Binh Tam: Say nắng người khác khi gia đình đang êm ấm

Cuộc sống của em cứ êm đềm trôi. Đôi lúc em cũng cảm thấy buồn, cảm thấy mình sống chưa được trọn vẹn. Cách đây một thời gian, em gặp một người. Đến một lúc, em hoảng hốt nhận ra em đã say nắng. Em ngóng đợi những buổi gặp gỡ nói chuyện với ông ấy.

*Binh Tam:

Em 29 tuổi, lấy chồng được 7 năm; gần như vừa ra trường là cưới luôn. Bọn em cưới cũng nhanh, khi em mới quen chồng được vài tháng và thậm chí còn chưa kịp cảm thấy yêu chồng. Bây giờ nhìn lại thì cũng không hiểu tại sao nữa, tự nhiên hồi đó tất cả mọi người như lên đồng vậy, ai cũng mong muốn đám cưới này diễn ra. Trước đám cưới em cũng hoang mang và khóc nhiều, nhưng bố mẹ em trấn áp ngay, vì nghĩ rằng em đỏng đảnh quen thói được chiều chuộng, không biết quý trọng tình cảm của mọi người dành cho em.

Quan hệ vợ chồng em sau khi cưới thì nói chung là êm ấm, chồng em yêu em. Em cũng có nhiều cá tính không hay, nhưng anh ấy đều nhường nhịn và bao dung. Con gái em bây giờ cũng đã 5 tuổi. Trong gia đình, em là người trụ cột về nhiều nghĩa.

Cuộc sống của em cứ êm đềm trôi. Đôi lúc em cũng cảm thấy buồn, cảm thấy mình sống chưa được trọn vẹn. Đôi khi nhìn thấy những người khác sôi nổi trong cuộc sống tình cảm, dù là yêu say đắm hay đau khổ vật vã, em đều có một cảm giác tò mò, đôi khi hơi ghen tị.

Nhưng cách đây một thời gian, thì em gặp một người. Ông ấy hơn em rất rất nhiều tuổi. Ban đầu em cũng không để ý lắm, do công việc nên em cũng giúp đỡ ông ấy vài điều một cách khá nhiệt tình và vô tư. Em giúp ông ấy chủ yếu vì tính em vậy, nếu giúp được ai nhiệt tình em đều rất nhiệt tình. Sau đó rồi thôi, em cũng không gặp ông ấy nữa. Ông ấy có cảm ơn vài lần, thì em đáp lại theo kiểu ‘không có gì đâu mà, xin đừng bận tâm, mọi việc xin kết thúc ở đây’, rồi em cũng viện cớ bận rộn nọ kia nên chấm dứt liên lạc với ông ấy. Em gần như quên hẳn ông ấy.

Một thời gian sau, cũng lại do công việc, em có việc phải nhờ đến ông ấy. Ông ấy đã giúp đỡ em cực kỳ nhiệt tình. Từ việc đưa em đi giới thiệu với những mối quan hệ công việc mà em đang cần tiếp xúc, ông ấy đều đến tận nơi đón em, đưa em đi gặp đối tác, rồi đưa em về cty, mặc dù ở vị trí của ông ấy, thường thì đối tác của em phải đến tận nơi xin gặp. Chính nhờ hậu thuẫn đó của ông ấy mà công việc em cần làm đã thành công.

Cũng trong thời gian đó, em và ông ấy cũng ngồi nói chuyện với nhau nhiều hơn, và em học hỏi được rất nhiều điều từ ông ấy. Bất cứ khúc mắc nào của em trong công việc, ông ấy cũng giải đáp rất thông minh. Em rất phục trí tuệ và sự khôn ngoan của ông ấy.

