Cá không ăn táo, người không ăn giun

Cutun123

Đàn ông là giống tự tôn rất cao. Một khi đàn ông đã nói lời xin lỗi (theo một cách nào đó), đã nhận ra rằng mình sai lầm và cố sửa chữa thì người phụ nữ của người đàn ông ấy đừng có lấy cái đó làm cái cớ, làm cái thóp để mỗi lần trái gió trở giời lôi ra đay nghiến hay làm vũ khí.  Bởi vì khi không còn chịu nổi cảnh bị chọc vào yếu huyệt nữa thì anh ta sẽ tung hê hết , mà đến lúc đấy thì THE END

– Với tớ, (ý kiến cá nhân) tình yêu của đờn ông và đờn bà cũng giống như con cá trong bể kính mà tớ đang nuôi. Nó đẹp! Ok. Nó làm ta vui vẻ, hạnh phúc! Ok. Nhưng bảo nó cứu rỗi tất cả thì không phải, rất sai. Tình yêu là thứ gia vị của cuộc sống, nó như con cá đòi hỏi phải quan tâm, chăm sóc, bỏ công thì nó mới sống, nó mới đẹp, nó mới lóng lánh được. Ta phải bỏ công với nó chứ không phải kiểu “Tình yêu cứu rỗi tất cả”, không, không hề. Tình yêu không cứu rỗi gì cả mà phải có đầy đủ điều kiện thì mới có tình yêu được. Cơm phải ấm bụng, nhà phải không dột, quan hệ phải tôn trọng, việc làm phải không quá stress… thì mới có tình yêu được.  Với lại thường thì đời cá ngắn hơn đời người .
Tìm kiếm hạnh phúc nó giống như câu cá ấy. Bạn thích ăn táo thế là bạn mắc táo vào cần câu ngồi cả đời than thở là táo ngon thế mà sao chả con cá nào cắn câu cả trong khi thằng bên cạnh nó giật liên hồi cả xô cá rồi mặc dù nó mắc vào lưỡi câu cái thứ giun tởm lợm bố ai mà ăn được. Chả ai cấm bạn thích táo cả, đó là vấn đề của tâm bạn. Nhưng bạn lại mắc táo vào lưỡi câu để câu con cá hạnh phúc thì cả đời bạn sẽ chỉ có ngồi than thở trên bờ và trách móc số phận mình đen đủi hoặc trách móc con cá nó không hiểu là táo ngon như thế nào.

