bom_yeu: Bố chồng thích thể hiện, kể công

Chia sẻ bài viết này

bom_yeu

mẹ chồng là người ít nói, hay làm và có thói quen phục vụ chồng con (trai, gái). mẹ chồng em thường để cho em tự giác làm việc, nếu mình không làm thì bà làm và cũng không có kêu ca phàn nàn hay kể lể kiểu như “tao phải làm cái nọ cái kia cho nó…xyz…”. (Đương nhiên là em cũng thuộc loại biết điều, không ỉ lại vào mẹ chồng). mẹ chồng nấu nếu ngon em khen ngon, nếu dở em đá chân chồng cho chồng góp ý thẳng thắn với mẹ chồng để lần sau bà không nấu như vậy nữa. Tóm lại em xác định không thể bắt mẹ chồng em yêu em như bà yêu chồng em được (em cũng đâu có yêu bà bằng mẹ em), vậy nên chỉ cần sống hòa hợp với nhau là được. Thỉnh thoảng em vẫn mua quà cho bà, và đi đâu về bà cũng mua quà cho em.

Vấn đề tiếp theo là bố chồng em. bố chồng em là người thích nói, thích thể hiện và nói 1 chuyện lặp đi lặp lại. Ngay như hôm qua, em chuẩn bị xách xe đi chợ thì bố chồng em bảo “Cần tiền không? tao cho tiền đi chợ” em bảo “Không bố ah, con có tiền đi chợ mà” (ở nhà em, em lo 100% tiền sinh hoạt, nhờ ông bà trả giúp tiền cái gì (VD tiền điện, ga…đến thu khi mình không có nhà) sau đó đều trả đủ). Vậy mà bố chồng em nói luôn với mấy ông khách đang chơi ở nhà em “Đấy, vợ chồng nó thế nhưng thỉnh thoảng tôi cứ phải đưa thêm tiền chợ đấy”…Rồi nói ý như là “không có bố chồng e lo lắng cho tụi em thì tụi em có mà chết đói, chả đủ ăn..(xin được nói thêm là e lấy chồng khi em 27tuoi, đã có công ăn việc làm tử tế, thu nhập thừa đủ cho em ăn. Còn chồng em làm trong cơ quan nhà nước, nhưng phần chính là làm thêm bên ngoài, lương cũng đủ sống dư dả. Chẳng qua bố chồng em “tặng” cho VC em gần 400tr tiền nợ nên giờ mới phải gò lưng ra tích cóp để trả nợ đấy ah). Lúc ý em tức quá, nhưng đành im lặng dắt xe đi chợ. Chiều, em nói chuyện với chồng em “A thấy đấy, từ khi em về làm dâu nhà mình, tất cả sinh hoạt gia đình bố có phải chi đồng nào không? vậy mà bố nói với các bác như thế, làm như em phải ăn bám bố vậy…” Chồng em thì vẫn điệp khúc quen thuộc “THôi, tính bố thế rồi, chấp làm gì, bố muốn oai với khách thôi mà…”. Đến bây giờ em vẫn còn bực minh. Ông bà có lương hưu, nhưng ông bảo ông phải giữ lại tiền đó để đi ăn cưới, chi tiêu riêng…tụi em có ý kiến gì đâu, lại còn hàng tháng vẫn cho ông bà thêm tiền tiêu vặt…Đấy chỉ là 1 trong những ví dụ về bố chồng em thôi, chứ còn nhiều chuyện lắm ah. Lúc nào ông cũng cho ông là nhất, ông là người thông minh, tài cán, học rộng hiểu nhiều chả ai bằng ông cả. Càng nghĩ tới bố chồng em mà em càng bực mình. Chắc em chả im lặng được lần nữa đâu.

Các mẹ có cao kiến gì giúp em đối phó với bố chồng em với, chứ ntn em thấy bức xúc quá đi mất.

dolce.vita

bố chồng bạn y hệt mẹ chồng tớ

Bài của tớ ư? Lờ đi. Coi như không nghe thấy. Nhất là nếu các cụ nói trước mặt người ngoài. Chả lẽ lại cãi phăng phăng là sao bố lại nói thế? có phải như thế đâu? Các cụ mất mặt thì tình hình còn ban căng hơn nhiều.

Còn nếu mà chỉ có người trong nhà với nhau thì bạn cứ đề nghị nói rõ việc đó. Nếu cụ bảo là tao phải nuôi chúng mày, phải trả tiền abố chồng… thì bạn nói luôn: bố có phải trả tiền gì đâu. Con đi chợ hết rồi, bố mẹ có trả tiền hóa đơn gì lúc chúng con vắng nhà thì con đều gửi lại bố mẹ sau đó còn gì.

