà khen là lão biết ngay em đang nịnh lão, tâng bốc lão nên em cứ thấy giả giả thế nào ý ạ.

Thứ 2: em không biết phải khen thế nào cho khéo, cho chồng thấy em khen thật lòng ạ.

VD: giặt đồ thì em ngâm xà phòng rồi nhờ chồng giặt 2 nước sau với ngâm nước thơm, sau đó xả và bê ra ban công để em phơi. Chồng làm xong em chỉ biết bảo thế này: Tks chồng iu nha, tội chưa kìa mồ hôi chảy ướt hết người rùi…. Chỉ thế thôi ạ

Thứ 3: là lần nào nhờ chồng chuyện gì em cũng phải nhờ đến 3, 4 lần có khi đến mức anh phát cáu lên chồng mới chịu giúp và chồng làm, tất nhiên không ưng ý như mình làm, nên đôi khi em nản, còn sức là tự em đi làm cho vừa ý.

Xem thêm:

Lily. Nguyen168: Làm sao để chồng bớt nhậu, bớt cả nể bạn bè?

Bachduong14: Làm sao sửa thói ăn nói khó nghe với chồng

Wicket

Em Lily hay nhỉ. Khen chồng nịnh chồng thì có gì xấu mà phải xấu hổ? Em được khen em có sướng không hay là em hoàn toàn thờ ơ, chỉ soi mói xem việc khen đó là giả tạo hay chân thành? Khen chồng không cần phải cầu kì màu mè bay bướm, xong rồi tự nhận là giả tạo và ngượng mồm. Nhiều khi chỉ cần ôm chồng hôn chụt 1 phát rồi bảo: may quá có chồng hỗ trợ không thì em gãy lưng luôn rùi. Thế là đủ.

Thì em thích tự làm gì cho nhanh thì cứ làm. Việc nào không thích làm, hoặc mệt quá không muốn làm thì bảo chồng làm. Chồng nó cũng có thích làm qué đâu nên nó cứ ì ra sau vài lần là đúng rồi còn gì. Mọi thứ cần thời gian. Em hi vọng 1 người ngày hút 10 điếu thuốc mà chỉ vì em khen hay thương em hay gì gì đó là họ có thể stop ngay ngày hôm sau chắc?

Han.n.nguyen

Chị cũng giống em, cũng ngại mở miệng khen chồng và cũng mới tập thôi. Chị thử nói ra chị khen thế nào cho em tham khảo nhe. Lấy ví dụ giặt đồ giống em đi. Nếu là chị, chị sẽ nói cám ơn ông xã nhe. Không có chồng khỏe giặt giúp vợ chắc vợ làm mệt đừ và đau lưng cả ngày luôn đó. Đúng là có chồng sướng thật. Vừa nói, vừa hôn một cái và đương nhiên là miệng thì cười và ánh mắt nhìn chồng ngất ngây rồi.

Chị cũng giống em, nhờ chồng hoài mà chồng không làm cũng cáu lắm. Bây giờ thì khôn ra một chút. Có cáu thì chỉ có mình bực mình, rồi mình bực mình cằn nhằn thì chồng bực chứ việc thì vẫn chẳng ai làm. Ai mà không mơ ước mình có chồng biết tự giác chia sẻ việc nhà. Nhưng lỡ không có rồi có gào thét, khóc lóc, đau buồn thì có ích gì. Cứ đơn giản trước khi làm gì, nói gì nghĩ coi kết quả như thế nào. Nếu thấy vô ích thì không làm, không nói nữa, đỡ mất công.

Yamanote

Tớ cũng hơi có chút băn khoăn như thế là mẹ Dab áp dụng được bao lâu, với lại mẹ Dab chăm, làm việc nhà hùng hục. Còn những mẹ lười như tớ áp dụng chiêu khen chồng nhiều khi hỏng việc đấy. Ví dụ tớ khen nịnh thì cũng giỏi, cơ mà cái việc nhà ý, phải “dạy” để chồng hiểu là trách nhiệm, ai làm việc người nấy, khen cái gì, động viện cái gì, mệt. Lúc mình khen chồng cái gì cũng thấy như là làm ơn làm phước cho mình, tức nổ đom đóm mắt. Nên nếu muốn chồng làm nhiều việc thì khen ít thôi kẻo hỏng việc.