Cố nhiên là nếu bạn có móc giun rồi thả vào bể nước máy chẳng hạn thì có bao nhiêu giun cũng không tích sự gì bởi làm gì có cá hoặc là bạn làm lưỡi câu quá to, cước quá dày, hôm đó trời nhược nước cá không ăn mồi… không cứ bạn mắc giun vào lưỡi câu là câu được con cá hạnh phúc nhưng chắc chắn là xác suất có cá hạnh phúc nó cao hơn cái xác suất 0% khi bạn mắc táo vào lưỡi câu nhiều =)).
À cố nhiên tớ đoán bây giờ bạn happy2 hiểu theo nghĩa mình muốn câu cá thì mình phải hòa hợp với cá tức là mình phải ăn được giun, cố ăn giun rồi bạn kêu ọe ọe nôn ra rồi lại than thở là bọn cá hạnh phúc này ăn thứ kinh tởm quá mình không thể cố được. Tâm vững chắc nhưng hòa hợp chính là bạn cứ việc ăn một quả táo đỏ ngọt nhiều nước ngon lành trong khi rắc thính, mắc vào lưỡi câu một chú giun béo mập dài ngoằng vào lưỡi câu và thả xuống hồ, từ từ rồi sẽ giật được nhiều cá thôi. Kinh nghiệm đi câu của tớ đấy.
happy2
Được hầu chuyện bác Tũn, hân hạnh quá
Bác đừng nhắc đến mấy ông thầy tâm linh làm gì nghe nó giáo điều lắm.
Em thì xem hạnh phúc không phải là câu mà được. Mải mê rắc thính mà táo cũng để thối, ngồi chết cháy trên bờ, đứng lên không đi nổi. Lúc đó, cá to cũng chẳng biết lối mà nấu mà ăn nữa cơ bác ạ.Em đơn giản hơn nhiều bác ạ. Thế này ạ, em lấy luôn ví dụ của bác cho tiện. Em có táo, em có cần câu, em có ít thính. Em cũng cố học hỏi, cũng rắc thính, cũng kéo cũng giật như ai, tập trung lắm. Nhưng nếu kéo lên không có cá, em quay ra em chén táo. Em cũng không ngó sang bên tay câu bên cạnh để xem hắn câu được gì, cá của hắn to cỡ nào. Cuối buổi mà giỏ của em chỉ có vài con bé tẹo thì em cũng vẫn tỉnh táo mà xách giỏ đi về. Em vẫn hơn cái đứa trình câu nhàng nhàng cỡ em mà để táo thối, chân thì liêu xiêu trời chiều, hehe.Mang táo ra để mắc vào câu để câu cá thì phải mời vào Trâu Quỳ tĩnh dưỡng rồi bác ạ.Chấp nhận bản thân, chấp nhận hoàn cảnh xung quanh một cách sâu sắc là con đường tới hạnh phúc của riêng em. Đến việc thì em làm, em làm với trình IQ và EQ nhiều nhất có thể. Nếu ai đó không hài lòng và không mãn nguyện em cũng không quay ra trách mình kém cỏi, không trách người sao phụ công em (vì em làm là em muốn làm tự nguyện chứ không đòi ai đáp trả).
cutun123
Chiêu thì tớ có mỗi một thôi. Không bao giờ tớ chịu ăn giun và không bao giờ tớ bắt cá ăn táo cả, dùng hoài thấy vẫn đủ.
Kể chuyện đi câu nhé. Tớ rất thích đi câu, đặc biệt thích đi câu đêm. vợ tớ thì ghét tớ đi câu. Cái đó thì tất nhiên thôi. Đi câu thì tốn tiền này, chuyện đó còn nhỏ. Các bà ở đây chắc nhảy chồm chồm lên khi ông chồng cứ 11h là len lén tung chăn ra khỏi nhà đến 4,5h mới len lén chui vào chăn, tớ là đàn bà thì tớ cũng chả chịu được. Đầu tiên thì nàng cũng tưởng tượng đủ kiểu, tưởng tượng chán thì đòi đi cùng, ok thôi. Một đêm nàng ngồi hết ngáp vặt đến lôi bim bim ra ăn rồi xoa cao chống muỗi là đủ để tuyên bố “Anh đi câu ban ngày thôi”, tớ thì lại thích câu đêm, thú vui là vậy trình bày nhiều lại đau đầu. Thế là một hôm tớ lừa lừa bữa tối 2 vợ chồng làm mấy chén rượu nàng ngủ say tớ xách cần đi như mọi ngày nhưng về sớm từ 3h, lạy trời hôm ấy vớ được con chép chửa khoảng hơn cân. Chép tự nhiên thịt thơm ơi là thơm. Tớ vào bếp làm nồi cháo cá chép, trứng cá thì đem rán. Lúc nàng ngủ dậy tớ múc cháo ra bát, kẹp trứng vào bánh mì mặt rất chi là hối lỗi. Vợ ăn lấy ăn để, ngon là tất nhiên, khỏi nghĩ. Từ sau tớ có 11h luồn chăn chui ra bao giờ cũng dặn được với câu “Hôm nay em thích ăn cá chép, trôi, trê… gì đó”, nếu hôm đó tớ không câu được con đó thì chịu khó ra chợ mua vậy. Đấy, quả táo của tớ là thú đi câu, con giun của vợ tớ là sự quan tâm của chồng. Tớ có táo của tớ, vợ tớ có giun của mình. Cá không ăn táo, người không ăn giun. Ai cũng vui mà.
Chia sẻ

Viết bình luận