Binh12: “Cải tạo” ông chồng gia trưởng, giận dỗi, coi khinh vợ

  • Binh12

Chồng mình hoàn hảo, rất hoàn hảo “với người ngoài” đẹp trai “không quá đẹp, nhưng cũng xếp vào đẹp rồi”. Nhỏ nhẹ, kính trên nhường dưới, galang, hào phóng “dù nhà thuê và lương 2 VC thường xuyên thiếu thốn vì có 1 con nhỏ và nuôi 3 em chồng, không ai phụ thêm cho cả”. Ở ngoài đường và cơ quan chồng mình số 1 về đại gia, và hào hoa phong nhã, còn về nhà…chỉ cần 1 câu nói vô tình của vợ là giận, nhẹ thì lầm lì, nặng thì đập phá đồ đạc “nếu như mình cũng trả lời chồng khi chồng đang giận” Ưu điểm của chồng mình là luôn luôn giận trong mọi thời điểm, dù có như hạt cát, hay to như cái gì, thì chồng giận…giận và giận. “Đây là 1 đặc tính từ nhỏ của chồng mình, cả nhà chồng mình ai cũng sợ tính này hết”

Phải nói thêm rằng..chồng mình là cháu đích tôn của dòng họ, là 1 tấm gương “tất nhiên rồi, vì chồng che dấu người ngoài rất khéo, chỉ lộ rõ với người thân thuộc thôi” và cả nhà chồng mình, chồng mình là nhất..nhất.

Hồi yêu nhau 2 năm, mình vẫn là 1 người thẳng thắn, tự lập “mình mồ côi mà, tư nuôi bản thân ăn học” chồng mình quý mình vì hoàn cảnh vươn lên và học hơn nhiều người. Trong xã hội có nhiều người quý mình. 2 năm yêu nhau, chồng chưa bao giờ làm mình giận, mìh quý chồng vì tính tình cảm, biết trước sau “đó là mình ao ước về 1 người chồng như thế mà” Thế là cưới trong sự phản đối của gia đình chồng vì mình xấu…lùn quá, không xứng. Nhưng chồng vẫn cưới.. và đám cưới cũng phải diễn ra trang trọng, ấm cúng vì trog gia đình ba chồng, 2 em út ưng mình/ Má chồng, chị chồng hông ưng vì mình xấu quá, không xứng..

Mình thì xấu, lùn “không quá xấu, nhưng không đẹp, và lùn thiệt, có 1m42, năng 38không hà” . Về bề ngoài 2 VC không cân xứng nhau lắm, nhưng cũng nhờ mình trắng và nhỏ con nên nhìn cũng tàm tạm. Mình thì thẳng thắn, kính trên nhường dưới, cũng biết sống trọn vẹn “như bạn bè nhận xét”, tình cảm.Xài tiền đâu ra đó, biết dừng đúng lúc và không keo kiệt với người thân, sống rất biết điều với cả gia đình chồng, nhưng tất nhiên là không được lòng lắm vì mình vốn thẳng tính mà, dc thì mình nói dc, không thì nói không, mình cũng có khéo ăn nói, khéo dùng từ, nhưng…cảnh MC-CD mà, điều đó là bình thường thôi. Mình không sống chung với MC nên chẳng có gì đáng nói ở đây, mình cân bằng dc việc này

Nhưng mình buồn, là buồn chồng quá các mẹ ạ. Chồng mình hay giận quá…. dù lớn nhỏ là giận, làm tâm lý mình cũng không vui. Nhưng giận thì không bao giờ nói ra cả…lầm lì, và ..” Vợ làm chồng thất vọng quá, vợ tệ quá” 4 nam nay rồi, luôn như vậy và tất nhiên tâm hồn mình cũng héo mòn theo từng cơn giận vô cớ..có cớ của chồng.

Chồng không muốn mình uống cafe “mà mình thì thích”, chồng không muốn mình có bạn bè “minh lại thích có bạn bè” chồng không muốn mình gặp bất cứ ai, dù nam hay nữ “mình lại quá hòa đồng” Chồng luôn muốn mình giống như Má chồng, đảm đang từng chút… muốn mình phải chú ý cho chồng từng chút 1, mà mình thì nói thiệt cũng không hoàn hảo. Nhưng nếu mình có gắng làm theo ý chồng hết 100% chắc mình chết mất.

Uống cafe cùng các bạn trong cty “pha o cty nhé, không la cà” cũng phải dấu, có bạn bè điện thoại tâm sự “mình thì hay chân thành chia sẽ nên bạn bè cũng quý” thì mình không dám nói chuyện ở nhà, đành hẹn để lên cty mình gọi lại. Nói chung…. chồng mình làm nhân viên kinh doanh, ở ngoài giao tiếp đối tác nhiều, nhưng ở nhà thì cấm vợ này, cấm con điều kia, hiếm khi chở vợ con đi chơi, các đám cưới đồng nghiệp thì tịt luôn, chỉ đến khi chồng nói đi là vợ biết, các thông tin về vợ, vợ đều kể chồng nghe, còn về chồng, chồng không bao giờ hé lộ.

Mình thấy khi cưới và yêu 2 khoang khác nhau 100% các mẹ ạ. Lúc đầu mình còn cãi, còn nói, riết không sửa đổi dc, mình im cho lắng chuyện. Nhưng ức chế lắm, buồn lắm. Trong quan hệ VC cũng vậy nữa, dù mình đang rất mệt, có năn nỉ, thủ thỉ cỡ nào cung không thoát dc với chồng. Cứ như bị chồng cưỡng bức vậy, nhưng nếu vui vẻ hợp tác thì mọi chuyện ổn, sáng ra rất vui vẻ, tinh thần chồng phấn khởi, còn nếu không vui, không bằng lòng và từ chối là….sáng mai 2 mẹ con tự đón xe ôm mà đi học, đi làm, con khóc thì coi chừng ba nó đánh.

Thật sự mình đang nản khủng khiếp. Phải làm sao đây các mẹ ơi, chồng không phải là không yêu mình, mình thấy chồng yêu gia dinh, yêu vo con, không nhậu nhẹt, không cafe, không bạn bè đàn đúm.

Đã nhiều lần mình muốn 2 mẹ con bồng nhau đi thật xa cái Tp.HCM này, nhưng cứ sợ tổn thương con quá, con mình yêu lắm, gần 3tuoi và rất tình cảm

Giúp mình giữ lửa với các mẹ ơi

Chia sẻ

Viết bình luận

  1. Mình cũng nản quá với ông chồng hay dỗi yui đấy.ai đó cho mình lời khuyên đi.mình buồn quá và tủi nữa