Ví dụ nhà tớ, chồng tất nhiên thích khen và động viên, giống chồng nhà Dab, nhưng cũng thích chơi, lười, tớ cũng lười; võ mồm mãi vẫn lộ, nhiều lúc chồng nói mình tức lắm. Xong phải dùng võ chân tay. Tức là mình tự nguyện làm cái việc chồng ghét nhất (ví dụ rửa bát) hay tự nguyện làm cái mình làm tốt nhất (tức nấu ăn), phần còn lại chồng tự biết điều làm, mình chả khen chê gì, không làm được mình thuê giúp việc hoặc…kệ. Hoặc thỉnh thoảng mình làm. Chứ lúc nào cũng khen thì sẽ hỏng việc sớm. Nhớ là mẹ Dab thích làm việc nhà, thỉnh thoảng chồng làm vài việc thôi; còn mình cần chồng làm nhiều việc cơ mà.

Khen nhiều khi là món ngon, món bổ. Khen là nhiều khi mình có bực hay mệt vẫn tươi cười. Khen là khi chồng về muộn vẫn cười. Khen là khi trên giường khen năng lực thật đậm vào. Đấy phải dắt túi nhiều bí kíp chứ võ mồm tớ dùng rồi, chỉ nửa năm 1 năm là hết tác dụng ngay.

Han.n.nguyen

Yamanote nói đúng, lần nào làm cũng khen như vậy sao được. Chỉ lúc đầu dụ họ làm thì khen thôi. Vài hôm thành thói quen thì giảm đi chứ. Chỉ cần tươi cười vui vẻ là được rồi.

Wicket

Làm gì mà mọi người căng thẳng việc khen thế nhỉ. Mình thì thấy nếu khen mà làm chồng vui thì mình chả tiếc gì lời khen cả, chẳng thấy có gì là làm phước cho mình cả. Tính mình nói vậy chứ cũng không giỏi ba vụ uốn lưỡi thảo mai. Chồng mình mà phơi được mớ quần áo thì sẽ khoe vợ là đấy phơi quần áo rồi đấy nhá. Thì mình cũng không căng thẳng cầu kì mà chỉ bảo: quá tuyệt. Thank you. Hôm nào phấn khởi thì ra thơm chụt cho phát, khỏi cần nói năng gì.

Vợ chồng mà hiểu nhau như vợ chồng mình (mà có lẽ là vợ chồng Giá mà nữa) thì không cần màu mè nhiều. Nhưng việc ghi nhận và cảm ơn mình thấy nó nên trở thành 1 thói quen tốt. Chồng mình thấy mình phản ứng vậy thì cũng ra vẻ: Vớ vỉn, biết rồi. Tránh ra. Nhưng mà hắn sướng thấy rõ. Vậy nên mình cứ làm.

Nói thật, cá nhân mình rất lười nhưng nếu chồng không làm thì mình tự làm hoặc để đó. Chứ mình không căng thẳng việc nhất định tôi làm A thì anh phải làm B. Mình chỉ nêu nguyên tắc với chồng 1 cách đơn giản là vợ chồng ở với nhau thì cần chia sẻ việc nhà.

Nhiều lúc tớ cũng rất mệt nên tớ không thể làm hết được. Tớ không phải người cầu toàn quá đâu (thực ra là có ít nhiều) nhưng nhà bẩn quá, lộn xộn quá thì tớ thấy stress và cáu kỉnh. Mà cậu làm mấy việc đấy nhẹ như bẫng, nên cậu hỗ trợ tớ thì cả nhà cùng vui cùng dễ chịu.

Mình chỉ nói vậy với chồng thôi. Nói hoài thì chồng cũng hiểu (dĩ nhiên chọn lúc mà nói, chứ lúc nó đang mệt thì nó chỉ thấy mình lắm điều khó chịu thôi).

Với lại về cơ bản, chồng tớ cũng biết thương vợ. Tuy nhiên, chồng vẫn là đàn ông, cũng vẫn lười nên khi nào khỏe chồng sẽ làm rất nhiều việc cho. Còn khi nào mệt (nhiều khi mệt do đi nhậu hoặc đi chơi bời ở ngoài) thì còn lâu mới làm. Những lúc đó thì tớ sẽ làm (dù khỏe dù mệt) trừ phi mệt quá không cố thêm được thì vứt nó đấy lên giường ôm chồng. Nhưng chồng mà làm thì tớ gần như luôn luôn ghi nhận những việc chồng làm dù lớn dù bé.

Và thực tình thì thi thoảng tớ cũng kèo nhèo chồng khi chồng dán mắt vào máy tính mà không làm việc nhà cho tớ. Tuy nhiên tớ cố giữ để mức độ kèo nhèo ít thôi và chủ yếu giữ phong độ EQ. Chồng phàn nàn vợ kèo nhèo lắm thì nhớ ra EQ nên lại cười xòa: cậu nên mừng vì cậu lấy được vợ đàn bà. Chứ chả kèo nhèo câu nào thì đích thị là đực rựa roài. Thế là huề cả làng.

