Căn phòng thứ 100

Đây là một phần nhỏ tư vấn cho case chị meobeo Chồng từng ngoại tình, nay lại giấu hóa đơn điện thoại, nhưng khái niệm “căn phòng thứ 100” bắt đầu xuất hiện từ đây sẽ được nhắc lại rất nhiều về sau trong các ca ngoại tình/sau bão ở nhà EQ. Do đó, em tách riêng ra để các chị em đã từng nghe qua cụm từ này mà còn lơ mơ chưa hiểu nguồn gốc của nó.

cutun1234

Để anh kể cho em meobeo nghe chuyện cổ tích tối qua anh đọc cho nhóc nhà anh nhé. Truyện cổ Grim. (Anh kể không chính xác lắm, nhưng đại ý là thế).

Một nàng công chúa nọ đến tuổi lấy chồng, nàng được gả cho chàng hoàng tử ở vương quốc láng giềng. Hoàng tử là một chàng trai tuyệt vời, hai người sống rất hạnh phúc trong lâu đài 100 phòng của hoàng tử. Sống một thời gian thì hoàng tử phải đi xa, trước khi đi hoàng tử trao cho công chúa toàn bộ chìa khóa lâu đài nhưng dặn rằng nàng có thể mở bất cứ cánh cửa nào trừ cánh cửa căn phòng thứ 100. Xa hoàng tử công chúa rất nhớ mong, để giải khuây nàng đi dạo khắp lâu đài, mở từng phòng, từng phòng… Phòng thì là thư viện, phòng thì là nơi chứa kho báu, phòng lại đầy đao kiếm.. Cứ như vậy cho đến căn phòng thứ 100. Nàng định mở nhưng nhớ chàng hoàng tử rồi lại thôi. Vài ngày sau không ngăn nổi chí tò mò và nghĩ rằng dù sao thì cũng có thể giấu được chàng hoàng tử nàng bèn lấy chiếc chìa khóa cuối cùng mở căn phòng thứ 100. Không ngờ khi nàng bước vào căn phòng thứ 100 lại thấy chính là hoàng tử. Chàng vô cùng giận dữ rồi đột nhiên biến thành một con quỷ gớm giếc. Bão tố nổi lên. Sợ quá nàng công chúa ngất đi. Khi tỉnh dậy nàng thấy mình đang ở trong lâu đài của vua cha và thấy hoàng hậu đang lo lắng nắm tay nàng. Từ đó không ai còn thấy hay nghe gì về lâu đài 100 phòng và chàng hoàng tử nữa.

Câu chuyện còn có nhiều kết cục khác. Con quỷ giết chết nàng công chúa, đốt cháy kinh thành vua cha. Khi con quỷ định giết công chúa thì có người thợ săn đi qua bắt chết con quỷ cứu công chúa. Con quỷ buồn rầu bảo công chúa là nàng đã phá vỡ lời nguyền lên nó, từ giờ nó vĩnh viễn là quỷ không thể thành người để sống với nàng được nữa.

Bây giờ em meobeo phải chọn thôi. Chọn quyền làm nàng công chúa hạnh phúc mãi mãi với chàng hoàng tử và được chàng tin cẩn giao 100 chiếc chìa khóa của lâu đài 100 phòng nhưng có một căn phòng dù nàng có chìa khóa nhưng không bao giờ được mở. Hoặc là em chọn mở căn phòng thứ 100 ấy. Mở ra em thấy đó là một căn phòng trống không, một ông chồng phản bội hoặc một ông chồng không phản bội… cái đó tùy. Nhưng anh e sau khi mở căn phòng thứ 100 ấy mọi thứ sẽ thay đổi. Con người mà, dù là hoàng tử nữa đều có một căn phòng trong lòng không để người khác vào. Dù tin cẩn trao chìa khóa nhưng vẫn hy vọng người cầm chìa khóa sẽ không bao giờ mở.

metraucontrau

Chuyện kiểu triết lý này là kiểu Andersen rồi, khảo dị cũng nhiều, và kết thúc thường buồn, để lại nhiều suy ngẫm.

Tớ cũng thường nghĩ: biết thì sao, không biết thì sao, điều gì dở nhất, hay tốt nhất có thể, đang đón chờ ta phía trước. Dù có cái gì đó trong căn phòng thứ 100, có chàng hoàng tử đẹp đẽ hay con quỷ dữ, hay chỉ là căn phòng trống vô hồn hay không, chắc chắn, có 1 điều gì đó sẽ thay đổi, hay đổ vỡ, hay phai nhạt, thậm chí mất đi, mãi mãi.

Giống như có câu chuyện người chồng thấy con đẹp quá, không giống mình, cũng không giống nhà vợ, nên đâm nghi ngờ, bèn thử ADN của các con, vì nghi ngờ. Và từ đó, họ vẫn sống bên nhau, hồn chết 1 nửa, buồn, thất vọng, đau khổ, tổn thương dù kết quả kiểm tra đều toại nguyện: cả hai con đều là con ruột của anh chồng.

Lý thuyết thì là vậy nhưng con người ai chả có nhu cầu tự thỏa mãn cái sự dằn vặt, cay cú của mình. Cũng như bố cutun vậy, nếu cô vợ bé bỏng có gì đó đáng ngờ, cũng có căn phòng thứ 100 úp úp mở mở như vậy, liệu bố tũn có bỏ qua cơ hội mở và dòm thử xem có gì bên trong nếu bố nó vô tình có cơ hội sở hữu chìa khóa…

Đôi khi, nếu biết chắc “có gì đó”, có con quỷ phá vỡ hạnh phúc gia đình ở đó, ta đã chẳng dám mở. Vì mở là tất cả tan nát, chẳng còn gì. Giống như mình có người bạn, biết chồng ở trong căn phòng đó với người tình mà không dám mở ra bắt quả tang, vì chị ấy nói mở ra thì vĩnh viễn không có cơ hội quay lại với nhau , vì chắc chắn điều chị nhìn thấy sẽ gây đau khổ, ê chề, ám ảnh và xúc phạm, tổn thương tới mức chị ấy sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho chồng, sẽ là tan nát hết. Nên chị quyết định ngồi lại bên ngoài, đánh tiếng ,cho họ là chị đã biết và ra về luôn, khỏi chứng kiến những gì gây tổn thương vĩnh viễn cho mình. Cũng là chị ấy cho mình, cho chồng 1 cơ hội quay lại với nhau, vì họ còn yêu nhau, vì con, vì hạnh phúc chung cần gìn giữ.

Nhưng cái khổ lại là cái sự bán tin bán nghi của em Mèo béo, liệu em ấy có dám vứt cái chìa khóa phòng thứ 100 để tự ru là, thôi, mắt không thấy tim không đau, không mở. Rồi em ấy sẽ tự tìm cách nâng tính hấp dẫn của bản thân, tăng cường sự lôi kéo của gia đình,, để chồng biết hồi hướng mà quay về. Cái này khó, và phải đấu tranh rất nhiều, mà mình sợ ít con người bình thường nào làm nổi, mình cũng không là ngoại lệ, không tránh khỏi băn khoăn day dứt, băn khoăn, dằn vặt sợ mình nghi nhầm.

Nên em Mèo ạ, cái này cũng là sự Biết đây, biết dừng, biết cương nhu đúng lúc, biết bảo vệ mình khỏi sự thật (mà chả biết nó có thể phũ phàng hay không). Em cứ nghĩ đi, và theo dõi chồng 1 thời gian nữa, thật chặt chẽ, nhất là vụ điệnthoại, nếu thấy có hiện tượng không đáng hoàng em hãy nói chuyện hết nước hết cái với chòng, nói thế nào, thể hiện sự đau khổ, tổn thương khi lòng tin bị phản bội ra sao, các chị khác ở đây đã huấn thị em kỹ rồi, chị không cần tư vấn em nữa. Theo chị , dù em có tìm hiểu chân tướng sự thật hay không, thì cũng nên nói chuyện rốt ráo 1 lần, coi như tuyên ngôn sống của mình, để chồng lừa lựa , liệu bề cư xử, cũng để mình nhẹ lòng, sau này khỏi oán trách hay ân hận.

Thôi em ạ, đừng ngồi vẽ chân cho rắn thêm mà quẫn trí vì tất cả chỉ là phỏng đoán và giả định. Biết đâu vụ nhắn tin kia chỉ vì chồng em trót nợ nần ai tiền bạc, giờ người ta đòi gắt quá, khất nợ . mà lo em buồn nên phải giấu em… Phỏng đoán không là gì, chỉ khi nào sự thật rõ ràng hãy kết tội, và hãy buồn đau. Giờ em đã lên phương án kế hoạch cụ thể tỉ mỉ rồi, cứ vui lên mà chăm con và chăm sóc bản thân, hưởng cuộc sống hạnh phúc với chồng, em nhé.

sg_jul

@meobeo : câu chuyện của anh cutun thật sự là bức tranh minh họa chuẩn nhất tình huống của nhà em lúc này.
Đúng là nghe em kể thêm thì câu chuyện mới sáng ra được phần nào.
Cách mà ‘ thám tử’ Yama suy luận thật sự là có cơ sở, tuy nhiên với quá trình 14-8-3 năm, với tính cách của chàng, với con người và sự lựa chọn của MB, với câu chuyện hiện tại mấy bài post trước ngày ‘tai nạn’, mình lại vẫn thiên về hướng lạc quan . Bởi vì, thực sự nếu nghĩ đến kết cục tệ nhất sau khi MB tự mở cánh cửa thứ 100 thì đúng là thảm họa, mà trường hợp này hy hữu lắm, xét tới quá trình và nhân cách như đã nói ở trên.
Nhưng dù thế nào, xấu nhất hay xấu ít hơn, nếu không cam tâm ôm giữ 1 bí mật suốt đời thì chẳng thà em MB hấp nhận 1 lần đối diện sự thật để có quyết định phù hợp, vì tương lai của em và con em. Nhưng nhớ là chỉ bắt tay hành động khi cái đầu thực sự lạnh, không có 1 chút gì cảm tính nhé.

* Với những anh chồng hiền lành, có thể sa sảy vì ‘cả nể, thương người, thiếu kinh nghiệm, thiếu hiểu biết’ thì người vợ buộc phải bản lĩnh, thậm chí nếu cần còn phải đeo mặt nạ sư tử, tạo ra những luật lệ vô hình, nếu không muốn đại họa xảy ra.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận