bongxinh2204: em dâu vô ý tứ

Tiện đây mình có case này, mọi người đọc và phân tích giúp mình “thái độ” này là như thế nào với !

Chả là mình có cô em dâu chồng ( vợ của em trai chồng, nhà chồng có hai anh em trai, chồng mình là lớn). Em trai mình lấy vợ cũng được 2 cái tết rồi. Hai vợ chồng mình trước học cùng cấp 3, lại học cùng với chị gái của cô em dâu này, tóm lại là về gia đình nhà em nó, theo mình thấy, tuy nông dân, nhưng con cái đều có học thức ( và học giỏi ). Mối quan hệ của mình và chị gái em nó tuy không phải là bạn thân, nhưng cũng là bạn bè có qua lại.

Chính vì thế, khi em gái bạn học lấy em trai chồng, mình thấy cũng có cái thú vị, và nghĩ rằng chắc chị em sẽ thân thiết, dù sao cũng phận làm dâu. Nhưng mọi chuyện k như mình nghĩ.

Vợ chồng mình đang sống ở QN, em trai ck cũng sống và làm việc tại QN, nhưng em dâu ck thì sống và làm việc tại HN. Từ khi lấy nhau đến giờ vẫn đang sống như vậy, vì thế mình tiếp xúc với e dâu ck ko nhiều, chỉ vài lần em nó xuống QN với chồng vào nhà mình, và nhiều nhất là mấy ngày về Tết. Thế nhưng, có một số vấn đề ở đây.

Tết thứ nhất em nó bầu bí, tết thứ 2 em nó con nhỏ nên mọi vấn đề nhỏ nhặt mình k đề cập đến. Mình chỉ đề cập đến những lần em nó xuống QN ở nhà mình thôi.

Lần 1 em nó xuống QN với tư cách là người yêu thằng em ck. Lần đầu xuống chơi, nhà mình có 1 đứa con gái nhỏ, nhưng ghé tay không, k quà k bánh ( ok, cái này mình k để ý, lúc đó m k hề để ý nhưng sau này mới nhìn lại thôi, chứ k phải m xét nét đâu nhé )

Lần 2 e nó xuống QN về nhà mình ở là dịp bố mẹ chồng cũng ra chơi với nhà mình ( bố mẹ ở quê ), vợ ck mình nhà cửa ổn rồi, còn thằng e chồng đang trong tình trạng vợ chồng mỗi người làm 1 nơi nên bố mẹ ck gọi nó về QN với mong muốn mua mảnh đất cho thằng e ở đây, và vợ nó chuyển về đây cho ổn định. Lần đó xuống, đúng dịp nhà có sinh nhật đứa em họ nhà chồng, cả nhà đi mừng sinh nhật, lúc đó mình bảo mọi người đi trước, mình và con gái đi xe máy để tạt qua hiệu sách mua tặng em cuốn sách làm quà. Mẹ ck mình thấy m nói thế liền bảo với em dâu là vậy đi với chị, hai chị em mua quà cho em nhé. Em dâu ck mình đi theo mình, bước ra đến cửa bảo với mình :” chị mua nhé e k mang tiền”. Mình bảo OK, mua cho e cuốn sách thôi k có gì đâu.
Đến hiệu sách, mình và con gái chọn sách, khi con gái muốn mình mua cho bé 1 cuốn, mình bảo để lần sau, thì em dâu bảo con cứ chọn đi thím mua tặng con. Thế nên con bé cũng chọn 1 cuốn. Khi mình ra quầy thanh toán thì thấy e nó lúi húi chọn sách, mình thì nghĩ vì e nó k mang tiền nên đứng đợi để thanh toán một thể. Lúc đó e dâu bảo : ” chị cứ thanh toán đi”. Mình thanh toán cả sách tặng, lẫn sách của con ( mà theo lời là thím mua tặng nó ), rồi ra ngoài đứng đợi. Sau đó thấy em nó chọn sách xong, ra quầy thanh toán tiền đoàng hoàng rồi cầm sách ra, mà ko một lời giải thích. Tự dưng lúc ấy mình khó hiểu ( sao em ấy bảo k mang tiền, rồi hứa hẹn mua sách chon cháu, rồi lại để chị dâu tự thanh toán, sau đó đi mua và trả tiền sách cho riêng mình) ?????? Lúc ấy chỉ lăn tăn vậy thôi, chứ cũng k kể hay thắc mắc với ai cả.

Lần 3 là dịp 30/4 vừa qua, dịp nghỉ lễ thì nhà mình vốn lịch trình là về quê thăm hai bên bố mẹ. Mình cũng thông báo với bố mẹ chồng về kế hoạch đó ( mẹ chồng mình đang ở trên HN với e dâu vì phải trông cháu cho em ấy đi làm mà ). Khi mình gọi điện thì mẹ ck cũng bảo mẹ ck và e dâu 30-4 cũng từ HN về thẳng quê luôn. Thế rồi bỗng dưng e dâu mình nó thay đổi, nó bảo xuống QN chơi 2 hôm sau đó cả nhà về quê 1 thể ( chắc nó muốn xuống chơi Canaval hoặc xem đất đai nhà cửa gì đó, nói chung là mục đích cá nhân của hai vợ chồng nó). Nhưng có 1 điều là nó không hề thông báo gì với hai vk ck mình, chẳng hạn như nhắn 1 cái tin cho chị dâu là ” mẹ con e xuống QN ở chơi 1-2 hôm rồi sau đó về quê một thể chị nhé”, hay đại loại thông báo gì đó, vì dù sao nó xuống thì cũng ở nhà mình cơ mà, đằng này, mình biết tin đó từ mẹ chồng, mà mẹ ck thì là do ck mình gọi điện hỏi chuyện về quê nên mẹ ck bảo hình như thay đổi xuống QN trước… Mình rất k hài lòng về em ấy từ điểm này. M có bảo với ck mình, nếu nó xuống thì ít nhất cũng được 1 câu nhắn là em xuống nhà anh chị nhé hay thế nào chứ. Bây giờ cả nhà đã kế hoạch về quê rồi, hơn nữa e cũng cho một bạn đồng nghiệp có con nhỏ đi nhờ xe nhà mình rồi, mọi thứ sẵn trong kế hoạch, đùng cái vì nó mà đảo lộn, hơn thế nó lại k đc 1 lời nào. Như thế đâu có được? Ck m lúc đó bảo mình là để ý mấy chuyện con con, rồi tị nạnh này nọ, nghĩ thoáng ra tý xét nét làm gì…… Mình k nói gì nữa, nhưng trong thâm tâm khá phật lòng.

Lần thứ 4, là lần e nó mang hồ sơ xuống xin việc. Chắc ck e nó thuyết phục được em nó chuyển về QN sống, nên ck mình xin việc cho e nó vào làm ở 1 bệnh viện của tỉnh và gọi e nó cầm hồ sơ xuông ck đưa đến gặp. Em nó xuống vào buổi tối, mình cũng chuẩn bị cơm nước sẵn sàng. Nấu nướng xong mình lên tầng đi tắm còn ở dưới chồng mình sắp cơm ra. Khi mình tắm xong bước xuống nhà thì mọi người đã ngồi mâm cơm hết rồi. Ngay đến thím chồng mình khi thấy mình bước xuống còn bảo :” xuống ăn cơm thôi cháu ơi”, nhưng em nó không được 1 câu ” chị ngồi ăn cơm đi chị”. Mình thấy không vui. CHưa nói đến việc ăn xong, vì sợ muộn nên ck mình đưa đi hẹn gặp người ta, nhưng lẽ ra như thế thì trước khi đi em nó nên có một câu :” nhờ chị dọn giúp e nhé, đi đi có việc không muộn”, mà cứ thế như không đứng lên thay đồ và bước ra khỏi nhà mình. Mình bắt đầu thấy khó hiểu về cách xử sự của em nó..

Và lần thứ 5 này, mới tuần trước thôi. Khi e nó được nhận việc, thì ck mình bảo xuống cảm ơn người ta trước khi đi làm. Thứ 7 tuần trước ck gọi điện cho mình bảo chiều em dâu ck xuống, tối nấu cơm hai vợ chồng nó nhé. Mình bảo :” vậy hả chồng, nhưng k thấy em nó nói gì với em nhỉ?”. Không biết ck mình có nhắc nhở gì không, nhưng 2p sau cuộc gọi của ck, em nó nhắn tin ” em đang trên HN xuống, tối e tá túc nhà chị nhé”. Mình nhắn lại : OK, welcome !
Em ấy xuống đến nơi lúc 6h30 tối, khi ấy mình vừa nấu ăn xong xuôi, bảo e nó là lên tắm đi rồi xuống ăn cơm. Mình ăn xong trước, ra ngồi xem TV với con, và giục chồng là ăn nhanh còn đưa e nó đi không đến nhà người ta quá muộn không hay. E nó cũng giục và lên tầng thay quần áo rồi xuống, ck mình lúc đó gọi điện để hẹn thì họ lại bảo bận k gặp được để sáng mai. Nghe vậy, em nó lại lên thay lại quần áo, trong lúc ấy thì ck mình và em ck thu dọn mâm bát để vào bồn rửa bát rồi ra ghế ngồi uống nước. Em nó xuống, ko thèm ngó qua cái bếp ăn – đối diện ngay chỗ ngồi u nước, mà ngồi xuống bên chồng em nó, trò chuyện, uống nước với chồng mình. Ngồi được lúc em nó rủ chồng đi chơi, ck em nó đứng dậy bảo rủ vk ck mình là đi uống cafe đi. Mình thấy thái độ của e nó quá kém, nên lúc ấy cũng tức, bảo : hai đứa đi trước đi, c rửa bát xong đã, rồi quay sang chồng bảo : a phụ e rửa bát xong rồi đi. Em chồng mình bảo :” bát đũa để về rửa sau cũng được”. Mình ngồi nhe răng cười, ck mình thì bảo e trai : “cứ đi đi, lát a chị ra”… Và thế là, hai vợ ck em nó tếch đi thằng….

Lúc này mình rất bực. Mình bảo ck :” em dâu a thật k có chút ý tứ nào. Nếu là nó đi công việc thì okie chị rửa bát, dọn dẹp được, k nề hà gì đâu. Nhưng nó xuống nhà mình, mình là chủ,, cơm nước mời nó, nó ăn xong nó phủi mông đứng dậy, đến 1 câu nói lấy lệ như :” bọn em đi chơi tý, chị dọn giúp nhé” cũng không có. E k hiểu, nó học thức đoàng hoàng, mà ý thức để đâu. Một việc tối thiểu như vậy mà k biết cư xử, đến e trai anh, thấy vk thế cũng k nhắc. Thật sự là hôm nay e phải nói 1 câu là nó k có ý thức…

Vậy đấy, các mẹ cho mình hỏi, trường hợp cô em dâu chồng mình như thế này nên hiểu thế nào? Nên hiểu e nó cố tình như vậy hay thực sự k biết suy nghĩ? ( Em nó xuất thân con nhà nông, chứ k phải tiểu thư k phải làm lụng gì, đến bản thân mình, trước giờ đc bố mẹ chiều, k phải động chân động tay vào việc nhà, nhưng những điều như vậy, đi đâu mình cũng k thể vô ý thế). Sắp tới đây e nó chuyển xuống ở, có lẽ k muốn ở nhà mình mà tìm thuê nhà trọ trước, nhưng cũng k thấy nói là chị tìm nhà hộ e ( mà nhờ cô ck mình ), cũng k bảo khi chưa thuê đc nhà bọn e ở nhà anh chị ( hay vợ ck mình phải mời )….. Mìh cũng k biết nên tính sao nữa, và sắp tới sẽ cử xử ntn nếu những vấn đề như thế này lại xảy ra? Nếu mỗi vợ ck em nó thì k nói, nhưng mẹ ck mình đang ở với em nó, đang bế cháu nên nếu k mời bà ở nhà mình chắc cũng k phải, mà nếu mời thì mình k thích chút nào. Nó k chia sẻ điều gì, sao mình p hỏi nó?

wic

@Bống Xinh:Nói thực lòng thì mình thấy bạn quá xét nét, nếu coi như người nhà thì phiên phiến đi. Có gì chưa vừa lòng thì nói thẳng ra là xong. VD nó thay đổi lịch mà ảnh hưởng đến nhà bạn thì bạn nói với nó 1 câu là lần sau em thay đổi thì cho anh chị biết trước nhé, ko thì bọn chị cũng bị động. Xong.