Và cũng trong thời gian này, em bắt đầu cảm thấy rung động  . Nói ra thì thật xấu hổ. Nhưng thực sự em cảm thấy rất dễ chịu mỗi khi được gặp ông ấy, dễ chịu khi thấy mình được đối xử một cách khác biệt. Với người khác, ông ấy nói chuyện rất nhanh, thường chỉ dùng những câu rất ngắn, và thái độ dứt khoát và quyết đoán. Câu chuyện với người khác thường được ông ấy giải quyết và chấm dứt rất nhanh. Nhưng khi quay sang em, ông ấy dịu hẳn lại, lắng nghe chăm chú, cân nhắc trước khi trả lời em, và đặt thêm nhiều câu hỏi để gợi mở. Ông ấy cũng rất chia sẻ với em những suy nghĩ của ông ấy, những sở thích của ông ấy, những kỷ niệm tuổi thơ của ông ấy…Thường thì ông ấy và em mỗi lân cà phê nói chuyện không dưới 2 tiếng (mặc dù ông ấy rất bận), và chủ yếu chấm dứt là do em luôn chủ động đúng giờ quay về làm việc. Điều làm em cảm động là, ông ấy thực sự quan tâm và muốn tìm hiểu em nghĩ gì, cảm nhận như thế nào…, từ những chuyện nhỏ xíu như tại sao em thích nuôi mèo hơn nuôi chó, đến chuyện lớn hơn như ứng nhân xử thế. Điều đó làm em cảm thấy mình được quan tâm sâu sắc.

Một điều nữa khiến em cảm thấy dễ chịu khi được ở gần ông ấy, đó là em thấy mình được thả lỏng. Từ trước đến nay em phải tự quyết nhiều vấn đề. Em luôn phải làm trụ cột. Nhưng khi ở cạnh ông ấy, thì em không còn phải bận tâm điều gì. Mọi việc (việc chung giữa em và ông ấy) đều được ông ấy quyết định rất nhanh và rất thông minh. Em cũng không phải cố gắng mạnh mẽ, bởi bất cứ khó khăn nào ông ấy cũng giải quyết được. Mọi câu hỏi của em đều có lời giải đáp.Tới mức, tới bây giờ, khi có bất cứ khó khăn hay khúc mắc nào, trong đầu em lập tức hình thành phản xạ: hỏi ông ấy

Ông ấy cũng rất chiều em, từ những cái rất nhỏ. Có lần em chỉ nói bâng quơ là em cũng thích cá, thì có nghĩa là từ sau đó, khi mời em đi ăn trưa, ông ấy luôn đưa đến nhà hàng chế biến cá ngon, và chọn món cá ngon nhất ở đấy. Khi đang ngồi nói chuyện, em vừa hé mồm định nói thì đối tác (cao cấp hơn em) nói trước. Tất nhiên em dừng lại ngay để nghe họ nói gì. Nhưng ông ấy cũng kịp phát hiện ra, yêu cầu đối tác dừng lại, để em nói trước. Những cái nhỏ nhỏ như vậy thôi, nhưng thường xuyên, làm em cảm động.

Một điều nữa em thích ở ông ấy, đó là lần đầu tiên, có người quyết đoán hơn em   Từ trước tới nay em thường phải tự ra quyết định. Còn khi quen ông ấy, thì ông ấy là người ra quyết định. Hồi đầu em gặp ông ấy thường xuyên là do công việc. Nhưng sau khi công việc chung giữa em và ông ấy đã hoàn tất, em muốn giữ khoảng cách với ông ấy nên thường xuyên từ chối các lời mời ăn trưa của ông ấy. Nhưng cái cách ông ấy rất kiên quyết làm em cũng không từ chối được nhiều. Đại khái với người khác, em từ chối rất dễ dàng (em cũng thuộc tuyp người quyết đoán và dứt khoát). Nhưng với ông ấy, một tuần kiểu gì em cũng phải nhận lời mời đi ăn trưa/cà phê một lần. Lúc đầu em rất khó chịu, vì không thích các quan hệ công việc kéo vượt qua giới hạn công việc. Nhưng về sau, một phần vì những buổi nói chuyện với ông ấy rất thú vị (ông ấy rất thông minh lại hài hước), bổ ích (tuy không hoàn toàn cùng lĩnh vực với em, nhưng ông ấy am hiểu rất rộng), một phần vì cũng có lợi cho công việc của em (ông ấy thường rủ thêm một người nào đó – thường là đối tác tiềm năng cho công việc của em đi cùng), nên dần dần em thấy thích các buổi cafe với ông ấy. Và đâm ra thích cả cái cách ông ấy quyết đoán trong việc ‘bắt’ em đi gặp gỡ nói chuyện. Em không biết các chị có thông cảm được điều này không, nhưng em thì em thực sự thấy dễ chịu khi mình ‘được’ nghe lời một ai.

