Bàn về cách chọn chồng, chọn người yêu

  • Sở dĩ có nhiều bạn khổ là do không biết cách chọn chồng, chọn người yêu, là vì khi tìm hiểu bạn trai thì quá dễ tính, cái kiểu “miễn anh ấy là người tốt, miễn anh ấy yêu mình, chịu khó với mình,…” hoặc “không ai có thể yêu mình hơn anh ấy, nhìn anh đứng dưới mưa quỳ xin mình quay lại, nhìn anh ấy chịu khổ thế nào để làm vừa lòng mình, bố mẹ mình,…” là những luận điệu khiến cho bạn gái khó thoát ra khỏi mớ bòng bong rắc rối nhất. Những thứ “ngọt ngào” ấy như cái vỏ bao đường của một vien thuộc đắng. Khi ngậm tan hết cái lớp đường ấy thì chỉ còn lại vị đắng ngét mà thôi.
  • Các cô gái khi yêu cô nào cũng nghĩ mình lấy chồng cần anh ấy thế này thế này, nhưng rất ít cô chịu hé lộ ý muốn đó cho chồng tương lai nghe. Sợ anh ta nghe xong chạy mất dép nên cứ lẳng lặng yêu đi, lấy đi rồi bắt anh ta tuân theo là vừa.

Nghang

Bản thân mình lúc quyết định lấy chồng thì cảm xúc yêu đương đóng vai trò số 1 nhưng mình chắc thuộc diện yêu tỉnh táo nên khi Mẹ mình hỏi con quyết định lấy H là vì sao thì mình vẫn trả lời được một số điều như :

– Bản thân anh : được dạy dỗ, gd rất tốt, trong suốt hơn năm yêu nhau mình chưa bao giờ thấy anh cư xử sỗ sàng, nói tục chửi bậy một lần nào, tính tình trung thực, có gì nói thế, ít dùng lời trăng hoa mây gió khi yêu, tình yêu luôn thể hiện bằng các cảm xúc cụ thể, việc làm cụ thể, là người đam mê khoa học, tìm tòi, thích đi đó đi đây, thích tìm hiểu cuộc sống, có nhiều bạn bè rất chân tình…

– Giữa anh với mình có nhiều quan điểm về cuộc sống xã hội, về gia đình, và cách nói chuyện rất hợp nhau, chia sẻ với nhau được nhiều điều trong cuộc sống, tóm lại là hợp nhau về nhiều mặt.

– Gia đình anh bố mẹ yêu thương nhau, cư xử tình cảm, yêu thương con, cởi mở với mình, gia đình sống hòa thuận, có truyền thống học hành…

– bố mẹ mình dù thích mình lấy người đã có cuộc sống ổn định hơn rồi nhưng cũng vẫn quý trọng anh, các em mình thì đặc biệt rất thích anh.

Mình biết là không có người nào phù hợp được với toàn bộ những ước mơ về hạnh phúc và tình yêu của mình, nhưng ít ra cũng phải đạt được những tiêu chí chính. Và mình rất đồng cảm với Bé Bee trong một bài viết nào đó là nếu không gặp được người hợp với mình thì thà sống một mình tự xây dựng cuộc sống hạnh phúc còn hơn. Từ hồi mình mới 16-17 tuổi mình đã nghĩ thế rồi cơ.

Với câu hỏi làm thế nào để mở to được mắt thì mình nghĩ điều đó phụ thuộc vào trải nghiệm sống, khả năng suy nghĩ độc lập, khả năng quan sát, đánh giá, rút kinh nghiệm …của từng người.

Mình không có con gái nhưng trong gia đình có nhiều cháu gái nên cũng muốn tìm cách giúp các cháu mình lấy được đúng người để có cuộc sống tốt. Mong được đọc nhiều chia sẻ của các bạn về điểu này.

Bài viết liên quan

  1. Simple: Nguyên tắc chọn chồng/người yêu
  2. 6 nguyên tắc chọn chồng
  3. Tiêu chuẩn chọn chồng – phiên bản thơ
  4. Đừng trở thành nô lệ trong tình yêu