Còn đợt tới thì coi như nó ko ở nhờ. Bạn cần gì phải nghĩ hộ nhể? Bạn lăn tăn cái gì? Bạn chỉ cần bảo chồng là bạn ko thích VC cô kia ở đây, nên tốt nhất là chồng bạn làm gì thì làm, bạn ko ở chung với VC chú em. Xong hết.

Hóa ra là mình xét nét hả các mẹ? Căn bản m thấy e nó quá vô ý ( hay là vô tư? ), bởi mấy đứa em họ nhà chồng trong những tình huống như vậy cư xử rất ổn. Vậy nếu tình huống vẫn tiếp diễn như vậy thì mình nên ntn? Vẫn vui vẻ đi rửa bát và mời e nó ra uống nước?

Việc ở nhờ hay không mình k quan trọng. Em nó ở cùng với mình k sao cả, miễn là nó biết sống thoải mái. Mình k phải mình không ưa hay k muốn em nó ở cùng, mà vấn đề là mình muốn hiểu thái độ và cách cư xử e ấy như thế này là thế nào? Liệu e ấy quá vô tư, hay e ấy cố tình thế? Hoặc giả e ấy ghen tị với mình về điều gì đó ( mình thì chẳng có gì để e ấy ghen tị), nếu có thì có thể chỉ là về con cái thôi. Vì bé nhà mình khá thông minh, k biết có dẫn đến việc e ấy bị áp lực trong việc nuôi con không. Chẳng hạn bé nhà em ấy được 9 tháng, mẹ ck mình chăm con nhà mình ngày trước đều ghi nhật ký từng giai đoạn, có kể với mình là 9 tháng bé nhà mình biết nói, biết nhận biết rất nhiều, nhưng bé này thì chưa biết gì cả, chậm hơn chị. Hay việc con mình 15 tháng biết chữ, hơn 2 tuổi đọc vanh vách, hay như mẹ ck khen mình có tâm huyết trong việc nuôi dạy con… K rõ điều đó có khiến e dâu ck so đo và k hài lòng không nữa. Vì đôi khi, mình bảo e ấy cuốn sách này hay tìm đọc, hoặc kể là áp dụng việc dạy con mình theo pp nào, thì e ấy buông 1 câu là em dạy con theo cách của mình, quan điểm mỗi ng khác nhau chị ạ. Uhm, m k có ý chỉ bảo gì, chỉ là đóng góp thôi. K hiểu có thành sự khó chịu cho e ấy ko nữa? Bởi lúc đó mình rất hết lòng giúp e ấy, ngay trong việc chia sẻ cho e ấy biết tính cách mỗi người trong gia đình nhà ck, họ hàng nhà ck để e ấy mới về làm dâu biết cách xư xử, rút kinh nghiệm từ mình mà ra… Nhưng có lẽ, điều đó khiến e ấy khó chịu chăng, bởi ngay cả những điều bên nhà ck k hài lòng về e ấy, mình cũng kể e ấy nghe, với mục đích để e ấy biết mà trách vấp phải. Liệu có p e ấy nghĩ mình nói xâu e ấy ko??? haizzz

mermaidleila

Bạn Bongxinh chỉ việc bỏ qua việc em dâu và tập trung vào những điều quan trọng với mình thôi (chồng con, sở thích bản thân,…). Việc suy diễn tới hàng km nguyên nhân vì sao em dâu như thế là việc vô ích và ko có căn cứ để xác thực đâu.

luuli

Bạn Bongxinh,
Mình cũng nghĩ là bạn xét nét và mình không nghĩ có sự ghen tị gì ở đây cả. Chắc là bạn tự tưởng tượng ra thôi. Bạn có thể nuôi dạy con tốt nhưng có thể em dâu bạn lại muốn nuôi dạy con theo cách khác. Em dâu bạn xuống không báo thì bạn chỉ cần bảo em dâu lần sau xuống thì báo chị một tiếng để chị nấu thêm cơm, mua thêm thức ăn thết đãi. Muốn em dâu làm cùng thì bảo 2 chị em cùng làm cho vui. Nói thật chứ, nhiều khi mình đến nhà người khác mình cũng không thích tham gia vào chuyện bếp núc, nấu nướng hoặc người ta đến nhà mình thì cũng tương tự, cứ ngồi chơi, mình làm một mình. Chuyện này có gì đâu mà phải để bụng nghĩ ngợi cho mệt người. Tích tụ lâu ngày lại mất hòa khí. Đơn giản mà sống bạn ạ.

meongo3001

Em thấy chị có xét nét lắm đâu ạ. Em nghĩ đó là phép lịch sự tối thiểu khi đến nhà người khác chơi, khi đến thì cũng nên báo trước cho chị 1 câu, nếu không giúp chị dọn dẹp nấu nướng thì cũng phải mở miệng nói câu nhờ chị dọp dẹp giúp hay có việc gì thì cảm ơn chị. Nói chung ko làm được thì cũng nên có thiện chí, một câu nói thôi là đủ ạ, chứ đến nhà anh chị chơi mà thái độ như vậy em cũng không ủng hộ. Em ý hơi bị vô duyên vô ý thì có chứ vô tư thì cũng vừa phải thôi ạ. Người như em ý chả phải để bụng làm gì cho mệt chị ạ, chị em trong nhà chị có thể góp ý cho em ấy cũng được mà. Chị cứ nói nhẹ nhàng, vừa là để thoải mái, vừa là để cho e biết để đi đâu không bị người ta nói. Người trong nhà còn góp ý với nhau được, nếu gặp nhiều người khó tính, họ đánh giá, rồi bốp cho ngay ý.