Mọi chuyện cứ diễn biến như vậy. Đến một lúc, em chợt hoảng hốt nhận ra là em đã say nắng ông ấy, em ngóng đợi những buổi gặp gỡ nói chuyện với ông ấy    . Em vẫn giữ được nếp chỉ 1 buổi/1 tuần, mặc dù thường ông ấy vẫn mời nhiều lần/tuần.

Em bắt đầu cảm thấy vừa vui thích được gặp ông ấy, vừa lo lắng vì cảm giác này của mình, thì ông ấy phải đi công tác nước ngoài 1 tháng. Không thể tin được, ngày ông ấy đi công tác, em đã buồn phát khóc. Tuần đầu tiên ông ấy đi công tác, em hoang mang chống chếnh vô cùng. Tựa như khi mình đã quen thả lỏng và dựa vào một cái cột vững chắc, bây giờ đột nhiên cái cột ấy biến mất và mình lại phải tự bước đi.

Cả cô đơn nữa. Em đã bắt đầu hình thành thói quen được chia sẻ những suy nghĩ sâu xa của mình với ông ấy (thường thì em không chia sẻ được điều này với ai, vì mọi người xung quanh em không thích nói chuyện phức tạp), nên bây giờ, em bắt đầu nhớ cảm giác đó vô cùng. Cứ mỗi lần gặp một chuyện gì đó, dù chuyện nhỏ hay chuyện lớn, em lại có cảm giác khao khát được nói chuyện với ông ấy.

Em biết chuyện này đến đây là quá giới hạn rồi và phải dừng lại ngay. Đây là dịp tốt để em đẩy ông ấy ra khỏi cuộc sống của em. Nhưng mà vẫn hụt hẫng quá   Em thấy thật tội lỗi, vì hàng ngày em vẫn không kiểm soát được mình, vẫn nghĩ và nhớ về ông ấy

Em phải làm sao bây giờ? Mong các chị giúp em

“Ngoại tình tư tưởng” – làm sao để chồng tha thứ? (P1)

“Ngoại tình tư tưởng” – làm sao để chồng tha thứ? (P2)

“Ngoại tình tư tưởng” – làm sao để chồng tha thứ? (P3)

*JaneEyre2011:

@Binh-Tam: Bạn bằng tuổi mình, hi

Biết thế nhưng cũng không thể cứ như vậy mãi được. Bạn là người phụ nữ độc lập và dứt khoát nên bạn sẽ dừng lại được thôi. Có điều là bạn có muốn hay không thôi. Nếu bạn muốn thì không có gì là không thể. “phụ nữ muốn gì thì sẽ có được điều đó” phải không?

Chắc chắn là ông ấy có tình cảm đặc biệt với bạn và bạn cũng thế. Nhưng nếu để tình hình ấy tiến triển thêm thì tớ không chắc bạn có thể control bản thân được đến bao lâu?? Ông ta di công tác 1th quả thật đó là cơ hội cực kỳ tốt cho bạn dừng lại mọi việc. Rồi thời gian sẽ giúp bạn tìm lại chính mình. Hãy tìm cách tránh gặp mặt, nói chuyện – những điều

*Hong_Cam:

@Binh-Tâm: bạn còn thiếu một thông tin rất quan trọng “Ông ấy có gia đình chưa?”

*081208:

Qua lời kể của em chị thấy em và ông ấy có nhiều tình cảm dành cho nhau (nếu không muốn nói là yêu). Tự em cũng thấy không nên như vậy và phải chấm dứt mọi việc, nhưng khó quá phải không?