Không có gia đình nào tự nhiên tan vỡ

Nhiều gia đình tan vỡ mà 1 trong 2 đối tượng vẫn ngớ người ra hỏi: Tại sao lại thế, từ trước đến nay có vấn đề gì đâu? Thực tế thì không có gia đình nào tự nhiên tan vỡ cả.

Bài này tớ luôn đem ra làm dạy nhân viên dưới trướng mình . Cũng sử dụng tốt cho gia đình, thực phẩm chức năng mà (Không phải là thuốc).

“Tắt động cơ thì bánh xe vẫn còn quay thêm một lúc nữa”

Bỏ qua những vụ tan vỡ gia đình do những cú shock nhé. Nhiều gia đình (tớ thấy rất nhiều) tan vỡ mà 1 trong 2 đối tượng vẫn ngớ người ra hỏi.

Tại sao lại thế? Tôi vẫn thấy bình thường mà.

Trời ơi, tại sao thế, anh/em yêu anh/em ấy mà.

Ối trời ơi tại sao lại thế, từ trước đến nay có vấn đề gì đâu?

Chúng tôi vẫn rất hạnh phúc cho tới tận hôm qua.

Xem thêm:

Megan Fox: Vợ nói nhiều, chồng ít chia sẻ

Glisedale: Chồng không còn hứng thú với vợ, chăn gối thưa thớt

chuotpeo: chồng hờ hững với vợ

Thực tế thì không có gia đình nào tự nhiên tan vỡ cả.

Nếu gia đình ví như cái bánh xe đang quay và sẽ kết thúc khi bánh xe ngừng lại thì phải có động cơ cung cấp năng lượng cho nó. Năng lượng có thể đa dạng: Tình yêu, tiền bạc, con cái, những mối quan tâm chung, thâm chí là duyên nợ… Nhưng từ thời điểm động cơ hết năng lượng cho đến khi bánh xe dừng hẳn bao giờ cũng có một khoảng nó quay theo quán tính chậm dần đều. Tốc độ chậm lại tuy nhỏ nhưng nếu ta phát hiện ra (có rất nhiều cách phát hiện ra) thì việc sửa chữa dễ dàng hơn rất nhiều so với việc đợi đến lúc nó dừng hẳn.

Vì vậy (đặc biệt là chị em) hãy chú ý nhé: Bánh xe còn quay không có nghĩa là động cơ còn chạy.

Dab Ma I

Thực tế ở Việt Nam nếu không có ngoại tình là cú đánh chí mạng, thì chị em sẽ cho rằng “cuộc sống như thế về cơ bản là đang hạnh phúc”. Nhưng thực tế thì sao:

1. Hôn nhân đã lệch nhịp: sự nhàm chán đã hiển hiện rõ, vợ chồng sống không có điểm nhấn, không có động lực, như một thói quen, thiếu đi sự vui tươi, háo hức sâu trong đáy lòng mặc dù biểu hiện bề ngoài đều rất hoàn hảo.
Ấy là động cơ hôn nhân đã ngừng hoàn toàn, nhưng bánh xe vợ, chồng vẫn quay theo quán tính.

Ngoại tình chỉ đơn giản là một cái gậy chọc vào ngăn bánh xe quay tiếp những vòng cuối cùng, nên mọi người hay ngộ nhận rằng vì xảy ra ngoại tình nên hôn nhân không hạnh phúc – vì chọc gậy nên bánh xe ngừng quay.
Trong khi rõ ràng, động cơ hôn nhân đã ngừng từ lâu rồi mà người trong cuộc không hay biết – chỉ vì thấy bánh xe vẫn quay.

Hôn nhân lệch nhịp chắc chắn sẽ khiến cuộc sống rơi vào bế tắc, nhàm chán, là giai đoạn ủ bệnh lâu ngày, ngoại tình chỉ là biểu hiện bệnh lý bên ngoài như phát ban, mẩn ngứa mà thôi.
Chúng ta cần chữa bệnh, chứ chúng ta không chữa từng biểu hiện bệnh.
Chúng ta cần vợ chồng xây dựng lại hạnh phúc, sửa lại động cơ hôn nhân, chứ không phải cứ chấm dứt ngoại tình, vứt cái gậy đi là bánh xe tự quay tiếp.

