Kenzy: Bố mẹ chồng can thiệp cuộc sống gia đình

Kenzy

Có lần cả nhà em đang ngồi ăn cơm, bé nhà em cũng ngồi cùng. Em vừa ăn vừa để ý đến con, thỉnh thoảng cho con nếm vài miếng. Lúc sau cháu nhè ra, em lau nhẹ nhàng cho cháu và cười nói với cháu là sư con, hay sư cô gì gì đó…vì thật sự nói xong em cũng chẳng nhớ em nói gì nữa, chỉ chắc chắn một điều là mặt mày ko sưng, thái độ rất vui vẻ bình thường.

Bố chồng em ăn xong thì bế cháu đỡ cho em và nói: lần sau không được chửi con như thế nữa, nhà này không có cái lệ. ( Mặc dù ông đã từng chửi thẳng vào mặt em: nó vừa ngu vừa láo. Và ông bà cũng thường xuyên cãi nhau tay đôi với nhau,chửi nhau thì cũng chỉ nhắn tin chửi sau lưng thôi, chứ cãi nhau cũng chưa bao giờ chửi nhau. Em biết vì có hôm em đọc được tin nhắn bà nhắn cho ông: anh cũng chỉ là một thằng hèn ).

Lúc đấy em rất là ngỡ ngàng, không hiểu ông đang nói chuyện gì. Em hỏi lại ông:

Con chửi cháu lúc nào ah?

Ông bảo: vừa nói sư cô đấy thôi.

Đấy là con mắng yêu cháu chứ không phải chửi.

Ông chồng em bảo: im đi, ông nói đúng rồi đấy.

Em cãi: Nếu ông nói lần sau không nói với cháu kiểu như thế nữa thì không sao. Nhưng ông nói chửi là không được. Con chỉ mắng yêu cháu chứ không chửi cháu. Ông phải biết phân biệt giữa mắng yêu và chửi chứ. ( Giọng em lúc này đã lên cao).

Thế là ông im không nói gì, bế cháu lên nhà. Mẹ chồng em thì im không nói lời nào từ lúc ông nói câu: nhà này không có lệ xong. Chồng em cũng im, nhưng im kiểu dạng cho xong chuyện, chứ không phải vì em cũng có phần đúng .

Em nóng tính phải không ah? Cái gì nhịn được thì em rất nhịn, nhưng quan điểm sống của em thì em sẽ phản ứng khi bố mẹ chồng can thiệp cuộc sống gia đình, hay cái gì mà động đến bố mẹ đẻ em, con em ( như kiểu chị wicket nghiêm giọng nói: bà nói ai đấy ah).

Đấy chỉ là 1 tình huống nhà em trong nhiều tình huống. Em cũng biết thừa là ông chỉ muốn lên giọng dạy dỗ em, ra uy thôi. Em cũng biết tính ông bà là chỉ cần em biết điều một tẹo, khéo léo một tẹo (dạng lấy lòng ấy ah) thì em sẽ được ông bà vừa lòng. Nhưng mà em chỉ luôn muốn sống thật với con người của mình, tính cách của mình, sống theo cách mà em mong muốn chứ không phải là người con dâu mà ông bà mong muốn ( không có ý tiêu cực là không tôn trọng,hỗn láo, coi thường ông bà đâu các chị nhé). Biết như thế là sẽ khó khăn trong thời gian đầu vì ông bà chưa hiểu mình.
Nhưng buồn là chồng em cũng không hiểu, lúc nào cũng muốn em nhịn đi (mặc dù em không cãi láo, chỉ là em sẽ làm theo ý em và đưa ra quan điểm của em với những vấn đề ông bà muốn can thiệp vào cuộc sống của bọn em). Những việc em nhờ chồng nói với ông bà để cho 2 bên không va chạm thì chồng em cũng luôn nói là vì em thế này, thế kia…nên ông bà càng có hiềm khích với em. Ví dụ như có lần cả tháng liền bà chỉ cho nhà ăn rau muống,bí,thịt…ngoài ra không có thức ăn gì khác vì những thứ này rẻ hơn rau và thức ăn khác. Em bảo chồng em nói với bà là đổi món cho đa dạng, chồng đi nói với bố mẹ là: con thì ăn gì cũng được nhưng cái L (tên em) nó kêu này kêu kia…Thế là bà khó chịu, cũng đổi món ( sau khi đổi món thì người ăn tích cực lại là lão chồng em), rồi nói kiểu: cái này là để dành cho cái L, không thì điếc tai lắm…..
Giờ thì chồng em đi du học xa rồi nhưng vẫn có cái kiểu như thế. Bố mẹ chồng có gọi điện cho chồng nói gì về em thì em cũng chịu, nhưng ngoài mặt thì em chẳng có va chạm gì với ông bà cả, ông bà cũng ko mặt nặng mày nhẹ với em. Chồng em vẫn nói với em kiểu: hơi một tí là thế này thế nọ. Mặc dù từ lúc chồng em đi (2 tháng ah) là em có bực mình một lần nên nói hơi xẵng với chồng.
Thực sự thì giờ em đang rất chán chồng, còn ông bà thế nào thì cũng không ảnh hưởng đến cảm xúc của em nhiều nữa. Sorry em nói hơi dài, hơi nhiều ah. Chắc phải đúng ngày có vấn đề về cảm xúc.