Em lấy chồng vội vã, đã hơn 7 năm qua nhưng tình cảm dành cho chồng dường như tăng lên không nhiều, thêm nữa em phải là trụ cột trong gia đình (về nhiều nghĩ thì chắc là trụ cột cả kinh tế lẫn tinh thần phải không). Bây giờ em gặp một người thành đạt, giỏi giang, thông minh (theo lời em kể) giúp em giải quyết công việc, giúp công việc của em trôi chảy, thuận buồm xuôi gió lại cực kỳ quan tâm đến em, kể cả những việc rất nhỏ thì em cảm nắng cũng là điều dễ nhiểu.

Nhưng đời còn có nhiều chữ ngờ lắm em ạ, có nhiều thứ xung quanh mình mình thấy nó rất đỗi bình thường nhưng rất quý giá mà mình không ngờ được đâu. Em kể rõ hơn nữa về chồng em, về tình cảm vợ chồng em đi. Các chị sẽ cho em những liều thuốc tốt nhất để em biết được mình sẽ phải làm gì khi rơi vào tình cảnh say nắng  này.

 

*Binh Tam:

Cảm ơn JaneEyre2011, Pinkhold và chị 081208 đã quan tâm tới câu chuyện dài dòng của em.

Lúc viết ra tâm sự này, em thật sự rất xấu hổ và lo lắng. Cảm ơn bạn JE và chị 081208 đã chia sẻ với em.

To Pinkhold: ông ấy đã có vợ, hai con. Các con đều đang đi học nước ngoài. Mình đã gặp vợ ông ấy. Một lần do ông ấy mời mình qua nhà chơi, một lần sau đó là hai vợ chồng mời mình ăn tối. Vợ ông ấy là người phụ nữ từng rất đẹp, khá thông minh, và rất dễ chịu. Hai vợ chồng ông ấy sống ở hai phòng khác nhau. Họ đối xử với nhau rất lịch sự, tôn trọng, nhưng có khoảng cách. Theo mình được biết sau này (qua lời đồn thổi của người khác), thì vợ ông ấy bị bệnh gì đó sau khi sinh con thứ 2 nên hai vợ chồng không ở cùng nhau được. Nhưng ông ấy (theo nhận xét của những người quen biết) cũng chưa từng cư xử thiếu đứng đắn, chứ đừng nói là ngoại tình.

To chị 081208: chuyện vợ chồng em thì rất êm đềm. Em hay phải đi công tác, nhưng ít có cảm giác nhớ chồng, chỉ nhớ con. Nhưng em cũng rất thương, quý, và trân trọng chồng em. Anh ấy luôn cư xử đứng đắn, chừng mực, và em cũng chưa từng phải biết ghen. Cũng có lần em được biết trước kia có một vài người con gái theo đuổi chồng em, và chồng em cũng đã từng có người yêu trước khi lấy em, nhưng với những chuyện đó em chỉ thấy tò mò, chứ cũng không ghen.

Ngược lại, em biết chồng em cũng có một xíu lo lắng vì em cũng hay nhận được sự quan tâm của người khác phái. Nhưng từ trước đến giờ em luôn biết giữ giới hạn và cư xử đứng đắn, nên anh ấy cũng chưa bao giờ phải có cảm giác ghen.

Trước khi lấy chồng, em cũng chưa từng yêu ai. Có lẽ đó là một phần lý do bố mẹ em đã rất mừng rỡ khi em có cảm tình với anh ấy, và thúc em cưới anh ấy. Và sau khi lấy chồng, cho đến giờ, em cũng chưa từng để ý đến bất cứ một người đàn ông nào. Một số người ngày xưa theo đuổi em, nay đã rất thành đạt, quay trở lại ”thể hiện”. Nhưng em chỉ thấy coi thường cách ứng xử đó, và thương chồng em hơn.

Khi chị 081208 dùng đến từ ”yêu”, em đã rất choáng   Thú thật em đã ngồi lặng đi một lúc, mới có thể viết trả lời được chị và các bạn.

Em cũng không biết phải gọi những cảm xúc rối loạn của mình trong tuần vừa qua là gì nữa. Em chỉ biết em đã rất chấn động, với rất nhiều cung bậc cảm xúc: hạnh phúc khi thấy ông ấy gọi tạm biệt khi ra máy bay; buồn hụt hẫng khi ông ấy đi, và ngày nào cũng nghĩ về ông ấy. Điều đáng sợ nhất là, em thật tâm không muốn chấm dứt liên lạc với ông ấy, và vẫn mong mỏi được gặp lại ông ấy, được trò chuyện với ông ấy.

Dù sao, đó cũng là chuyện phải chấm dứt.

Cảm ơn JaneEyre2011 đã tin tưởng mình có thể chấm dứt   Mình cũng sẽ cố gắng. Mặc dù mình cũng chưa biết phải làm thế nào để thoát ra khỏi mớ cảm xúc rối loạn này.

Có một điều em vẫn đang băn khoăn: ông ấy thực sự đối với em như thế nào. Khi ở cạnh ông ấy, em cảm thấy ông ấy đối xử với em rất khác biệt so với những người khác. Thực tế là có một vài lần, một vài người đã hơi sửng sốt liếc nhìn em, vì cách ông ấy đối xử với em.

Nhưng khi ông ấy đi, vào hôm nay, khi em đã hơi bình tâm hơn một chút, thì em nhìn thấy có một khả năng khác (xin phép mọi người em sẽ rất dài dòng. Em muốn làm rõ mọi chuyện để có thể chấm dứt  ). Tất cả những gì ông ấy đối xử với em, những cái mà em huyễn tưởng là khác biệt và sâu sắc, có thể đơn giản chỉ là xuất phát từ lòng tốt kết hợp với một chút thú vị. Có thể ông ấy cảm nhận được lòng tốt vô tư của em khi em giúp ông ấy ban đầu, và điều đó khác biệt với những người hàng ngày xoay quanh ông ấy nịnh nọt và nhờ vả. Bản thân ông ấy là người đàng hoàng, có vay có trả. Nên khi thấy em tử tế, ông ấy lập tức tử tế lại khi có dịp. Chẳng qua là, ở vị trí của ông ấy, thì cái tử tế đấy nó trở thành rất lớn. Và em đã bị huyễn hoặc vì cái sự ”khác biệt” đó. Tức là với ông ấy, những điều ông ấy làm với em thực ra chẳng đáng gì cả, chỉ là bớt chút thời gian và tâm sức; nhưng với em, thì lại thành chuyện rất to, vì em chưa từng được chăm sóc và bảo vệ tốt và kỹ đến thế

Bên cạnh đó, ông ấy cũng thấy em có chút thú vị. Một phần vì em không phải là người bị địa vị và tài sản tác động, nên em đối xử với ông ấy khá bình đẳng và thoải mái. Một phần vì có lẽ em cũng là người có chút chính kiến, nên có nhiều cái để tranh luận và trao đổi. Một phần nữa vì em và ông ấy rất hợp cạ nói chuyện với nhau. Ông ấy là người đầu tiên em cảm thấy có thể cởi mở và chia sẻ toàn bộ suy nghĩ và cảm xúc của mình, có thể tin cậy và hỏi lời khuyên trong cả công việc lẫn cuộc sống. Bản thân ông ấy có vẻ cũng dễ chia sẻ mọi chuyện với em, vì em để ý thấy cách ông ấy nói chuyện với người khác rất kín kẽ, ngắn gọn, và thường chỉ thuần túy công việc, khác hẳn cách ông ấy nói chuyện với em.

Chính vì thế, ông ấy cũng hứng thú khi gặp gỡ và nói chuyện với em. Và đó là lý do vì sao mặt ông ấy hay bừng sáng khi quay sang nói chuyện với em. Nhưng chỉ đơn giản là một chút thích thú. Còn em thì hiểu nhầm đó là sự quan tâm sâu sắc.

Có lẽ tất cả chỉ là do em hiểu nhầm và huyễn tưởng. Rồi tự mình làm rối loạn cảm xúc của mình

Dù sao, vẫn phải thú thật, em sẽ rất tiếc, tiếc vô cùng khi không được gặp gỡ và trò chuyện với ông ấy nữa. Chỉ nhắc đến việc này thôi đã cảm thấy như muốn khóc.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.