Vì vậy, về cơ bản, hôn nhân lệch nhịp vẫn là nguồn gốc của mọi mâu thuẫn từ ngoại tình, mẹ chồng nàng dâu, tiền bạc…v.v…

Xem thêm:

Nguồn gốc mâu thuẫn trong gia đình và hôn nhân bền vững

Các kỹ năng phụ nữ cần để có cuộc sống hạnh phúc

2. Đẩy mạnh kết nối: Khi động cơ hôn nhân đã ngừng, hoặc hỏng hóc cần sửa chữa, ấy chính là giai đoạn kết nối phát huy tác dụng, đồng vợ, đồng chồng.

Xem thêm:

Kết nối lại với chồng

Leaf: Làm bạn với chồng
Không có thuốc chữa bách bệnh, nhưng luôn có thuốc đặc trị cho từng loại bệnh.

Leaf: Về những bà vợ hay chỉ trích chồng

Mình thường nghe các chị, các em gái than thở đủ thứ thói hư tật xấu của chồng, và rồi lại hỉ hả vì tối qua đã mắng cho chồng một trận, chỉ trích chồng một thôi vì tội abcd gì đó của chồng. Nhưng rồi hôm sau mình lại tiếp tục được nghe chị ấy, cô ấy than thở tiếp về cái tật xấu mà chị ấy, cô ấy đã mắng, nói chồng đêm trước.

Câu chuyện về những bà vợ hay chỉ trích chồng

Hồi mình còn làm ở cơ quan cũ, phòng chúng mình khá đông là nữ, và thời gian thì nhiều nên thường hay buôn chuyện gia đình trong giờ làm. Mình thường nghe các chị, các em gái than thở đủ thứ thói hư tật xấu của chồng, và rồi lại hỉ hả vì tối qua đã mắng cho chồng một trận, nói cho chồng một thôi vì tội abcd gì đó của chồng. Nhưng rồi hôm sau mình lại tiếp tục được nghe chị ấy, cô ấy than thở tiếp về cái tật xấu mà chị ấy, cô ấy đã mắng, nói chồng đêm trước. Thế là mọi chuyện thành công cốc, trong lòng lại thêm suy nghĩ, chồng mình không cải tạo được nữa rồi, nói thế, mắng thế mà cũng không sửa được tật.

Ông chồng nào cũng đầy tật xấu

Bản thân mình cũng nằm trong các chị, các em đó. Chồng mình có nhiều tật, nhưng cái tật ham vui và hay trốn tránh nếu việc gì đó không giải quyết được hoặc cãi nhau với vợ không được là mình ghét nhất, và nói nhiều nhất, cãi nhau nhiều nhất.
Cái tật ham vui phải nói là nhiều lúc khiến mình phát điên. Chắc là do thời kỳ chúng mình sống xa nhau ở thời kỳ mới cưới nhau, lấy vợ rồi anh vẫn được tự do rong chơi cả tuần, chỉ đến cuối tuần mới có cảm giác gia đình. Và đến khi chúng mình về gần nhau thì thói quen đó đã ăn sâu vào máu rồi, rất khó sửa. Chồng mình không phải ngày nào cũng lượn ngoài đường, tối nào cũng tụ tập về muộn hay ngày nghỉ cũng đi chơi. Chồng mình chỉ lao theo bạn bè anh ấy khi có một sự vụ nào đó xảy ra, như là offline diễn đàn anh ấy chơi, đi uống rượu khi ông bạn vong niên có tâm sự, tụ tập sang phòng đồng nghiệp lúc đưa gia đình đi nghỉ mát cùng… Bình thường thì cũng chẳng có gì đáng nói, đằng này anh không bao giờ chịu bỏ một cơ hội đi chơi như thế cho dù con đang ốm, vợ đang ốm, gia đình đang có việc, hẹn đón vợ. Tất nhiên là anh cũng cố lo thu xếp việc rồi mới đi, nhưng cái cách lao đi của anh đôi lúc làm mình tường phát điên lên. Và sau đó y như rằng là có một cuộc cãi nhau nãy lửa, và mình liên tục chỉ trích anh là ham chơi, vô trách nhiệm, vô tâm, vô tình, không thương vợ, thương con… Tất cả những gì mình nói hầu như không ăn thua, vì ngay sau đó anh lại lặp lại…

Xem thêm:

So_blue: Chồng vô tâm, ham chơi bên ngoài

Dzuli.142: Vợ sắp sinh mà chồng nhậu tối ngày

Còn việc trốn trách nhiệm khi thấy việc khó hoặc lẩn sau khi cãi nhau với vợ bị đuối lý thì gần như thường xuyên. Khi mình đưa ra một vấn đề gì đó rắc rối trong gia đình và đề nghị anh giải quyết thì nếu không thể giải quyết ngay được đầu tiên là anh buông câu: biết thế. Sau đó là im lặng không nhắc lại cho đến khi mình truy đuổi đến nơi và kèm theo sự chỉ trích về sự vô trách nhiệm của anh, không làm được cũng phải nói để mình còn biết chứ, ai lại cứ im im thế. Và cãi nhau, anh thường đuối lý vì mình là đứa khá lý lẽ, một phần anh đuối lý vì rõ ràng anh không xử lý được việc nhà, mình nói anh thế là đúng. Anh không nói gì, nhưng sau đó thì im lặng đáng sợ, rút vào thế giới riêng bạn bè của anh (sau này mình biết thêm là bắt đầu tâm sự bức xúc đó với cô nhân tình ngọt ngào).

Xem thêm:

Để chồng yêu thương con và có trách nhiệm với con

Harmonius: Chồng nói dối để đi chơi lúc vợ đang tất bật bận rộn

Chồng thay đổi khi ta thay đổi

Sau này khi sống trong thời kỳ làm bạn với anh, mình xác định là không thể trách cứ gì anh vì mình không còn quyền đó nữa, mình chỉ còn cách là “dụ dỗ” anh, khích lệ anh, mong muốn anh làm điều mà mình đang muốn, hoặc chấp nhận anh như thế và tự mình giải quyết tất cả… Thì mình nhận ra, anh cư xử rất khác và thay đổi rất nhiều, đúng như mình mong muốn.

Hãy bớt phụ thuộc vào chồng

Ở thời kỳ đó, khi anh đi chơi vào lúc mình cần anh, mình không nói gì nhiều, chỉ nói thêm nhẹ nhàng: em (con) đang cdf, anh cố gắng về sớm chút nhé. Rồi lúc anh về, mình cũng không cằn nhằn hay trách móc gì. Thậm chí mình còn hỏi thêm về việc đi chơi như nào, rồi kể rất tự nhiên là ở nhà mẹ con em thế nọ, thế kia, kể anh về sớm hơn chút có khi em cũng đỡ, hoặc anh để lần sau đi có khi là hợp lý hơn bla, bla… Thế là y như rằng những lần sau, trước khi đi anh sẽ rất suy nghĩ, lúng túng, phân vân… Tất nhiên là lúc đầu anh vẫn đi, nhưng đã cố gắng thu xếp ổn mọi chuyện, và hỏi mình là anh có thể đi được không, mình trả lời luôn là anh cứ đi đi, em thu xếp được, nhưng tất nhiên có anh thì vẫn hơn. Những lần sau đó thì hầu như là anh lựa chọn ở nhà với mẹ con mình, chỉ đi khi thấy an tâm thực sự về ba mẹ con sau khi sau khi anh thu xếp được.

Đến thời kỳ sau giông bão vẫn còn chuyện bỏ vợ con đấy đi tụ tập với đồng nghiệp khi đưa mẹ con mình đi nghỉ mát cùng công ty. Anh vốn là đầu não của mọi cuộc vui ở công ty anh, nên lúc nào cũng được bạn bè gọi. Ba mẹ con mình thì nhiều lúc xoay như chong chóng vì con bé lớn hay say tàu xe, say sóng, con nhỏ thì đến nơi lạ hay bám mẹ. Nhưng mình cũng không cản anh và cũng không càm ràm khi anh đi, chỉ dặn là anh về sớm nhé, đừng đi qua đêm (có nhiều lần thế rồi) vì còn để các anh kia về với vợ con họ. Và ở nhà mình tự xoay xở mọi việc một cách ổn nhất (cũng nhờ thời kỳ giông bão mình đã độc lập được bản thân tự xoay xở với cuộc sống ba mẹ con nhiều rồi). Lúc thấy muộn rồi mà anh chưa về, mình chỉ nhắn: anh ơi, về đi, muộn rồi em còn cho các con đi ngủ. Với lại mọi người cũng cần phải đi ngủ anh ạ. Anh nhắn lại là anh sắp về, nhưng mình biết thừa cái sắp về của anh là thế nào.

