Biểu hiện thế nào thì được gọi là tình yêu?

Chia sẻ bài viết này

Metraucontrau

Có bao giờ bạn lý tưởng hóa tình yêu mà vô tình nghi ngờ rằng cảm xúc đó, suy nghĩ đó, hành động đó….đó không phải là tình yêu không? Vậy biểu hiện thế nào thì được gọi là tình yêu? Cảm xúc đến đâu chính là tình yêu?

Có những người lý tưởng hóa tình yêu quá, coi là một cảm xúc khác biệt, thăng hoa đến mức không tưởng, mà không nghĩ rằng tình yêu nó đơn giản, nhẹ nhàng, và thực đến bất ngờ. Và tình yêu vẫn đó quanh bạn, trong tim bạn, không phải chuyện bất ngờ mà bạn cứ mải miết đi tìm hoài vì bạn tưởng nó cao siêu, đặc biệt lắm.

Trong cuộc sống hôn nhân, theo mình, đối với mọi cuộc hôn nhân, Tình yêu không đơn giản là cái luôn đến trước, là điều hiển nhiên, có sẵn , là nền tảng của đời sống gia đình. Đôi khi, ta phải gây dựng tạo lập, vun đắp, xây dựng và điều chỉnh nó, thậm chí cải biến, thay đổi theo điều kiện thực tế, cả hoàn cảnh chủ quan và khách quan. Có những cuộc hôn nhân, tình yêu đến sau mà vẫn hạnh phúc bền chặt, và ngược lại, có những tình yêu tưởng như vĩnh cửu lại bị những mâu thuẫn đời thường làm cho tan vỡ.

Vấn đề là thiện chí, quan niệm sống và kỳ vọng về nhau từ cả hai phía thôi. Không nên đổ lỗi quá nhiều cho cái sự thiếu nền tảng tình yêu ban đầu ấy, mà hãy xem xét nỗ lực đóng góp, xây dựng hạnh phúc chung và sự yêu thương, tôn trọng…. Dành cho nhau. Nếu có thiện chí và biết cách sống, cư xử cho phù hợp, thì tình yêu cũng sẽ được nảy sinh, và chắc chắn sẽ rất bền vững vì đã được sinh ra và nuôi dưỡng trên nền tảng hôn nhân bền vững. Bạn đừng quá bi quan mà hãy chắt lọc, xây dựng tình yêu từ những điều bình dị, đơn giản, ấm áp nhất trong đời sống hàng ngày nhé!

Tình yêu sau ngày cưới là một con quái vật… Cho nó đói thì nó sống, nhưng để nó đói quá thì nó cũng ngắc ngoải

Sg_jul

Thời bây giờ, mọi người yêu nhau, lấy nhau vì tình yêu là chính. Tuy nhiên, cũng có người cái chữ yêu ấy ít hơn, nhẹ hơn những cái khác : sắc đẹp, kinh tế, địa vị, dòng dõi con nhà,… mà người ta cũng tính nó là tình yêu.

Nếu khi quyết định lấy mà không nhìn rõ bản chất người ta lấy mình vì yêu mình, vì chính con người mình thì sau một thời gian, chữ yêu vốn đã ít ỏi lại không được củng cố, nuôi dưỡng, sẽ ngày càng yểu mệnh.

Tình yêu đúng là nền tảng, là cốt lõi cho hôn nhân. Thiếu nó, người ta có thể vẫn sống với nhau tới đầu bạc, răng long, nhưng chắc chắn trong đó sẽ có một người không được sống thật với những khát vọng của mình, đã quên mình đã từng là một người khao khát yêu và được yêu.

Cũng có những tình yêu đến muộn, nhưng người reo rắc, làm khởi phát được tình yêu đến sau hôn nhân và nuôi dưỡng được nó hẳn phải là một người quá giỏi, quá đáng yêu, mà số phận cứ trêu đùa phải có sự khởi đầu thiếu may mắn, là lấy được người yêu mình và mình yêu ngay từ ban đầu.

Thực ra, theo tớ, hầu hết trai gái lấy nhau đều yêu nhau ở một điểm nào đó. Nếu cái đó thuộc về nền tảng, gốc gác tạo nên nhân cách một con người, thì tình yêu ấy sẽ có cơ hội trường tồn. Còn cái điểm đáng yêu ấy nó phù phiếm, nó là thứ dễ bị biến đổi theo thời gian thì bạn sẽ phải rất khó khăn để gìn giữ nó, giống như giong buồm ra khơi trước bão tố vậy.

Có rất nhiều người yêu nhau lắm đấy, yêu chính cái nền tảng cốt lõi ở nhau rồi đấy, thế tại sao cũng chỉ một thời gian chung sống chưa nhiều đã lại lung lay, tình yêu mong manh cứ phải đốt đuốc đi tìm ? Ai đã đánh cắp nó ? Ai là thủ phạm làm nó bệnh tật, chết yểu ?

Tình yêu sau ngày cưới là một con…quái vật. Cho nó đói thì nó sống, nhưng để nó đói quá thì nó cũng ngắc ngoải. Cho nó no thì nó lại chảnh, và no quá là nó bỏ đi đấy.

Mà giai đoạn hậu hôn nhân thì đâu phải lúc nào cũng chỉ chăm chăm tới hôn, tới nhân. Đây là lúc ai cũng tạm yên bề gia thất để dành mối quan tâm cho biết bao đại sự khác : nào con cái, nào sự nghiệp, nào kinh doanh, nào địa vị, nào học hành, nào tích cóp…

Mà giai đoạn hậu hôn nhân thì đâu phải lúc nào cũng chỉ chăm chăm tới hôn, tới nhân. Đây là lúc ai cũng tạm yên bề gia thất để dành mối quan tâm cho biết bao đại sự khác : nào con cái, nào sự nghiệp, nào kinh doanh, nào địa vị, nào học hành, nào tích cóp…

Sau một thời gian vật lộn với con cái, cơm áo gạo tiền, thở ra được một chút, nhìn được đến nó có lẽ nó sắp…tèo.

Nhưng có một cái rất hay là con quái vật này không bao giờ chết, trừ khi người trong cuộc tự tay giết chết nó, đuổi nó đi thôi. Còn không, cho dù nó có bị bỏ quên, bạn tưởng như nó đã chết thì thực ra, nó vẫn tồn tại ở đâu đó trong lòng bạn, chỉ là bạn có đủ tinh tế, đủ dũng cảm gọi tên nó hay không.

Bạn biết không, trong những lúc chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh, nhìn cái bản mặt nhau ghét thôi rồi là ghét, thế nhưng khi biết người ta ốm, bệnh, người ta bị mất việc, người ta bị đồng nghiệp chơi xấu… thì lòng ta.. ô hay bỗng dưng đau như chính ta bị đau. Biểu hiện tình yêu chính là ở đó.

Hay là sau một thời gian dài mặc kệ bố đời, dù ở cùng nhà nhưng cứ vô tình đi lướt qua nhau, rồi bỗng một ngày tình cờ nhìn vào cái mặt làm ta ghét hận ấy, những nếp nhăn ưu tư, sự mệt mỏi hằn lên khóe mắt…. bỗng làm ta xót xa, nao lòng…

Đấy, con quái vật ấy, nó đấy. Nó không chết đâu, chỉ là chưa có ai gọi tên nó, nên nó cứ trốn biệt trong sâu thẳm như nó chưa từng hiện diện, như là nó đã chết…

Thế nên, nếu bạn đã từng yêu và được yêu, bạn lấy được người bạn muốn, thì xin hãy nuôi nấng, chăm sóc tử tế con quái vật tình yêu như cách nó mong muốn nhé.

Trừ khi tình yêu ấy đã giết mòn niềm vui sống của bạn, trừ khi bạn chọn nhầm người, trừ khi số phận bạn, duyên nợ của bạn phải là nửa đường đứt gánh, còn lại hãy dũng cảm đối mắt với sự thật, mình đã nuôi nấng tình yêu không đúng cách để nó lâm bệnh, và hãy cố gắng hết mình cứu lấy nó để không bao giờ phải ân hận

 

Khi nào tình yêu có thể tiến đến hôn nhân

Ví dụ, chồng em lúc nào cũng kiên nhẫn với cái tính nóng nẩy của em, chồng giúp em hiểu rằng, phụ nữ mà nóng nảy, thì không bao giờ giữ được gia đình ấm êm, … mình cảm thấy thiện chí của chồng, cảm thấy chồng chẳng bao giờ nóng vô cớ, hay nói năng cao giọng mắng mỏ mình khi mình sai cả; mình thấy thích điều này, cảm nhận điều này hay qua năm tháng (chứ không chi trong vài ngày, vài tuần) … thành ra mình học cái này, nó hay, thậm chí là tạo cho mình một thói quen, không bao giờ nóng với chồng, kể cả khi chồng có lỗi với mình. Em đã thật sự thế đấy ! Khóc lóc, giận và thể hiện mình rất giận, nhưng không nóng. Nóng là sự thiếu kiềm chế cảm xúc, nói năng bất chấp và hành động cũng bất chấp …

bố mẹ chồng em có không hài lòng với em, hồi xưa mẹ chồng còn quát mắng ầm ầm, thậm chí trước mặt 2 con giai bà sẵn sàng bảo, mày không sửa đi thì tao cho thằng H cắt đứt mày. Tất nhiên em cũng chẳng có gì quá đáng ngoài cái sự nóng, nên nói năng không được nhẹ nhàng, tế nhị. Bà dọa thì bà dọa thoải mái! Nhưng BC em mà nhẹ nhàng ngồi phân tích 2 3 câu đúc kết ngắn gọn, mặc dù ông là người nóng tính nhất nhà, có khi nóng hơn em, em lại thấy suy nghĩ nhiều hơn.

Đó là nói về cái sự thay đổi giữa vợ với chồng, chồng với vợ … Còn với những người khác xung quanh, mẹ đẻ, mẹ chồng, anh chị em chồng … Thôi dc đến đâu, hay đến đấy vậy. Nếu cần thì giúp họ thay đổi, giúp tới mức nào đấy, thay đổi đc là tốt, không thì phải chấp nhận. Thôi đc đến đâu hay đến đấy, không thì chỉ còn nước, kệ. Và có thể cuộc sống sẽ bạc bẽo hơn ! Sau lại rơi vào cái vòng tặc lưỡi. Úi giời và vẫn sẽ là chấp nhận là vậy!

Phàm là ng ai cũng có ưu nhược điểm. Với em nóng tính là 1 nhược điểm. Với chồng chị gì ấy, ngây ngô .. cũng là 1 nhược điểm. Mình có giúp người khác nhận ra nhược điểm của họ không , có muốn thay đổi họ không thôi. Em còn thay đổi được, nữa là chồng chị ấy ! Chồng em xác định là á, không thay đổi đc, thì phải sống chung với điều đó cho tới khi không chịu nổi nữa thì thôi … thành ra là, giáo dục em hàng ngày ấy; cho nên em thay đổi. Thay đổi mà nghĩ là vì ng khác thì chắc em không thay đổi được đâu, thay đổi là phải nghĩ vì bản thân mình, thì mới thực sự là thay đổi thôi.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.