P/s: chồng em là người rất vô tư, thậm chí là vô tâm, bàng quan với mọi vấn đề. Một cậu ấm chính hiệu. Chưa phải mó tay vào việc gì. Việc gì cũng do ông bà sắp xếp (từ việc học, ăn uống, học đại học, rồi du học). Bố mẹ chồng em thì lại rất chiều con, đến chị chồng em trước ở nhà còn chưa bao giờ phải rửa bát ( cái này em nghe anh chị bên đó nói lại). Nói chung là sống rất tầm gửi. Lấy phải em thì lại là người tự lập quá ( so với chồng), không muốn nhờ vả, dựa dẫm, bè phái với ai (kể cả trong công việc ah). Ưu điểm của chồng: thông minh, thật thà, nói chung là tốt, bảo gì làm nấy (không hỗn, láo, không vi phạm đạo đức thì OK).

 

Wicket

@Kenzy: Em chỉ thích sống với người thật của mình mà ko thích sống uốn éo theo BM à? Hai cái này có gì mâu thuẫn đâu em. Em cứ sống như em thích, nhưng vẫn nên lựa lời mà nói, khéo léo trong cách ăn nói cho mọi người vừa lòng chứ em?

Em mà mang câu của chị nói với Mecb ra áp dụng vào nhà em là hỏng.

Xem thêm:

Mecb: Mẹ chồng ghê gớm sắp về ở chung

OB chửi nhau là việc của OB, mình là con cháu ko nên comment nhiều cho mệt, chừng nào OB chửi bới con cháu trước mặt mình thì mới cần trình bày ý kiến em ạ. Còn em “mắng yêu” con em là sư cô thì OB diễn giải là em chửi tổ sư mày – tức là động đến OB rồi.

Chuyện đơn giản thế mà em cũng làm căng thật đấy. Sao em ko nói đơn giản là: Con chỉ mắng yêu cháu thôi chứ ko có ý gì đâu ạ. Lần sau con xin rút kinh nghiệm..

Chị thấy BMẸ CHỒNG em rất là tốt và chiều con cháu đấy. Em cũng nên tự điều chỉnh tí cho phù hợp.

 

Simple-life

Kinh nhỉ, bạn mẹ Kenzy bật tanh tách vào mặt bố chồng trước mặt cả nhà chồng thế thì cũng tanh phết nhỉ. Cứ thế mà chồng không chán mới là chồng giỏi , bạn đang chán chồng nhưng chồng chán bạn gấp đôi đấy.

Bạn nghĩ rằng như thế chỉ là bạn sống đúng là mình thôi, chứ không phải là hỗn láo và không tôn trọng BMẸ CHỒNG. Nhưng đấy là bạn nghĩ thôi, chứ bọn tớ thì nghĩ bạn láo đấy

Bạn nên kiềm chế, và bật lại với cung cách, lời nói ngoan hơn, dễ vào tai hơn mà vẫn đạt mục đích, lại không bị cả nhà chồng ghét nhé. Thì chồng bạn sẽ yêu bạn hơn đấy.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.