Thực ra cmt của mẹ nó đúng với suy nghĩ mình nhất, vì mình luôn nghĩ đó là phép lịch sự tối thiểu nên có của một người có học thức. Còn việc e ấy làm hay k làm k quan trọng, dù sao thì mình cũng là chủ nhà. Khi bạn đến nhà ai đó tá túc, có phải là bạn nên gọi báo trước với người ta 1 câu không? Hay khi bạn ngồi vào bàn ăn nhà người khác, khi ăn xong rồi người ta dọn, nếu bạn k vui vẻ dọn cùng, thì cũng đứng cạnh trò chuyện, hay làm việc khác như pha trà, rót nước.. Chứ hành động đứng dậy bỏ đi chơi mà k được 1 câu nói thì chỉ tồn tại khi bạn ở nhà với mẹ bạn thôi, còn bất cứ nơi nào cũng là k nên mà.

auraaik

@chị Bongxinh, cái này em nghĩ là do quan điểm sống rồi. Mẹ em cũng dạy em y như quan điểm của chị, đến nhà ngta ăn cơm mà mình k phụ thì phải rửa bát. Kiểu kiểu thế. Nhưng biết đâu nhà em dâu chồng chị lại theo kiểu là không nên đụng vào bếp núc của gia chủ này nọ?

Thay vì ngồi nghĩ xem là em dâu chị như vậy là vì vô tư hay vô tình, nó cũng chả quan trọng đâu, chị cứ nói thẳng với em dâu chị, ăn cơm xong chị muốn cô ấy rửa bát thì bảo ‘Hnay em rửa bát nhé”, xong quẩy đít đi. Người một nhà mà . Chị đỡ mệt mà chả phải lăn tăn. Vô tư chị ạ.

Chị ạ, phàm ở đời mà đi phân tích tính tình người ta thì có mãn đời cũng không phân tích ra. Chị thấy chị ngứa chỗ đó, thế là gãi, đừng lăn tăn chị ạ. Mệt người chị ạ.

promise

Em nói thật em mà là em dâu ck chị bongxinh2204 thì em sẽ thấy rất mệt . Em đồng ý chuyện đến nhà là nên thông báo 1 câu. Còn chuyện dọn dẹp ấy, nếu em thấy đủ thân em xông vào rửa bát ngay, em khách sáo thì em rủ chồng chuồn và rủ cả vợ chồng chị đi cùng. Em sẽ coi như không nhìn thấy đống bát chị cố tình để đấy. Vì đến nhà chị ck, đương nhiên em vẫn là khách và em cảm giác chị không đủ thân thiện với cô ấy để cô ấy chủ động sờ mò vào đồ của nhà chị. Còn nếu chị thân thiện thì chị có thể rủ cô ấy cùng làm. Nói chung em thấy cả 2 người đang cùng để ý thái độ của nhau.

Còn chuyện dạy con, em nghĩ cô ấy không ghen tỵ nhưng chắc cũng không hài lòng vì mỗi người có 1 cách dạy con. Như em, quan điểm cứ chơi tẹt ga, chứ không kiểu vừa chơi vừa học, hay pp giáo dục sớm, biết chữ, biết đọc làm gì. Cứ thoải mái lớn theo đúng giai đoạn phát triển. Đến tuổi gì tiếp thu tuổi đó. Nên nếu ai bảo em phải này phải kia trong khi phương pháp của em vẫn tốt cho con thì em sẽ cực kỳ không thích. Lần 1, lần 2 có thể bỏ qua đến lần 3 là em bật lại với đầy đủ lý do, chi tiết pp của chị không hoàn toàn tốt cho con

pretty_sunshine

Tham gia vào câu chuyện của nhà bạn bongxinh một chút thế này.

Theo mình, cái gọi là “tiêu chuẩn về phép lịch sự tối thiểu”, chỉ mang tính chất tương đối thôi, bởi vì, mỗi nhà giáo dục mỗi khác. Nhà mình thì chắc cũng giống như nhà bạn, nên mình cũng thấy, việc bạn khó chịu với thái độ em dâu có thể hiểu được. Tuy nhiên, cũng cần phải hiểu thêm một điều nữa là, cái tiêu chuẩn đó, nhà em dâu bạn có giống vậy không? Thực ra chúng ta hay có kiểu áp đặt mô hình của mình (hay gia đình mình) lên người khác, theo kiểu, nhà mình thế này thì nhà khác cũng phải như thế, không được như ý thì chúng ta lập tức cảm thấy ấm ức, khó chịu, bực bội, trong khi đó, người ta thì lại thấy hoàn toàn bình thường, vì bao lâu rồi họ vẫn sống như vậy mà, và họ chẳng thấy làm sao cả.

Vậy nên, nếu bạn muốn em dâu cư xử như kiểu của bạn, đúng như ý bạn, thì chẳng có cách nào khác ngoài việc bạn phải chủ động nói ra. Mình lấy ví dụ tình huống ăn cơm tối nhé. Nếu bạn muốn em dâu vào rửa bát hay dọn dẹp cùng bạn, thay vì bạn đá thúng đụng nia sang chồng, sao bạn không nói thẳng luôn thế này:

– Em ơi, em phụ chị dọn dẹp rửa ráy cho nhanh nhé, cứ để hai anh em ra quán cà phê trước đi, tí chị em xong việc thì ra sau.

Đây không phải là một lời yêu cầu, mà chỉ là một lời gợi ý, nhưng mình nghĩ, với lời gợi ý này, em dâu bạn sẽ hiểu ý tứ của bạn, và chắc chắn, em ấy sẽ không từ chối phụ bạn một tay đâu.

Tóm lại, nếu như bạn không thể phiên phiến mà cho qua được như chị wick, thì tốt nhất, nên chọn cách nói thẳng. Tuy chị em dâu thì cũng không thể thân thiết như chị em ruột thịt, nhưng cũng là chị em trong nhà, cứ giữ tâm trạng ức chế bực bội này với nhau, mình thấy, về lâu dài, cũng không ổn đâu. Quan điểm của mình là thà “mất lòng trước, được lòng sau”, còn hơn là kiểu “bằng mặt mà không bằng lòng” thế này. Sống vậy mình thấy hơi cực, tự dưng vì ba cái chuyện bé cỏn con, chỉ vì không nói ra được, nên suốt ngày bị stress ức chế, thật sự là rất không đáng

Mình biết k thể đánh giá được gì chỉ qua những lần ít ỏi tiếp xúc với e nó, và có thể cách nghĩ, cách sống của e nó không như mình, có điều khi về nhà chồng, chắc e nó cũng được ck nhắc nhở về cách sinh hoạt bên nhà ck, bởi khi chấp nhận lấy ck, thì điều 1 người con dâu nên làm chắc chắn sẽ là tìm hiểu thế nào để hòa đồng với gia đình nhà ck nhất, và thay đổi để phù hợp. Vì chính mình đã phải thế khi bước chân vào gd nhà ck này. Có lẽ mình k lột tả rõ được nên các mẹ cho rằng đó là do quan điểm hay cách sống của e ấy, nhưng điều này có lẽ k đúng đâu.