Xem thêm:

suploang: Cải tạo chồng gia trưởng, vô tâm, nghi ngờ vợ

Hãy tạo điều kiện cho chàng trở thành người chồng tốt

Mình điên lắm, nghĩ là lần sau có cho vàng mình cũng không thèm đi chơi với công ty anh, bạn bè anh. Nhưng sau đó anh về mình cũng chẳng nói gì, chỉ nguýt anh: với anh bạn bè là nhất nhỉ, thế mà cũng đưa vợ con đi cùng, sao không đi một mình đỡ bị em nhắn. Rồi cười, dứ dứ vào trán anh. Anh lại ôm mình vẻ hối lỗi: lâu lâu mới được một lần thế mà, vợ thương chồng tí, anh biết lỗi rồi, lần sau hạn chế. Mình nói như kiểu vừa tâm sự, vừa dọa nạt, vừa đùa: em biết là lâu lâu mới đi chơi nên anh cũng thích chơi cho thỏa thích. Nhưng anh cũng nên nghĩ cho vợ con của các anh bạn anh, họ cũng chờ như em nhưng sẽ có rất nhiều người tức giận và có thể là cãi nhau với chồng đấy. Anh nghĩ mà xem, tự nhiên anh mang tiếng lôi kéo không, bị các chị ấy ghét cho thì quê nhá, mất hết cả thần tượng nhá. Mí lại, lần sau biết đi chơi với anh mà không được chơi với anh thì ba mẹ con em ở nhà cho anh thoải mái, rồi lúc nào thu xếp chỉ có gia đình mình đi thì anh không tụ tập, sẽ chơi với mẹ con em. Chỉ thế thôi rồi mình chẳng đả động gì đến. Sau đó mình thấy anh có vẻ hối lỗi thật sự, cố chăm sóc ba mẹ con mình chu đáo, tối bị gọi thì bảo là cho anh đi đúng … H anh về anh về, và anh về đúng hẹn mà không chờ mình nhắc.

Sau đó anh có rủ ba mẹ con đi chơi tiếp với hội bạn riêng của anh. Mình biết ngay là đi chơi với hôi này thì thể nào ba mẹ con mình lại cũng lại thui thủi với nhau thôi. Nếu là ngày xưa mình sẽ bắt đầu bài: em không đi đâu. Thứ nhất là con mình yếu, bé nên em mệt lắm, xoay xở một mình hết cả hơi, chẳng thấy còn cảm giác đi chơi. Thứ hai là đi chơi mà anh bỏ ba mẹ con từ tối nọ sang tối kia thế, anh ham chơi thì anh cứ đi một mình đi, không cần thể hiện gia đình hạnh phúc rồi tha lôi mẹ con em đi để làm bình phong làm gì, em chán lắm, bla bla… Nhưng lần này mình chỉ nhẹ nhàng: Nếu mà anh đi chơi với bạn anh thích thì anh cứ đi đi, đi một mình cho thoải mái, không phải vừa chơi vừa lo mẹ con em đang xoay xở với nhau như thế nào. Rồi đi mà thấy chỗ đó thích thì hôm nào về anh setup lại cho mẹ em đi cùng, nhưng chỉ có gia đình minh thôi nhé. Em nói thật đấy, em không giận đâu, em chỉ muốn anh sống thoải mái những lúc nghỉ ngơi thôi.

Nghe xong mình biết đời nào anh đi thế, mục đích của chuyến đi là các gia đình bạn thân giao lưu với nhau, ai cũng mang vợ con đi cùng, dở hơi mà anh đi một mình. Thế là anh bắt đầu năn nỉ, hứa hẹn để dụ mình đi. Lúc đi mình cũng chẳng ngăn cấm việc anh đi nhưng thấy thái độ của mình anh đâm ngại, lại chần chừ rồi cũng đi nhưng về sớm và giảm dần. Nếu là hồi xưa thể nào mình cũng cằn nhằn là anh chỉ được cái đi chơi là nhanh, chẳng cần biết gì vợ con, người đâu mà vô trách nhiệm, ham chơi… Chẳng cần nghe hết mình nói, anh đã nhanh chân chạy đi vì chán ở nhà nghe vợ càm ràm, chỉ trích.

Người ta trốn tránh vì sợ bị lên án

Hồi xưa, cứ hễ có vấn đề anh không giải quyết được, trốn tránh hoặc ậm ừ là mình lại ca bài lên án, chỉ trích chồng đủ thứ, rồi sau khi cãi nhau làm lành mình lại nhắc lại cái tội cãi nhau với vợ đuối lý là trốn tịt, anh lại bực lên, có khi thì anh chán thở dài, có khi thì lại cãi nhau tiếp… Sau này mình sẽ cân nhắc vấn đề cần anh giải quyết đùng lúc, đúng chỗ, nếu thấy khó mình cũng nói với anh nhưng bàn thêm với anh, rồi bảo nếu mà khó quá thì cứ để tư từ mình nghĩ thêm anh ạ, em nói thế chứ cũng nghĩ là khó có người nào làm được… Khi cãi nhau xong, lúc làm lành, mình vẫn nhắc lại cái mình đó với anh, nhưng mình không nhắc kiểu chỉ trích anh thế nọ thế chai. Mình chỉ nói vui vẻ, em biết là em sai nhưng anh cũng đầy cái chả đúng còn gì. Lần sau mà thế này thì anh nên thế kia với em, hoặc em muốn anh giúp em thế nọ thế kia.., chứ anh đừng im lặng thế em buồn chết. Mà cứ buồn nhiều thế này là em bớt yêu anh đi đấy. Từ đó, anh thay đổi dần thái độ. Có gì khó giải quyết anh cũng cố hết sức, đến lúc không được thì anh bàn bạc với mình, cãi nhau xong anh cũng chỉ lặng lẽ đi đâu đấy một lúc rồi về, tối ôm mình nói anh như thế này, thế này, em đừng thế kia, thế kia, ri vợ chồng cãi nhau nhiều, em lại buồn, lại bớt yêu anh là anh sợ lắm.

Xem thêm:

Chẳng có sự khác biệt nào quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại

mekien84: Vợ chồng cãi cọ, mạt sát nhau

Cứ dần như thế, mình nhận ra mình cũng đỡ bực bội nhiều, vợ chồng cũng đỡ cãi nhau nhiều, và anh thì thay đổi rõ rệt.

Suy cho cùng vẫn chỉ là vì “cái thái độ” thôi

Chúng ta ai cũng biết là khi bị chỉ trích thì tâm lý tức người chỉ trích mình rất nhiều, biết là người ta nói đúng nhưng nghĩ có nhất thiết phải nói như thế không, nói với thái độ đáng ghét thế không, đã thế thì mình không thèm chấp nhé, không sửa đấy, làm gì được nhau… Đấy, các ông ý cũng nghĩ như thế đấy, nên cứ hành động mà không sợ hoặc không thèm chấp những lời chỉ trích, càm ràm của các bà vợ, dù bà ý có nói với giọng điệu ghê gớm đến thế nào.

Xem thêm:

Dab Ma I: Thần khẩu hại xác phàm!

Con người hơn nhau ở thái độ!

Các bạn nhé, chúng ta chỉ trích chồng đủ rồi, các ông ý thừa biết tội các ông ý như thế nào chứ có phải các ông ý bị down đâu mà không hiểu mấy vấn đề vớ vẩn đó. Chỉ là do chúng ta chỉ trích, buộc tội “vớ vẩn” nên các ông ý thách thức chúng ta thôi.
Từ bây giờ, thay vì chỉ trích, buộc tội, các bạn thử dỗ dành, tâm sự, phân tích… Bằng giọng vui vẻ, tình cảm, nhấn nhá thêm nũng nịu, âu yếm. Thử xem sao. Biết đâu đấy, chồng bạn lại tốt lên đến mức bạn không ngờ.

 

Chẳng có sự khác biệt nào quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại

Tớ không phải là khoe nhưng gia đình tớ chỉ có một nguyên tắc duy nhất là “Tôn trọng sự khác biệt”. Kể ra thế để thấy chả có sự khác biệt nào là quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại và chả có sự khác biệt nào là nhỏ nếu ta muốn nó lớn.

 

Trích bình luận của anh Tũn trong topic của mẹ Ẩn (InvisibleWoman). Nội dung chính của topic là vợ chồng có nhiều khác biệt, chồng đam mê sự nghiệp.

Vừa đọc kỹ lại bài của mẹ Ẩn, tớ thấy mẹ nó có một cái sai cực kỳ to. Đấy là mẹ luôn tạo ra các cặp mâu thuẫn: Vợ vs Chồng, Sạch sẽ vs Cẩu thả, Gia đình vs Sự Nghiệp, Lành tính vs Nóng tính, Yên phận vs Tham Vọng, Tình cảm vs Khô cứng, Ngày xưa vs Ngày nay …  Một cách mặc nhiên khi đã tạo ra các cặp mâu thuẫn thì chúng ta sẽ chọn phần phía bên kia là sai và phần phía chúng ta là đúng. Nếu mạnh mẽ chúng ta sẽ tìm cách cải tạo phía bên kia theo cách chúng ta (Ví dụ mẹ Ẩn tính sau 5 năm nữa lôi chồng về gia đình cũng là cải tạo cặp Gia đình vs Sự nghiệp). Nếu không cải tạo được chúng ta sẽ âm thầm chịu đựng, bức xúc. Cái này dần to ra và sẽ thành một quả bom nổ chậm (Như cặp Sạch sẽ vs Cẩu thả). Mà đã có 2 phía là sẽ có biên giới, đã có biên giới là sẽ có chiến tranh biên giới.

Với tớ thì tính cách mỗi người không có đúng sai. Chỉ có phù hợp hay không phù hợp thôi. Tớ không phải là khoe nhưng gia đình tớ chỉ có một nguyên tắc duy nhất là “Tôn trọng sự khác biệt“, chỉ có thế và giờ tớ thấy vẫn ổn. Tớ không nghĩ cái gì là quá lớn hơn cái “lòng người”. Yêu nhau tam tứ sông cũng lội, thất bát đèo cũng qua mà. Tớ cứ nhìn ông bà già tớ mà học tập thôi.

Ông già tớ khó tính điên khùng, kỹ tính dã man như con ngan. Ngày bé tớ ăn cơm mà quên không mời thôi là bữa đó nhịn cơm đi lên nhà ngủ bụng đói cho nhớ, nhà thì ông sạch kinh dị, giờ vẫn suốt ngày quét quét tước tước. Bà già tớ thì thuộc con người xã hội, suốt ngày bay bay nhảy nhảy, nấu ăn ngon, thích đi du lịch. Tóm lại là chả có gì giống nhau cả, mà chả ai sửa tính đi nhé, thế mà các cụ vẫn sống với nhau 40 năm trời trước mặt con không một tiếng cãi nhau. Tớ chỉ kể 2 việc một việc to, một việc nhỏ để thấy 2 cụ già nhà tớ ngon lành thế nào nhé.

Xem thêm:

Nam nữ và những khác biệt

Khi vợ chồng có sở thích khác biệt

Ăn uống: Cụ ông nhà tớ khẩu vị kém cỏi nhưng lại có sở thích là ăn thịt luộc chấm mắm tép (hê hê, tớ cũng thích), cụ bà nhà tớ thì không ăn nổi các loại mắm :D. Thế là ròng rã mấy chục năm nay cụ bà cứ bịt mũi làm mắm tép, luộc thịt, mua khế, mua sung về đặt một góc mâm cho cụ ông ăn còn cụ bà thì làm nồi cá kho, đĩa trứng hay đại loại là món gì đó mà chả hề đụng đũa đến món mắm hoặc là cụ ăn thịt luộc chấm nước mắm chẳn hạn. Cụ chả bao giờ kêu ăn mắm bẩn, mất vệ sinh, mùi…

Và cụ ông cũng chả bao giờ ép cụ bà thử một miếng mắm nào. Hê hê, tớ thì tớ thích ăn mắm tép nên đứng về cụ ông phần này.

Sự nghiệp: ngày xửa ngày xưa những năm 1980 nhà tớ cũng ngon lành. Cái thời đó mẹ tớ có khả năng, nhẫn vàng đeo đầy tay và tớ sáng nào cũng có sữa uống (Các mẹ nào sống qua thời này hẳn thấy đây là tiêu chuẩn siêu cao cấp, thời này mấy ông con thấy sữa là chạy thì không tính).

Rồi nhà tớ sập, kinh tế khó khăn. Sập vì sao thì chả kể ra, buôn bán có lúc được, lúc thua. Sập đến mức suýt không còn nhà mà ở. Ông già chả than phiền một câu, chả trách móc vợ một câu cùng vợ đi giải quyết hậu quả. Một tháng sau, bà già chạy cho ông già đi nghiên cứu sinh sang Ba Lan và ông già đi bán hàng quần áo ở chợ. Chuyện này cũng thường với người khác nhưng tớ là con, tớ hiểu, ông già tớ đến cái dép cũng phải để cho đúng hàng lối thì việc hàng ngày phơi mặt ngoài chợ trời ở xứ lạ bán từng cái quần bò một là một sự hy sinh lớn lao vì gia đình, lớn không thể tưởng tượng được. Kiểu như con mèo mà biết bay vậy.

Xem thêm:

Wicket: Sống chung với người khác là một vấn đề khó khăn

Chung sống hòa bình với người chồng nóng nảy

Sau này thì mọi việc cũng ổn, ông già tớ giờ ở nhà lại lừ đừ và khó tính như trước. Bà già thì vẫn phơi phới, vẫn bắt tớ một năm vài bận đưa đi du lịch khắp nơi kệ ông già ở nhà lừ đừ. Và họ vẫn hạnh phúc. Kể ra thế để thấy chả có sự khác biệt nào là quá lớn nếu ta muốn nó nhỏ lại và chả có sự khác biệt nào là nhỏ nếu ta muốn nó lớn.