Việc nói với chồng thì bạn xác định là chỉ để cho chồng hiểu, chồng biết nội tình thôi, chứ đừng hy vọng là chồng thay đổi được mọi việc, nhất là thay đổi các cụ.

wicket

Mà mình nói thật này, BM nào chả thích kể công theo cách này hay cách khác. Cho nên là BM có nói quá thì thì cứ mặc kệ đi, hùa vào cho các cụ vui. Nhiều chị em mình thấy kỹ tính quá, không cần thiết. Bao giờ các cụ quá đáng cơ, moi tiền của con cháu mà lại cứ ra vẻ là cho tiền con cháu, kiểu trắng đen thay đổi thì mình mới cần phải nghiêm trọng. Còn không thì cứ phiên phiến.

Chứ Bmẹ chồng nói 1 câu vô thưởng vô phạt mà cũng để ý thì khó sống lắm. Các cụ vẫn kê cao gối ngủ ngon mà con dâu thì trằn trọc không yên, trong khi câu nói ấy hâm hâm dở dở chứ có làm mình mất lạng thịt nào đâu?

không nên chấp nê các cụ quá chị em ạ. Nhiều lúc cứ nghĩ thối, bảo ra đường mình đúng còn có thằng nó chửi mình phải tránh đi. Đây BM mình nhiều lúc phấn khích nói những câu vô thưởng vô phạt thì mình chấp làm gì. Miễn là chồng mình hiểu được rồi.

me Bống

Chẳng nói trước được tương lai, nhưng tớ chắc sẽ sống với con dâu theo kiểu nước sông không phạm nước giếng. Ở riêng được thì tốt, ở chung thì phân công trách nhiệm quyền hạn cho rõ, rồi ai lo thân người đấy. Hi vọng sẽ chẳng có điều gì để phàn nàn về nhau.

Tớ nghĩ bây giờ các cụ vẫn bị ảnh hưởng nhiều bởi nếp sống cũ: con cháu phải biết nghe lời bố mẹ, bố mẹ có toàn quyền với con cái; rồi thì trọng nam khinh nữ (nên các cụ thường sợ con rể mà bắt nạt con dâu); rồi thì quen kiểu sống bao cấp cho con từ nhỏ, đến khi nó lớn vẫn nghĩ mình phải can thiệp và điều chỉnh cuộc sống của nó (bao gồm cả vợ con nó…). Thế nên mẹ chồng-con dâu mới hay xung đột.

Thế hệ bọn mình khi làm mẹ chồng, tớ tin là sẽ khác. Chắc chắn mẹ chồng-con dâu nhìn chung trên diện rộng cũng sẽ không phải là mối quan hệ tình thương mến thương, nhưng sẽ tôn trọng sự độc lập của nhau hơn, và sẽ ít có nhu cầu ngồi nói xấu nhau hơn.

vn_kr83

Hihi, về lý thuyết thì em hoàn toàn ủng hộ mẹ Bống. Cơ mà về thực tế thì em cũng chả biết thế nào

Tại em cứ lấy Vd về ngành của em. Em học về gõ đầu trẻ choai choai và trẻ lơn lớn (cấp 3 hoặc ĐH ý ạ). Em nhớ hồi mình đi học mình có lúc rất bất mãn các thầy cô, nói chung ít khi có cảm giác gặp được thầy cô nào mà hiểu và thực sự tâm lý với học sinh, định bụng sau này mình mà là giáo viên nhất định sẽ khác. Sẽ quan tâm, tôn trọng học trò, tâm lý với học trò…blah blah…

Và thực tế là hồi đi thực tập sư phạm, hồi đại học đi gia sư thấy mình cũng tâm lý phết, hiểu học sinh phết, nói chung chơi với tụi nó như bạn ý. Rồi sau sang đây học tiếp, hồi mới làm trợ giảng thì cũng vẫn tâm lý, nhẹ nhàng lắm. Cơ mà sau hai ba năm thì thấy mình “chai” hẳn, quân phiệt thấy rõ . Chát với tụi bạn ở nhà thì cũng thế, được một vài năm đầu đứa nào cũng cố gắng hiểu cho tâm sinh lý học sinh, hòa đồng với tụi nó…cơ mà dăm bảy năm sau tự dưng thấy tụi học sinh sao mà “choai choai” thế, kiểu trẻ con cứ thích ra oai ta đây là người lớn ý, và thế là lại đi vào vết xe đổ của các thầy cô ngày xưa, và lại bị tụi học sinh nhìn chả khác gì mình nhìn cô giáo mình lúc trước

Em chỉ kể chuyện vui thế thôi, nhưng đúng là em chỉ sợ khi ta già đi, tự dưng ta lại (vô tình-ngẫu nhiên) giống tâm lý các cụ bây giờ … hic….chả biết thế nào

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.