Còn chi tiết đi mua quà sinh nhật nữa. Trong khi e ấy bảo mình :” chị mua nhé e k mang tiền”, thì lát sau chính e ấy lại trả tiền cho món đồ e ấy mua cho bản thân. Đó là điều cũng khiến mình khó hiểu. Phải chăng e ấy có thái độ gì với mình?

Còn vấn đề dạy con, thì mình nghĩ, mỗi người có một cách nuôi dạy con mình khác nhau, nhưng mục đích hướng tới cũng là muốn con phát triển tốt nhất trong khả năng của nó. Mình k bao giờ can thiệp vào việc nuôi dạy con của người khác, cái này chắc Promise hiểu lầm ý mình rồi, mình k tỏ vẻ hay bảo e ấy nên thế này thế kia khi dạy con, mà chỉ là khi thấy e nó đọc sách nuôi dạy con thì m có thảo luận là cuốn này mình thấy hay ở điểm này, có điểm này chưa hay…. thì e ấy bật lại kiểu thế. Thấy e ấy nói vậy mình thôi luôn, k bao giờ nói chuyện gì đến việc con cái vs e ấy nữa.

saudau

Ôi bạn Bông xinh, Bống đẹp lại chỉ muốn nghe những lời thuận tai bạn rồi.Tớ chỉ nhận xét khách quan thế này thôi:

-Cô em bạn dâu của bạn đúng là vô ý, vô tứ.Vì có thể cô ấy được dạy dỗ khác bạn, quan điểm sống khác bạn nên cách hành xử của cô ấy cũng khác ban.

-Cô ấy không phải là em gái hay con gái bạn nên bạn không thể bảo ban , dạy dỗ cô ấy theo quan điểm của bạn được.

-Thế nên đã không hợp thì không thân, phiên phiến đi một chút cho đời nó vui.Đừng xét nét cô ấy quá.Một năm chỉ gặp nhau vài lần thôi mà, còn nếu cái sự vô ý vô tứ của cô ấy mà làm ảnh hưởng tới kế hoạch riêng của gia đình bạn thì cứ thẳng thắn góp ý, nói xong thì thôi đừng để bụng.Còn vợ chồng cô ấy đến nhà thì cứ tiếp đãi đơn giản chả cần phải cố bày biện ra nhiều làm gì rồi sau đó lại ngồi ấm ức, mệt mỏi.

-Bạn nên tập trung sức lực , tinh thần vào gia đình nhỏ của bạn thì hiệu quả hơn là ngồi đó ấm ức, rồi suy diễn đến cả việc hay là cô ấy tỵ nạnh với mình vì con cô ấy 9 tháng chưa biết gì trong khi con mình biết đủ thứ…

-Trong khi cô ấy đang vui vẻ với chồng con, bạn bè, quên sạch những chuyện ở nhà bạn thì bạn ngồi đó ấm ức, khó chịu về cô em dâu.Như vậy trong hai người ai là người sướng hơn?

dombeo

Bongxinh,
Bạn có thể đánh giá em ý vô duyên vô ý, không thích cách cư xử với em ý vì không hợp với bạn. Bạn chỉ nên dừng ở đó thôi, đừng suy diễn đến vụ con cái. Nếu ko ưa em ý thì từ lần sau cứ cư xử chừng mực khách sáo thôi, muốn em ý làm cùng thì bảo thẳng. Mà kể cả ko thích em ý ăn cơm nhà bạn, thì bạn cũng ko thiếu gì lý do, cáo ốm, cáo bận, đi thăm họ hàng.v.v phải làm sao cho mình thoải mái nhưng vẫn không làm tổn thương trực tiếp đối phương.
Dù sao cùng là chị em phụ nữ làm dâu một nhà, nếu bạn lôi những lỗi của em dâu ra nói với chồng/mc hoặc tỏ thái độ khó chịu, thì bạn sẽ ko tránh được cái tiếng chị em dâu kèn cựa nhau, chồng mình chắc chắn sẽ ko hài lòng về cách cư xử với mình. Mà ôm trong lòng thì sẽ nặng bụng, vì vậy cách tốt nhất là mắt nhắm mắt mở cho qua, cư xử với phép lịch sự tối thiểu như khi khách đến nhà, em ý cũng không ở lâu dài mà.

Nhà mình cũng vừa có em dâu mới, tất nhiên vì mới nên bị soi. Người soi lại là mẹ chồng và chồng mình mới chết. Mặc dù mình cũng nhận thấy những điều mc và chồng mình nói đúng, nhưng lại thấy tội nghiệp em ý.
Có điều người em bực mình lại là chồng em ý (em trai chồng). Các chị cho em hỏi nếu em trai chồng lấc cấc, xấc láo với mình trước mặt bố mẹ chồng thì mình nên cư xử sao nhỉ nếu bmc và chồng ko nói gì, cho qua thái độ của nó? Em có nên chỉnh thẳng nó ko?

H&T

Vụ em dâu vô ý gì đó tớ thấy mấy bạn đừng xét nét chi cho nhọc người, thật đó.

Nhà mình rất hay có khách và mình có quan điểm là người ta quý mới tới chơi chứ thời buổi này thèm thuồng gì cái chuyện ăn uống. Ăn uống muốn thì ra quán ăn bét nhè cũng có nhiêu tiền đâu mà họ chực tới để ăn.

Rồi mình nghĩ khách tới chơi chủ yếu là vui vẻ nên cứ vui vẻ đón tiếp thôi, ăn uống cũng phiên phiến đi, thích thì bày vẽ nhiều không thích thì làm ít ít tí đỡ nhọc. Rồi nhà là nhà mình, mình làm chủ nên mình thông thạo đường nước mình làm cho nhanh gọn lẹ và vừa ý. Dĩ nhiên nếu mình cần người ta phụ gì thì lên tiếng nhờ luôn và chắc chắn người được nhờ hoặc làm giúp cái này hoặc mua thêm cái kia cũng sẽ vui vẻ.

Đấy, đã chơi thì đừng khách sáo, cởi mở đi là vui à. Đó là bí quyết 1 năm chục cái giỗ rồi bình thường có khách suốt mà mình 1 tay làm hết nhưng thấy nhàn lắm vì không có cố quá thành quá cố

Còn chuyện chi tiêu, dạy con thì cũng phiên phiến đi, nhà ai nấy lo, mỗi người 1 quan điểm, thân tình thì nhắc trực tiếp luôn với thành ý là tốt cho nhau còn không thì lơ đi cho vui cửa vui nhà vì có ảnh hưởng gì nhau lắm đâu

promise

Chị Bongxinh2204:
Mỗi người 1 tính cách, kiểu sống chị ơi. Em nói vậy dựa trên suy nghĩ của em chồng chị. Có thể cô ấy cũng được chồng nhắc về cách sống của gia đình chồng, nhưng biết đâu chồng chỉ nhắc là bố anh thế này, mẹ anh thế kia, chứ không nhắc chị dâu anh là người chỉn chu, nói năng có trước có sau. Em chỉ ví dụ suy nghĩ của em khi gặp phải tình huống giống cô ấy để chị cân nhắc và thoải mái hơn một chút vì mỗi người 1 suy nghĩ, 1 quan điểm chị ạ.
Bố mẹ em cũng dạy đến nhà người khác ăn phải biết ý dọn dẹp này kia nhưng em nói thật với người nào thân thiện, vui vẻ em làm ngay, nhưng với người kiểu bề trên, cố tình thử là em tự đổi nguyên tắc, bướng đến cùng đó 😛

* Mua sách cho bé nhà chị chẳng hạn. Lúc đó chị có biết trong ví cô ấy có bn tiền không? Biết đâu cô ấy không mang nhiều tiền, nhưng thấy bé nhà chị thích quyển sách ấy quá nên mới mạnh dạn nói là mua. Đến khi lại gặp đc quyển sách mình thích, không mua thì tiếc. Chả nhẽ bảo thôi cô k mua cho con nữa. Còn chị có đủ xuề xòa và thân thiện để cô ấy nói: chị ơi chị trả tiền giúp em lần này, em không mang đủ này kia không?

* Vấn đề mời ăn cơm: Em thấy chị nói có bác gì đã bảo chị ngồi xuống ăn cơm đi. Bình thường ai khéo léo đon đả họ sẽ nói thêm. Nhưng là em khi thấy có người mời rồi, thì em sẽ không mời nữa vì em thấy không cần phải nhiều người nói như vậy. Nó cứ sao sao ấy. Đó là quan điểm của em. Nhưng với chị nó lại thành không biết ý.

Nhưng em nghĩ vấn đề là cô ấy cũng không ưa chị, chỉ bằng mặt không bằng lòng, tránh được là né ngay. Hơn nữa em có cảm giác chị cũng hơi khó tính, khó gần, em gặp những người nghiêm túc vậy em sợ lắm, cứ kinh nhi viễn chi thôi thành ra có khi lại vô ý, vô tứ thật

Nói chung là đã không cùng cách sống, không ưa nhau thì mọi cái nhỏ nhặt lại thành to thôi. Chị cứ kệ cô ý đi ạ

wic

Mình nhá, ai mời mình tới nhà ăn thì mình tuyên bố ko nấu ko rửa bát, mình chả làm quái gì cả. Ăn thì ăn chả ăn thì đừng chứ mình ko làm.

Đổi lại ai đến nhà mình ăn mình chả bắt làm gì sất. Thế cho ngắn gọn khẩn trương. Với mình mời ăn là để vui để chơi, ko phải để làm. Phức tạp là mình chuồn. Hè hè..

hoangnguyen

chị BONGXINH

Đọc bài của chị xong em cũng thấy cô em dâu của chị hơi vô duyên tí. Nhưng em cũng vote cho ý kiến là đã không thấy hợp, không thấy thân thì tiếp đãi bình thường cho đỡ mệt và đỡ ấm ức là được rồi. Chuyện phụ nấu com và rửa bát cũng không có gì to tát
Em kể chuyện nhà em.
Em mà đến nhà chị gái ăn cơm là em toàn đứng cạnh bếp xem có món gì ngon thì nếm trước, phụ vài việc vặt linh tinh hoặc có khi chẳng phụ việc gì, chỉ đứng cạnh chém gió, hầu chuyện và ăn vụng. Ăn xong là em cũng chỉ dọn cái mâm, bê vào bếp, phần còn lại kệ chị gái và anh rể. Có khi còn chẳng dọn được cái mâm vào bên trong mà ngồi buôn chuyện thêm tí xong rồi cắp chồng con biến về. Chị gái em cũng chẳng mượn rửa. 1 mình em đến cũng thế, mà ăn cỗ cả 4,5 nhà cũng thế, 1 mình chị làm, 1 mình chị dọn. Ăn xong buổi tối cũng muộn muộn nên thừa món nào thì đổ tuí mang về thôi, chị dọn đến đêm thì dọn, đến sáng hsau thì dọn. Lý do là vì:
+ muộn rồi thì cho con nhỏ về để con ngủ
+ nhà chị cả 2 vợ chồng đều sạch sẽ, kỹ tính hơn tất cả các em
+ anh chị dễ tính, chiều các em quen rồi
Nhưng đến nhà chị chồng thì em chẳng dám ngồi chơi không. Không đứng bếp chính thì rửa rau, pha nước chấm. Nhưng chuyện rửa bát thì thật là em không muốn làm. Lý do là vì tay em bị á sừng, vì em kiêng được cho nên nhìn bàn tay vẫn bình thường, nhưng nếu rửa xà phòng không đi găng tay là hôm sau thấy da nhăn nheo, nếu liên tục vài bữa là da bị nẻ chảy máu ngay. Mà ở nhà chị chồng thì không có găng tay rửa bát. Nhưng hôm nào mà ăn xong còn rảnh thì em vẫn cố rửa bát (dù trong lòng không muốn làm). Có nhiều hôm thì mc em tranh rửa bát cho vì biết tay em k dùng xà phòng trực tiếp được.

Em thấy chị chỉ cần không quan tâm đến em dâu nhiều nữa là được. Không có vợ chồng em ấy thì nhà chị vẫn phải nấu, vẫn phải rửa ,chỉ là thêm vài cái bát nữa thôi. Nghĩ vậy cho nhẹ nhàng. Chị chồng em đến nhà ăn cơm em cũng không bao giờ nghĩ chị chồng lẽ ra phải rửa bát hộ mình, dọn dẹp hộ mình. Em cũng bảo chị đi về cho sớm hoặc cứ ngồi chơi bên ngoài với bố mẹ – chẳng mấy khi bố mẹ con cháu tụ họp với nhau.

Còn chuyện chia sẻ dạy con. Nếu nói khéo thì là chia sẻ, nói không khéo thì thành dạy dỗ, tinh vi cũng hơi khó nghe ạ

dombeo

Chị Wick, em hiểu cảm giác của Bống, khách đến nhà thì chủ ko nỡ lòng nào để khách làm đâu, áy náy chết đi được. Chuyện làm hay ko không quan trọng bằng việc giao tiếp giữa khách và chủ, vui vẻ cởi mở với nhau thì kể cả ngồi chơi xơi nước vẫn ok ý.
Em nghĩ có thể thông cảm cho Bống xinh vì em đoán ở cái chỗ sâu xa này:
– Em ý không nhiệt tình giao tiếp với chị dâu: Theo như Bống xinh kể thì em ý xuống ngồi chỉ nói chuyện với chồng, không hỏi han nói năng gì với chị dâu, đại loại không tươi cười hớn hở với chủ nhà trong khi em ý đi ở nhờ ý–> Chỗ này em ý ko khéo thật ý
– Từ việc bị lờ lớ lơ (chẳng hạn một câu nói: chị vất vả quá, chị ko phải bày vẽ gì đâu rồi hỏi chuyện cho thân tình v.v) bạn ý ko thoải mái, rồi để ý những cái vô tâm khác của em dâu.
Chứ em dâu mà chào hỏi tươi cười, nói năng bắt chuyện thì chắc ko đến nỗi bị soi đâu. Em cho là việc giao tiếp giữa chị em dâu phải phụ thuộc hai phía, chị dâu ko đứng ở tâm thế bề trên để soi, chủ động bắt chuyện nhẹ nhàng cho em dâu đỡ ngại.
Hồi em mới lấy chồng, vì ngại chẳng biết nhà chồng ra sao, lại sợ hỏi nhiều nói nhiều bị hớ, nên cứ im thin thít, may có mẹ chồng khéo léo, hay nói thích nói nên mới cởi mở được. Đến bây giờ cô em dâu mới của em cũng vậy, nên rất thông cảm với em, chắc hồi xưa mình cũng bị mọi người soi ác liệt như em hihi

wic

Vấn đề là cô em dâu kia cũng chả ham hố gì việc ở nhờ nhà bạn ấy cả. Có khi bị chồng ép trong lòng cũng khó chịu rồi cũng nên. Dĩ nhiên chị ko cho cô kia cư xử có gì là hay ho cả. Nhưng mình là chủ nhà, mình thích đãi thì đãi chả đãi thì thôi. Làm thì vui vẻ, mà ko làm thì thôi. Nên đừng tự đẻ ra việc rồi mong ngta cư xử theo ý mình. Chịu chết.

umotngaythu

Trả lời câu hỏi của bống xinh: con e dâu vô duyên và tính toán hơn mặt bằng bình thường. Do vậy bạn ko xét nét quá, chỉ hơi chút thôi. Thế h bạn muốn j? Lưu ý điều mình muốn nen là trong khả năng của mình nhé, và cái j cũng có giá và rủi ro của nó.

ngocdu

Vụ đến nhà người ta làm khách. Nói thiệt là em cũng ngại làm này làm kia, vì lạ, em sẽ lóng ngóng như con dở ý. Nhưng vẫn sẽ lăng xăng phụ việc vặt. Kiểu như thiên lôi chỉ đâu đánh đấy thôi

hannguyen

Bông Xinh, ừ thì cô em dâu cũng kỳ, cũng vô ý vô tứ. Nhưng bạn muốn sao đây? Bạn cằn nhằn với chồng để làm gì? Chồng bạn sẽ mắng cô em dâu? Hay sẽ bảo chồng cô ấy mắng cô ấy? Mình nghĩ chắc không đâu. Ai lại làm thế? Vậy nghe bạn cằn nhằn mà chẳng biết làm gì thì sẽ quay trở lại bực bội với bạn. Nói chung là cô ấy chỉ là em dâu, cũng sẽ không sống với mình cho nên không hợp thì không thân thế thôi. Còn bỏ qua đi. Ôm trong lòng chỉ làm bạn khó chịu. Nói với chồng bạn lại làm chồng bạn khó chịu. Như vậy để làm gì? Mình dễ dãi với người khác không phải là vì họ mà là vì chính bản thân mình. Ôm mấy thứ bực mình vào người làm gì cho mệt.

@ wic : e ấy xuống nhà mình ở 1 hôm vì nhờ ck mình xin việc giúp, cái này không phải là ai mời ai, hay ai tới nhà ai chơi. Mình hoàn toàn bị động.
@ Promise : Việc mua sách ấy, là khi bước ra khỏi nhà, tớ bảo cả nhà là đi mua quà sn, mẹ ck tớ liền bảo em ấy là đi cùng chị mua quà cho cháu. Lúc ấy đang ở nhà, e ấy đủ xuề xòa nói với tớ là ” em không cầm tiền” thì tớ nghĩ khi mua sách cũng đủ xuề xòa bảo :” chị thanh toán luôn cho em cuốn này e muốn mua”. Vđ là không phải hai chị e ra đường rồi e ấy bảo k mang tiền, mà nói luôn khi đang ở đấy, mà e ấy vừa ở HN xuống, chẳng lẽ k mang tiền, nếu là chồng e ấy cầm thì ck e nó cũng đang ngồi đó mà. Rồi một loạt hành động sau đó làm tớ thấy lạ thôi…

Dù sao thì, có lẽ mình cũng đang sa đà quá về vấn đề cô em này rồi thì phải. Căn bản là chỉ 1 tuần nữa e ấy xuống đây làm việc rồi, hiện chưa tìm được nhà thuê, nên bước đầu có thể ở cùng với gd mình, nên mình lăn tăn chút thôi. Nhưng như các mẹ nói, thì có lẽ k cần bận tâm làm gì nữa. Mình còn nhiều vấn đề khác phải quan tâm hơn, chẳng hạn hiện tại như ck mình (

Tks các mẹ nhé !

linhsan2208

Em bạn dâu của bạn đúng là cư xử không hay, nhưng thấy trầm trọng hay không cũng do thói quen quan điểm sống của mỗi người nữa. Nếu mình nhìn vấn đề theo hướng “tôn trọng sự khác biệt và đa dạng”, thì tự nhiên sẽ thấy một ai đó/việc gì đó khác biệt với cách nghĩ/cách sống của mình, cũng là 1 việc hết sức nhẹ nhàng, không có gì đáng để phải “ôm rơm nặng bụng”. Nhà mình cũng có 1 ví dụ, lối sống của gia đình mình là ai nhớ nhau/yêu thương nhau/muốn nói gì với nhau thì cứ tự nhiên thổ lộ, không nề hà vị trí/vai vế/ tuổi tác gì cả. Chẳng hạn như mẹ mình mà bỗng dưng nhớ con nhớ cháu quá là cứ thế nhấc điện thoại gọi cho mình bảo ông bà nhớ cháu quá, đưa con qua chơi với ông bà đi chứ. Nhưng bên nhà chồng mình lại có 1 quan điểm và lối sống khác, là phải có lễ nghĩa trước sau, con cái phải có nghĩa cữ hiếu kính cha mẹ, chỉ có con cái gọi cho cha mẹ hỏi thăm, chứ cha mẹ có nhớ con nhớ cháu cũng không gọi trước, trừ khi có việc cần kíp. Đại khái thế. Hai khuynh hướng ngược nhau gặp nhau, nên cùng 1 việc, chẳng hạn như mình thấy mình quên gọi thì cha mẹ gọi, là bình thường, theo cách nghĩ của nhà mình, nhưng theo cách của bên nhà chồng thì nó là 1 lỗi hồn nhiên khá nghiêm trọng. Ai đúng? Ai sai? Chỉ có thể là cả 2 bên nênhiểu sự khác biệt và mỗi bên du di rộng lượng với nhau 1 chút, và thế là ổn, không có ai bị nặng bụng.

Tính mình không phải là người xông xáo tháo vát, nói thẳng ra là vụng, chậm, nên mình mà tới nhà ai, mình ngại động vào đồ của nhà người ta lắm. Vì thế nên mình thường thụ động, chủ nhà chỉ làm gì thì mình làm chứ mình không lăng xăng tự nghĩ ra việc được. Trong khi mình biết nhiều người tháo vát, khéo léo, họ chỉ cần nhoáng 1 cái là nắm bắt được và chủ động lao vào 1 tay làm ào ào cùng chủ nhà. Đây cũng là sự đa dạng thôi, không ai giống ai. Và vì tính mình vậy nên mình mà mời ai tới nhà chơi, ăn uống, mình cũng nghĩ là họ có thể bối rối vì không biết đồ đạc trong nhà sử dụng thế nào, cách nấu nướng, khẩu vị, bài trí sắp xếp của nhà người khác thế nào, nên hoặc mình bảo họ cứ ở yên đấy để mình làm, hoặc mình cần họ giúp thì mình sẽ nói việc cho họ. Nhất là với các em nhỏ tuổi hơn, mình nghĩ, ở vị trí là anh là chị lớn thì nên chủ động hơn, chỉ việc cho em làm, tất nhiên, xác định đó là “khách” thì chỉ nhờ việc nhẹ nhàng thôi, chứ không lần sau người ta chẳng dám tới chơi nữa. Và mình thấy thường khi được nhờ cùng làm những việc cụ thể, rõ ràng, vừa sức, người tham gia còn cảm thấy vui và đỡ ngại hơn là ngồi không, làm thì cũng không biết làm gì, mà không làm cũng ngại chả biết nói gì, chỉ có cách kiếm cớ gì đó rút lui

H&T

Xời, như tớ đây tớ mà tới nhà khác chơi là cũng chỉ thích ăn và ngồi chơi thôi, không thích làm. Và khi đi chơi, du lịch dù có nhà người thân ở nơ đó tớ vẫn cứ thích ở nhà trọ, khách sạn chứ không thích ở nhà người quen vì vậy khoẻ, ăn ngủ gì thoải mái. Thích thì tới chơi tí thôi, còn được mời ăn thì cũng tuỳ tình hình nếu biết người mời gượng ép thì tớ cũng kiếm cớ là có hẹn tụ khác rồi chuồn luôn về khách sạn mì gói cũng ok.

Còn bếp nhà tớ tớ thích làm 1 mình, không thích người khác mó vào. Vậy nên mới có chuyện thà tớ tự dậy từ 3 giờ sáng nấu cỗ để 9 giờ mọi người tập trung thì đã xong bê lên cúng thôi chứ khỏi ai phải làm. Lúc rửa bát tớ cũng không thích người rửa người tráng, thà tớ làm tất hoặc ai tranh thì tớ nhường. Túm lại tớ hơi khó chịu, thà ai làm tớ để cho làm luôn còn không mình tớ làm vẫn thấy chẳng có gì bực bội.

wic

Nói nốt với Bống Xinh: Nếu em dâu tới ko hẹn trước, bạn cũng ko cần bày vẽ mà. Đến giờ ăn cơm thì thêm cái bát cái đĩa, thì bạn cũng đọn dẹp như bt, có gì đâu mà phải phàn nàn. Mình chỉ muốn nói với bạn là bạn nên take mọi thứ easy. Bạn ko thoải mái với em dâu thì bạn ko thích làm gì thì đừng làm. Vậy thôi, vì chửa chắc cô ý cũng thích hay appreciate những gì bạn cho là bạn làm cho cô ấy.

 

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận