BerryBuzz: Gia đình rạn nứt vì kinh tế khó khăn

*BerryBuzz:

 

Chào cả nhà, mình muốn nhờ các mẹ tư vấn về chuyện gia đình rạn nứt vì kinh tế khó khăn. Quan hệ giữa vợ chồng mình đang rất xấu. Mình chưa tìm ra cách giải quyết thoả đáng nào. Mình kể sơ qua về gia đình mình trước và mâu thuẫn hiện nay hơi dài dòng nhưng để các bạn rõ hơn nhé. Vợ chồng mình đều 35 tuổi và kết hôn được 6 năm, có 1 con gái 5 tuổi. Thời gian bọn mình yêu nhau là khoảng 5 tháng và quyết định cưới luôn. Có lẽ vì vậy mà sau khi cưới vợ chồng mình có rất nhiều mâu thuẫn do chưa hiểu nhau và khác nhau về cách sống cũng như suy nghĩ. Tuy nhiên, cuộc sống gia đình cứ trôi qua mặc dù đã có những mâu thuẫn cực kỳ nghiêm trọng (chồng đã từng đánh mình, có thời gian vợ chồng mình ly thân hơn tháng, nhiều chuyện khác nữa). Theo thời gian thì 2 bên đều học cách chấp nhận nhau. Mình chấp nhận cách sống của chồng vì hiểu rằng chồng mình được nuôi dậy trong 1 môi trường gia đình khác gia đình mình và vì đó là bản tính của anh ý. Anh ý chắc cũng đành chấp nhận mình như vậy vì quan niệm, suy nghĩ mình khác anh ý.
Cách đây hơn 3 tuần, buổi chiều mình đi học về và rất stress ( mình đã thất nghiệp 2 tháng rồi và chưa có hy vọng nào cả, lại thêm áp lực tiền nong vì công ty chỗ mình nghỉ vẫn nợ 3 tháng lương, lương chồng thì có 700k/tháng trong khi có nhiều khoản chi tiêu đến hạn phải đóng, phải trả nên thực sự mệt mỏi), chiều đó mình không muốn nấu cơm và bảo chồng là anh nấu cơm hộ em. Khi đó chỉ cần rán trứng và luộc rau vì chồng mình đã cắm cơm rồi. Nhưng chồng mình nhất định không làm. Mình có cáu gắt và chồng mình vẫn nhất định không làm. Mình bảo là đi ăn ngoài cũng nhất định không. (Biết là cần nịnh nọt lúc đó nhưng thực sự khi đó stress kinh khủng). Chồng không nấu thì mình cũng thôi mặc dù thất vọng cực kỳ, việc nhỏ vậy mà cũng không giúp vợ trong khi tình trạng vợ như vậy, sau đó 2 mẹ con mình ăn qua loa cho qua bữa. Mình tưởng chuyện đó dừng lại ở đấy nhưng sáng hôm sau chồng mình nhất định không đưa con đi học mặc dù đó là việc trước đây chồng hay làm. Mình rất tức giận với kiểu trả đũa như vậy và vợ chồng mình không nói chuyện với nhau suốt 3 tuần qua. Trong thời gian mấy tuần chiến tranh lạnh thì mình phải làm mọi việc nhà. Hôm vừa rồi, vợ chồng nói chuyện bình thường trở lại (do ở cùng nhà nên có nhiều việc phải thông báo với nhau chứ không phải do giải quyết được mâu thuẫn trước đó) thì khi mình bảo chồng đưa con đi học thì chồng vẫn nhất định không đưa. Chồng mình tuyên bố là từ giờ trở đi không làm việc gì ở nhà cả. Theo chồng mình việc nhà chỉ có cơm nước, con cái, giặt giũ. Cơm thì chồng sẽ đặt cơm, con thì là con gái nên mẹ chăm sóc cho tế nhị (vd : tắm rửa) còn giặt giũ thì đồ của ai người ý tự lo, quần áo của tôi, tôi sẽ tự lo và bảo mình là loại vợ tị nạnh việc nhà với chồng. Mình không đồng ý và bảo chồng mình là mình muốn anh ý chia sẻ việc nhà, nếu anh không làm bất cứ 1 công việc nhà gì thì mình không muốn ở cùng với anh ý và mình muốn ly thân. Vợ chồng mình cãi nhau to và đề cập đến cả chuyện ly hôn. Thà không có chồng ở nhà thì mình rất happy khi cáng đáng mọi việc nhưng có chồng ở nhà, mình vẫn làm tất cả mọi việc, thêm chiến tranh lạnh thì mình ức chế lắm. Sau lần cãi nhau này, mình tưởng ông ý sẽ đi đâu cho khuất mắt mình thì ông ý vẫn lù lù ở nhà, vẫn không làm gì, vẫn không đưa con.
Tạm thời thì mình không nghĩ ra cách gì cả. Mình không muốn ông ý ở cùng 2 mẹ con mình mà không làm 1 việc gì cả, không chia sẻ, không khí ngột ngạt. Nhưng mình không thể quyết liệt bảo ông ý ly thân ra chỗ khác sống được vì 2 lý do : ông ý không có tiền ( để thuê nhà / chi tiêu ) và nhà vợ chồng mình đang ở là nhà ông bà ngoại mua ( mình mà bảo ly thân, ông đừng ở cùng mẹ con tôi nữa thì ông ý và nhà chồng lại nghĩ mình cậy nhà mình, đuổi chồng ra khỏi nhà trong lúc nó không có tiền). Trước mắt thì mình bế tắc quá.
Về lâu dài thì mình định 2 mẹ con sẽ vào Sài gòn tìm việc (đằng nào cũng đang thất nghiệp), nhà đang ở sẽ trả lại bố mẹ mình, còn chồng mình thì tuỳ.
Mình có nhiều áp lực quá nên suy nghĩ không thấu đáo hết. Các bạn tư vấn cho mình xem cách nào để thoát khỏi tình trạng hiện tại này. Cảm ơn cả nhà nhiều.

*JaneEyre2011:

@BerryBuzz: chồng bạn làm nghề gì mà lương lậu tệ quá vậy??? Bạn có viết nhầm không 7 triệu thành 7 trăm??

Thực ra chuyện nhà bạn cũng không có gì ngoài việc tiền nong quá túng thiếu mà sinh ra stress cả. Vậy nên, bạn tập trung giải quyết nguyên nhân đi là mọi việc sẽ dễ hơn thôi. Trong lúc chờ phỏng vấn việc làm bạn có thể tìm việc thời vụ làm thêm. Tớ thực sự không biết bạn xoay xở thế nào với 700k của chồng/th cho 3 người??

*BerryBuzz:

Chồng tớ làm trong 1 viện nghiên cứu của nhà nước. Lương cơ bản là 1,5triệu / tháng nhưng viện chỉ trả 700 nghìn /tháng, phần còn lại do trung tâm trực tiếp quản lý trả nếu trung tâm có doanh thu, nhưng chưa bao giờ trung tâm có doanh thu cả nên chưa bao giờ có thêm khoản lương còn lại, bù lại thời gian không bị quản lý, nên lương nhận thực tế là 700k thôi. Trước kia thì sống = lương của mình. Bây giờ mình nghỉ việc và bị nợ lương thì vay tạm chỗ nọ chỗ kia. Hiện nay đúng là nhà mình thực sự túng thiếu và ai cũng stress cả nhưng trước kia khi lương của mình cover được chi phí cho cả nhà thì vợ chồng mình cũng vẫn luôn có mâu thuẫn. Mình nên làm sao bây giờ, mình sẽ cố gắng cải thiện tình trang tài chính nhưng về chuyện hiện tại, mình nên mặc kệ phải không?

*Urmyangel:

700/ tháng thì sống sao nổi thời bão giá này trời.

*dolce.vita:

@berrybuzz: Qua post của chị thì em dự là chị có đến 70% là nghiêng đến việc cùng con khăn gói ra đi rồi.

Em cũng đồng ý với Jane về lý do tài chính. Chị bảo là trước kia lương chị cover được cho cả nhà nhưng vẫn có mâu thuẫn, bởi vì như em nhận thấy, nếu chồng chị lương có 700k thì đối với một người đàn ông chi dùng cho riêng mình thôi cũng đã hết sức chật vật rồi. Chồng chị chắc cũng có mặc cảm là ăn bám vợ (vì ăn ở nhờ vào vợ và nhà vợ), phải làm việc nhà mà theo quan niệm của ông ý là đáng ra thì không phải làm, chỉ vì mình ít tiền nên vợ được nước bắt làm.

Em thấy nhược điểm của chồng chị là không có chí tiến thủ. Lương có 700k thua cả sinh viên đi làm thêm thế mà vẫn làm bao nhiêu năm. Chị cảm thấy có thể chấp nhận sống với người như thế cả đời không?

Chồng em cũng lương thấp hơn vợ. Một anh biết xem tử vi bảo chồng em chỉ nuôi được anh ý thôi, chẳng nuôi được vợ con. Mà tính chồng em thì lành, chắc chẳng bao giờ bon chen kiếm thêm chân trong chân ngoài được, nên em xác định là cả đời chỉ đủ ăn chứ không thể giàu. Chồng cũng được mẹ yêu chiều từ bé nên việc luộc rau cũng không biết làm, em hay chê chồng chẳng giúp được gì em nhưng chỉ cần ông ý trông con cho em một tí là em cũng làm được khối việc rồi, khi đó không có chồng thì có phải là bấn quá không. Thế nên khi gia đình rạn nứt vì kinh tế khó khăn thì chị cũng chưa nên tính đến việc bỏ chồng vội nhé.

Cứ xem như đây là một giai đoạn khó khăn, mà lúc khó khăn thì ai cũng có thể trở nên tạm thời xấu tính.

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.