Yamanote

 

mình nghĩ cái quan trọng nhất  làm nên ông xã tuyệt vời của mình là bắt nguồn từ gia đình anh ấy.Bố mẹ rất thương con nhưng dạy dỗ con rất chu đáo, dù gia cảnh chắc nghèo gần nhất cái HN, dù là con trai nhưng khôgn chiều chuộng quá đáng, mà từ bé bố mẹ đi làm chồng mình đã phải ở nhà đi chợ cơm nước! NGay cả khi yêu nhau, cái trăn trở lớn nhất của xã, và cái mình biết mình sẽ phải chia sẻ suốt quãng đời còn lại, là chăm lo cho bố mẹ. Tất nhiên lúc yêu nhau thì cũng có lúc lo lắng, mình cứ nghĩ mình kiểu “Tây” mà, kiểu hai chúng ta lấy nhau thôi ý. Nhưng bây giờ thì thấy người đàn ông nào coi trọng gia đình của họ, nhất định họ sẽ coi trọng gia đình nhỏ bé của mình, không vì những cám dỗ bên ngoài mà phá tan nó.

Tất nhiên có mẹ sẽ thấy là chẳng phải, nhiều thằng coi trọng gia đình mình quá nên coi vợ không ra gì, toàn giấu tiền đưa bố mẹ vv. Lúc đầu mới lấy nhau mình cũng hay đa nghi lắm, nhưng dần dần thấy rằng, với người coi trọng gia đình, mình hãy biến mình thành một phần của gia đình c, phần khôgn thể thiếu ấy. và đồng thời, vì c rất coi trọng gia đình, hãy phát triển mối quan hệ của c với gia đình mình, để c cũng thấy mình là thành phần không thể thiếu của nhà vợ. Trong một cái nôi vững chắc như vậy, những dao động cảm xúc của 2 vợ chồng hàng ngày chả thấm vào đâu, kể cả có điên điên một tí vẫn vô tư, miễn là cái giá trị gia đình luôn được đặt hàng đầu. (nhưng tất nhiên mình vẫn phải khéo léo đấu tranh để ở riêng, như vậy bình đẳng hơn, chúng ta cùng nhau xây dựng gia đình nhỏ của chúng ta, và cùng nhau chăm sóc 2 gia đình lớn kia)

Có điều, đàn ông, nhất là bọn giỏi tán gái hay trăng hoa, hay nói về gia đình với những từ rất hoa mỹ và cũng tỏ ra mình yeu gia đình rất nhiều, sau này mơ ước có một gia đình như vậy. Nhưng bạn gái phải để ý lời nói đi đôi với việc làm, và chuyện trong quá khứ anh chàng này kể về gia đình thế nào, anh ta yêu mẹ vì mẹ rất chiều anh ta, hay anh ta yêu mẹ ngay cả khi mẹ rất nghiêm khắc và đánh đòn vv. Sự quan tâm bây giờ với bố mẹ là như thế nào, một tháng đi làm có đưa đồng nào cho bố mẹ không (dù bố mẹ không cần vv).

Mình băn khoăn điều này chỉ đugns với mình thôi, vì một trong các value của mình là gia đình, còn mọi người thì sao nhỉ? Liệu có thể xây dựng gd hạnh phúc với một người cho dù anh ta rất xa rời gia đình của anh ta, theo kiểu bọn Tây ý?

-ề chuyện chọn chồng đúng là mình đọc bài ai cũng thấy ưh, mình nghĩ thế thế mà không viết ra được thế :Battin ey:, đúng là khi yêu mình phải được là mình (@wic), phải tìm hiểu kĩ lưỡng (@dori) vv, đừng ham giầu quá hay vì cái gì đó như tiền tài danh vọng địa vị đẹp trai lưỡi ngọt v. Cái vụ viên kẹo đắng bọc đường của dori làm mình buồn cười quá, đúng là cái tư tưởng “miễn là nó yêu mình qua thể hiện” làm cho nhiều em gái chết quá. Mà cái tư tưởng “miễn là nó yêu mình” này thì mình lại quay lại xuất phát điểm, có lẽ là vì từ trong gia đình đã không cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ một cách đầy đủ.. Mình thấy, khi mình còn cảm thấy “tủi thân”, “khôgn gần gũi bố mẹ”, sự lựa chọn của mình thường hay sai. Đến sau này, khi mình hiểu được tình yêu của các cụ và gắn bó đến mức không thể thiếu (dù có khi vẫn khắc khẩu) thì sự lựa chọn của mình bắt đầu chính xác hơn..

Nói những viên kẹo đắng bọc đường, với những người rất “lãng mạn” như mình, thì chỉ có thực tế và lấy chồng khi đã nhớn tuổi mới làm cho mình vừa có thể lãng mạn vừa có thể thực tế mà chọn lựa được. Và trong cả cái chọn lựa đấy, vẫn có sự nhắm mắt đưa chân vì chẳng bao giờ ao ước của mình là đầy đủ cả (lãng mạn thì hay cầu toàn mà).

 

kiki

Bọn tây cũng tùy bọn chứ yamanote. Tây cũng có những người rất đề cao giá trị gia đình. Gia đình kiểu tây với mình lại là kiểu gia đình tương đối gắn bó, bền chặt nhưng cũng tạo điều kiện cho từng thành viên được phát huy hết những khả năng riêng, giá trị riêng. Trong khi gia đình truyền thống kiểu ta kêu gọi đức hi sinh vô bờ bến của một thành viên (thường là vợ, là mẹ) để duy trì sự gắn bó của cả nhà. Giờ đang dịp Giáng sinh, những gia đình tây giờ đang nô nức đoàn tụ. Ai ai cũng mong được về nhà. Một năm bôn ba bốn bể đã hết, giờ là lúc họ trở về để “xạc” lại năng lượng gia đình.

Nếu nói “liều mạng” khi lấy chồng chắc khó có ai bằng mình (quen nhau nhờ giới thiệu, đăng ký kết hôn sau 2 tháng gặp mặt, tìm hiểu sau khi chung sống). Bác nào vào đây nói mình số may cũng được. Tử vi của mình nói mình số nhờ chồng. Nhưng bọn mình biết bọn mình là ai. Bottom line là đường ai nấy đi như vẫn luôn đối xử lịch sự, đàng hoàng với nhau (phu thê tương kính ý ạ). Cuộc đời này có biết bao cuộc hợp tan (cả hai chúng mình đều trải qua trước khi gắn kết với nhau), chẳng thà gá lắp với nhau tương đối tạm bợ, lỏng lẻo để tôn trọng cái sự mong manh ấy của hôn nhân mà từ đó xây cho nó bền vững lên. Quan điểm của chúng mình vì thế khác với nhiều đôi vì họ cho rằng yêu nhau mấy năm, lấy nhau xong là trói xong con gà rồi chứ với chúng mình, hôn nhân là thứ mong manh nhất (tệ hơn cả sự nghiệp và sau này là con cái) vì thế luôn phải cố gắng bồi đắp mỗi ngày.

Thôi thì ai gọi là may cũng được. Với mình đó là một lựa chọn đúng khi mình chỉ chọn chồng chứ không quá so đo về li lịch 3 đời của anh ấy. Mình hoàn toàn không biết gì về bố mẹ chồng mình (tý teo sơ yếu lí lịch gọi là cho phải phép để trả lời câu hỏi của bố mẹ mình xem “thằng này là con nhà ai?”). À, nói thế không công bằng. Sau khi gặp mẹ chồng và được nghe bà nói tại sao bà không đồng ý cho chúng mình lấy nhau, mình thực sự quyết tâm được về làm dâu nhà chồng mình. Cách bà nói nhẹ nhàng, tế nhị, kín kẽ khiến mình tuy không đạt được nguyện vọng cưới chồng nhưng không cảm thấy bị xúc phạm hay bị dồn vào đường cùng. Sau này, càng may mắn được ở gần mẹ chồng, mình càng vui mừng vì đúng là mình trúng số. Mọi cố gắng của mình đều được gia đình chồng nhìn nhận. Cũng giống MTCT, mình tự lo thân, nói được, làm được nên khá độc lập. Con mình cũng khó nuôi, không có khó khăn nào là mình chưa trải qua. Mình vốn được sung sướng nhưng khi lập gia đình dám chịu khó khăn nên tự thấy bản thân đã được cải tạo lao động. Chồng mình vốn là mama boy cũng đã trưởng thành rất rất nhiều và trở nên rất độc lập trong cuộc sống gia đình với mình.

Mình thích cái cách chúng mình đã quyết định làm bạn với nhau suốt đời. Bạn bè là bình đẳng, mọi quyết định là đồng thuận. Một khi cả hai không thống nhất được thì phải tìm cách thuyết phục nhau chứ không đàn áp nhau để đạt mục tiêu. Và vì một người tốt không bỏ bạn giữa đường nên mình tin, cho dù chuyện gì có xảy ra, mình vẫn luôn có người bạn đời giúp sức. Kể cả sau này có đi khác đường nhau (nhiều cặp bạn đời vẫn phải chia tay) thì cả hai vẫn là bạn. Hạnh phúc đôi khi đơn giản thế đấy, có một người bạn tốt bên đời

(Đã đọc 331 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận