becapi: Chồng lừa dối, có con riêng, gia trưởng

becapi

Hôm nay hết AQ với EQ nên phải ráng vào đây xin các chị cứu em. Bệnh này ấp ủ lâu rồi và thi thoảng co giật nữa nên em chán nản lắm!
Xin nói qua về cuộc hôn nhân của em: Em và ông xã lấy nhau 4 năm có 2 con trai, nhưng oái ăm thay sau khi sinh con trai đầu lòng được 1.5 năm em mới té ngửa rằng em chỉ là tập 2 thôi, chồng em có tới 2 người con riêng. 
Vì chồng sống ở nước ngoài nên sau khi biết tin đó thì em gọi điện hỏi chồng, chồng chửi em nghe người ngoài thì sang sống với họ đi, vợ nào con nào? Em nói rõ ràng A B với chồng thì đổi lại chồng vuốt ve không phải vợ không phải con, chồng đúng là có thời gian từng ở với chị đó có mấy tháng thôi, vì chị đó có 2 đứa con riêng nên bố mẹ chồng không đồng ý nhưng vì chồng cương quyết lấy cho bằng được nên bố mẹ chồng sợ mất mặt mới nói 2 đứa đó là con chồng....
Em ngây thơ cả tin nghe theo lời chồng mặc kệ ai nói gì thì nói... mẹ chồng lúc đó đang ở với chồng cũng gọi điện nói đừng có nghe ai xúi bậy, không có vợ con nào hết, cứ yên tâm ngoan ngoãn mà nuôi con...
Em bước chân sang đoàn tụ với chồng được 4 tháng mẹ chồng mới kể cho em nghe cái sự tình vợ cũ con xưa, khi em biết đó là sự thật thì đau đớn vô cùng, không một người thân, không biết ngôn ngữ, không lái xe, tính mang con về lại VN thì biết luật không cho mang đi nếu không có sự đồng ý của cha nó... chuẩn bị li dị thì biết cơ hội nuôi con là rất mong manh, nếu quyền nuôi con về phía cha thì nguy cơ là sẽ mất con, vì em thì sẽ phải trở về VN, sau khi thẻ xanh của em hết hạn, rồi lại biết có bầu đứa thứ 2...
Trong khi đó bố mẹ chồng bàn bạc muốn để 2 đứa kia đến thăm mà không nói trước cho chồng biết. Nhỏ em dâu chồng gọi cho em mách chị chuẩn bị tâm lý... em lại hỏi chồng như vậy là như nào? vợ chồng cãi nhau kịch liệt em moi được khẩu súng của chồng mà không biết lên cò nên đời em không kết liễu được hồi đó...
Trong lúc cãi nhau thì chồng em lại motip cũ chửi em không tin chồng. mẹ chồng hồi đó có ở với chồng ngày nào không mà biết có con???? Rằng thì là mà đứa đầu không phải con chồng đứa thứ 2 may ra thì phải...
Rồi chồng với bố mẹ chồng xung đột khi chồng thì muốn giấu em còn mẹ chồng lại khai ra hết... bố mẹ chồng xông vào chửi em sống thất đức không cho họ gặp gỡ máu mủ em chia rẽ cha con nhà họ...
Có một điều rất đặc biệt là cuộc hôn nhân đó kéo dài 10 năm, nhưng không có giấy ĐKKH, con cái không mang họ của chồng em, và trên giấy tờ thì chồng em trong sạch. Cũng vô cùng đặc biệt là sau 15 năm cha con tình nghĩa thì trước khi quen biết em, chồng em đã không đoái hoài, và phủ nhận 2 đứa con kia...
Giờ thì mỗi lần có người vô tình kể cho em nghe về 2 đứa đó em lại cảm thấy u uất lắm, chồng thì cứ khăng khăng không nhận, trong khi bố mẹ chồng thì ngày mong tháng nhớ có cơ hội để gặp được 2 đứa nó...
Hôm nay nó gọi điện kiếm chồng em thông báo là nó sẽ sang học ở tiểu bang kế em. Nó nói gọi điện cho mẹ chồng không được...
Chồng thì đã cắt hẳn quan hệ với chúng từ trước khi quen em như em đã nói nhưng bố mẹ chồng thì liên lạc thường xuyên. Mỗi lần nghe về 2 đứa nó em thật sự đau lắm vì chồng đã lừa dối em trắng trợn đã rất bạc bẽo với chúng nó và với cả em nữa... mỗi lần như vậy thì em phải cố gắng lắm mới không gây với chồng...
Giống như hôm nay, sau khi lời qua tiếng lại thì chồng có than " Biết rồi mà không tránh được, ý trời!" Có nghĩa là kiếm chồng từ hồi sáng vì chồng thấy có cuộc gọi nhỡ nên ráng ôm cái DT không cho em thấy, nhưng xui làm sao, lúc vừa buông ra thì em lại thấy. DT này là DT của nhà hàng để khách dùng order đồ ăn, không phải cell phone. Lúc em bắt lên nghe kiếm chồng thì em chuyển máy ngay vì em đang bận tính tiền cho khách, xong rồi em mới vỡ lẽ oh cái số quen quen, nên em hỏi chồng liền...

Chồng em muốn dùng tay che hết mặt trời, nên em tự tìm hiểu thì sự thật đã 10 mươi, chỉ còn chờ cái khẳng định của chồng nữa thôi. 
Chính vì cái dối trá quanh co nên em không tin chồng, đề phòng chồng và cả coi thường chồng nữa...
Đây là cái mâu thuẫn lớn nhất gây ra những vụ nổ xung quanh mà sau này khi có điều kiện em sẽ post lên tiếp... chồng thì rất là sợ mất mặt nên tìm mọi cách ngăn cản cấm đoán em tìm hiểu về 2 đứa chúng nó...
Ngay cả việc em sờ vào máy tính của chồng cũng là rất hiếm hoi...
Nhà chỉ có 1 máy tính chồng ôm nên em phải ôm cái điện thoại vào internet, mà nhà mình thì leo thang khủng khiếp em đọc không kịp, vậy nên xin các chị có lòng tư vẫn cho em thì sau khi post lên đây xin gửi cho em 1 bản PM để em đọc từ từ, vì em không có thời gian cũng như không có điều kiện đọc tất cả các trang của nhà mình.
Bây giờ là 4h sáng chồng đang ngáy còn em thì đang không ngủ được. Cám ơn cả nhà đã quan tâm!

  • Biro

Becapi ơi, em làm sao mà để kẹt giữa chồng và bố mẹ chồng vậy? Lẽ ra chuyện con riêng của chồng thì cứ kệ chồng thôi. Ông bà nói gì thì bảo bố mẹ nói chuyện với chồng con, chuyện này chồng con không cho con tham gia.

Bây giờ em nên tự lo cho mình, làm sao để mình không gây với chồng, sống cho yên ổn mà lo cho các con trước đã. Gia đình em mở nhà hàng vậy chắc là bận rộn lắm, tuy nhiên em nên khéo léo bàn bạc với chồng sao để chồng cho em đi học tiếng và học lái xe. Bên này mà không lái được xe thì như bị chặt chân em ạ.
Em hãy phân tích về cái lợi lâu dài để chồng cho mình đi, thứ nhất là sau này con cái đi học, em còn đủ vốn mà giao tiếp với thầy cô và bạn bè của nó, rồi còn dạy nó học nữa, chưa kể tiếng Anh tốt cũng giúp nhiều cho việc kinh doanh nhà hàng. Thứ hai, học lái xe là một việc rất cần, đôi khi nó là sự sống còn vì lỡ có chuyện gì xảy ra, chồng em không có đó em còn xoay sở được (VD. bố mẹ già rồi, đau ốm phải vào viện thì nếu chồng bận em cũng có thể ra vô thăm hỏi được. Chưa kể con nhỏ giữa đêm ốm sốt mà chồng đi vắng thì làm thế nào, không lẽ toàn gọi xe cấp cứu hoặc taxi? rồi con em lớn phải đi học chồng em làm sao có thể đưa đón tụi nó một mình quanh năm được...).

Chị có ý nghĩ rằng chồng em sợ mất em nên tìm đủ mọi cách để ràng buộc em. Mới đầu là con, sau là không muốn cho vợ học tiếng, học lái xe vì sợ vợ có thể tự lập được, đang trục trặc thế này, lúc tức lên chắc dám lái xe mang con mà đi lắm. Gặp người chồng như vậy, em càng phải khéo léo hơn, làm sao để chồng tin tưởng mình mà cho mình làm những gì mình muốn.

Em sống xa quê nên những năm đầu sẽ vất vả lắm. Cố gắng ít nhất cũng phải vài năm mới quen mọi thứ được. Em cần thời gian để thích nghi, em nên phân tích cho chồng hiểu mỗi khi ông ấy chê bai gì em. Trước mắt thuyết phục ông xã cho em đi học tiếng, cứ làm từ từ từng bước một em ạ.

Về chuyện con riêng của chồng, nếu ông ấy không nhận con thì đành thôi. Chẳng cần ông ấy nhận con thì em cứ coi như ông ấy có một đời vợ rồi. Chuyện đã rồi, em không thể thay đổi được, chỉ có cách vui vẻ mà chấp nhận thôi. Đừng ép chồng em phải nói ra nữa, vì hiện tại chồng em không muốn nhắc đến mà. Em nhìn lại mọi thứ, nếu nguyên nhân là vì quá khứ của chồng thì em nên chấp nhận mà bỏ qua. Miễn sao chồng em tử tế với mẹ con em là được. Cái quan trọng là hạnh phúc của gia đình em, chứ không phải chồng cần phải nhận lỗi với em, nhận con riêng này nọ. Nếu em là người có tấm lòng, thì sau này khi củng cố được tình cảm và dành được sự tin cẩn của chồng rồi thì em cứ nhỏ nhẹ từ từ khuyên bảo chồng cũng được. Để chồng nhận mấy đứa nhỏ cho khỏi tội nghiệp tụi nó.

 

  • becapi

- Chị Pumkin ơi em cũng tờ mờ hiểu rằng chồng em cố gắng hạn chế em tới mức tối đa việc giao tiếp với bên ngoài vì nếu em biết nhiều thì càng có nhiều điều chồng không che nổi nữa...
Lúc còn ở VN chồng dỗ ngọt em nào là ở nhà chăm sóc bầu bí lo cho con, nào là phát âm của VN không chuẩn... nhưng khi sang rồi chồng mong em giống bupbe nói gì phải nghe đấy. Phần nào đó em thấy chồng nể em... vì có những chuyện em góp ý với chồng miệng thì chồng nói em mỏ nhọn nhiều chuyện nhưng lại làm theo cách của em... mà chồng em thì đặc biệt sợ dốt hơn người ta nên nhất quyết thà chết chứ không chịu theo...
Điển hình là vụ làm menu togo khách hỏi cả ngàn lần. Lúc trước em có tự mày mò làm xong 1 lần mà vì máy hỏng đem đi sửa nên mất hết. Giờ chồng nói khỏi cần làm lại nữa... hoặc là để chồng mướn người ta làm...
Nói đi học là dị ứng với chồng nhất... lúc nào chồng cũng nghĩ mục đích của em sang đây là đi học trong khi em có 2 đứa con với chồng rồi mà chồng vẫn còn sợ em có mục đích riêng...
Tiền bạc nhà cửa xe cộ nói chung tài sản nào lớn lớn thì tên chồng hết... em chẳng quan tâm... giờ đang xây nhà mới còn định add tên bố mẹ chồng vào mà không phải em đâu.... nói chung là chồng đề phòng em ngặt nỗi em lại không màng tiền bạc nên ra sức kìm hãm em với bên ngoài... em đừng hòng ra ngoài với ai mà không có chồng đừng mong có bạn bè gì ở đây hết... không được nhờ người khác là lệnh chồng em ban ra...
Còn vụ con rơi... bình thường bố mẹ chồng em có 1 power đặc biệt là bất cứ phải hay trái miễn bố mẹ chồng làm thì con cái phải theo. Vậy nên bố mẹ chồng sắp xếp cho 2 đứa nó tới. Ai dè chồng em phản ứng ngược nên quy kết là tại em. Sợ em không cho nên chồng em mới dám cãi lời...

Nói đi thì phải nói lại. Nếu không tính tình cảm của em với chồng chỉ tính cái nghĩa vợ chồng không thôi, em sợ là em kiếm không ra người nào tốt với mẹ con em hơn chồng. Lo cho đến tận răng, chăm chỉ siêng năng gọn gàng chu đáo, việc gì cũng không nề hà...
Thức khuya dậy sớm không thành vấn đề với chồng, nhưng lại ương bướng bảo thủ và nhất nhất là phải kéo em đi theo làm theo bất cứ chuyện gì... em lấy ví dụ cho các chị thấy.
Chồng thích đi câu cá : Ở bên này mùa hè chỗ em nóng >40 độ là chuyện thường, nhưng được ngày nghỉ chồng vác ngay mẹ con em đi câu theo, chồng xuống sông câu cá, mẹ con em cứ ở trong xe mở điều hòa cho mát mẻ, xem phim hay làm gì đó... 1 lần 2 lần chứ 200 lần em ngán tận cổ, em ghét ngày nghỉ kinh hoàng... em mà có năn nỉ để em ở nhà thì mặt xưng mày xỉa bà bà tôi tôi ngay
Thi thoảng chồng nổi cơn thèm casino: Vác ngay vợ con đi theo, cho ngồi ngoài xe giống như đi câu cá vì casino nó đâu có cho mang con nít vào. Mà các chị nghĩ cái xe 3m2 làm sao thoải mái bằng ở nhà... em có hó hé gì thì lập tức cái giọng muốn ở nhà thì ở đi, đừng có nói tôi không cho đi đâu, sau này đừng năn nỉ tôi chở đi đâu...
Nhưng bù lại, trước khi vào những sở thích riêng của chồng thì chồng thanh toán xong một đống công việc cần phải làm, cho mẹ đi ăn nhà hàng nào mẹ thích cho con đi chơi... tuy nhiên nếu bảo thả mẹ với con ở chỗ mẹ thích hoặc chỗ con chơi còn chồng đi chơi 1 mình đi thì đừng hòng...
Làm gì cũng bắt vợ nhập cuộc, không có chuyện anh làm cái này em làm cái kia đâu, cứ phải lẽo đẽo theo sau đít chồng thì mới OK... chuẩn bị ra ngoài con gắt ngủ khóc ỏm tỏi, chồng dỗ không được em nhảy vào nói " Để em cho con ngủ, anh pha hộ em bình sữa cho con nha" chồng phản ứng " Sao không pha đi, tôi dỗ nó cũng được" Nhưng em đã ôm con rồi, và ba chưa pha sữa xong thì con ngủ xong...
Từ những cái nhỏ nhặt như vậy đến những cái lớn và rất lớn chồng có nói với em nhưng nói để em theo ý của chồng thôi chứ không phải bàn bạc gì cả...
Thêm nữa em phát hiện ra rằng chồng em có tính như sau: Nếu đứng ở gốc sung sẽ nói gốc táo nhiều sâu... mà nếu đứng gốc táo sẽ chê ăn sung chát... 
Thế nên sống với chồng là ngày ngày phải nhìn mặt canh ý... cái nào được cái nào không. 
Nói trắng ra là cứ ngoan ngoãn theo ý chồng thì mọi việc xuôi hết mưa không đến mặt nắng không đến đầu, chịu làm con bup bê trang trí cho cuộc sống của chồng thì êm đềm tất.
Nói búp bê sợ các chị hiểu lầm là được ăn ngon mặc đẹp ngồi mát mà hưởng, dạ không có đâu, ăn gì mặc gì chồng quyết định tuốt, công việc thì đừng có mơ là không phải động tay động chân, phải biết hết mọi thứ, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất...

  • yamanote

@becapi: Chuyện của em khó quá, như trong phim ấy. Bởi vì nếu li dị bỏ chồng vv thì em sẽ không được nuôi con nên em tự biết nếu con quan trọng với em nhất thì em chả có cách nào khác ngoài chấp nhận hoàn cảnh. Chồng em cũgn không ngược đãi em nên chuyện chấp nhận cũng không phải là khó, cái cơ bản là ở em ý. Nếu như em đơn giản hóa đi chấp nhận hoàn cảnh sống thoải mái có khi chồng em đã không như thế. Đi đâu lão ý cũng lôi em theo có lẽ là vì em đã từng thể hiện có ý định bỏ trốn, hoặc lão ý tâm lý có vấn đề. Chuyện con riêng của chồng thì kệ chồng chồng nhận thì nhận không nhận thì thôi. Tóm lại trong hoàn cảnhem, tài chính phụ thuộc, con cái phụ thuộc bỏ là mất, em chỉ có một cách là sống thoải mái, vì tương lai con em được học và sinh sống ở Mỹ mà cố gắng thôi. Ví dụ làm việc trong nhà hàng em thấy cực nhưng em phải thấy em may mắn là còn là bà chủ nhà hàng, chứ người VIệt như em mà muốn thoát ly sang Mỹ cho con được học ở Mỹ, đi làm nhà hàng còn khổ nhục nữa (Có khi bị chủ làm nhục kkhông chừng). Làm vợ gò bó em cũng thấy cực nhưng cũng nên thấy là như em còn sướng hơn rất nhiều người phụ nữ Việt lấy chồgn ngoại quốc bị đánh đập hắt hủi coi như Osin vv. Tự AQ nhiều vào em, tự biết mình là ai, xuất phát điểm như thế nào, mình may mắn thế nào lấy được người chồng giỏi giang giàu có quan tâm vợ con như vậy. CHồng bắt em phải làm việc vất vả, vì là chả có ai ở Mỹ kể cả chồng em là VIệt kiều mà ngồi mát ăn bát vàng hết dù là ông chủ hay bà chủ. Tự thấy may mắn là mình có công ăn việc làm chứ không phải ăn không ngồi rồi ở nhà không đc giao tiếp với ai còn điên hơn nhiều. Vụ con riêng của chồng, em phải hiểu em lấy 1 ngừoi có tuổi theo anh ta sang Mỹ không biết gì về quá khứ của anh ta, thì có chuyện nọ chuyện kia là không tránh khỏi, kệ và nghĩ thoang thoáng thôi em.

Em có vẻ bị sốc vì văn hóa khác biệt và có lẽ đòi về nhiều nên chồng em mới chặt chẽ nhưvậy. Em thay dổi quan điểm và tư duy đi, rồi dần dần chồng tháy thoải mái hơn thì hãy đòi học tiếng ANh haylái xe này nọ. Chị nghĩ em có cuộc sống tốt rất nhiều người mong không được, còn em thì miêutả nó như địa ngục trong các bộ phim kinh điển kiểu nô tì isabella ý. Ít nhất thì em vẫn có điện thoại, vẫn có internet, em không có tiền để tự mua laptop thì thôi dùng điện thoại là OK rồi. Có điều lúc nào đó em nên thẽ thọt là kể ra anh có một khoản trả coi như là trả lương cho em thỉnh thoảng em mua sắm nọ kia, mua quà cho anh hay cho con vv. Thôi cố lên nhé

Có thể không áp dụng với em. Nhưng rất nhiều cô gái VIệt luôn mơ lấy chồng là Việt kiều để đổi đời, thế là chồng già cũng lấy, không cần biết quá khứ ra sao tính cách thế nào. Ai dè ra nước ngòai mới tháy cực quá, cực hơn cả ở quê mình, chồng thì hóa ra tính cách thế lọ thế chai, thế là tâm lý bỏ trốn thậm chí ôm con ra thẳng sân bay về, chồng mất cả con lẫn vợ. Nên có thể vì thế mà chồng em đề phòng. Em hãy ngừoi lớn lên mà chứng tỏ em không phải như vậy chồng mới nể rồi mứoi thay đổi cục diện đc

  • becapi

Haizz cám ơn chị Yama xong rồi lại phải bổ sung... không ạ chồng em chiều em lắm mua xe đẹp xe ngon cho em nhưng không dạy lái. Laptop à em còn có Ipad chồng tặng cơ nhưng mà không chịu cài 3G hay wifi... thế mới nực cười cho em. Tiền bạc à vì em không cần nên giờ chồng em cũng chả quản chả hỏi em đang giữ bao nhiêu tiền... vì chồng em biết tính em không dám tham sổ sách ở đó mang ra coi là biết... 
Nói chung nhìn bề ngoài á, em chả phải thiệt thòi hơn ai ngoại trừ khoản không được mặc váy... còn từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất nếu gặp người khôn khéo thì toàn là thứ thiệt...
Ở đây em bàn đến vấn đề em bị siết chặt... trong em tồn tại 2 tình cảm YÊU ANH và HẬN ANH... cái bực bội của em là có mà không được xài...
Có đầy đủ vật chất nhưng lại hóa thiếu thốn. Rõ ràng có tiếng mà không có miếng...
Bực mình là em lại sống đơn giản...
Giờ em đang bận sẽ feedback thông tin sau nhé. Cám ơn các chiij. Yêu các chị nhiều...

  • yamanote

em hận vì bị siết chặt, thế cụ thể em muốn lỏng như thế nào? Ngoài ra còn hận vì cái gì nữa?

  • sg_jul

Becapi ơi, vì em ở xa nhà, chỉ có chồng & nhà chồng nên chuyện bé mới xé ra to thế. Có gì nghiêm trọng đâu em. Đọc những dòng đậm đậm này, nhận dạng tâm sự kiểu cô bé dỗi hờn đây mà. Nghĩ xem trên đời này còn biết bao nhiêu người khổ lắm em ạ, vật chất thiếu thốn, lại còn bị chồng hoặc là vô lo, thiếu trách nhiệm, hoặc nhà chồng khó tính.. Đời này không có gì hoàn hảo đâu em, được này mất kia thôi. Bằng lòng với cái mình có đi em, còn những cái chính đáng mình đang thiếu thì phải cải thiện, đấu tranh từ từ. Vợ chồng sống với nhau cũng phải nhường nhịn, lựa nhau mà sống. Không thể chỉ phán 1 câu tôi cần cái này, tôi muốn thế kia, 1 lần không đáp ứng được thì cho rằng mình bất hạnh. Chồng em như vậy cũng có những điểm đượ đó chứ, còn cái vòng kim cô muốn xiết chặt thì em phải thể hiện sao cho lấy được sự tin tưởng nơi chồng, em không bỏ đi, em chung lưng đấu ật với ảnh để cùng vun đắp cuộc sống. Nếu em làm hết sức rồi, mà chồng em vẫn khăng khăng kìm tỏa thì lúc đó kết hợp vừa đấu tranh mạnh mẽ vừa tỉ tê ngọt ngào. Hạnh phúc là đấu tranh, mà còn sống thì còn chiến đấu. Chẳng có gì là dễ dàng cả.
Em cứ bằng lòng, AQ như chị Yama nói ấy, là nhẹ được phân nửa rồi, phân nửa còn lại dồn vào việc đấu tranh đòi quyền lợi, đấu tranh thế nào, thì học cách của chị MT, vừa mềm mại vừa cương quyết.

Ý chị có lẽ cũng không hợp ý em, em đang cần mọi người thông cảm, bênh vực, lên án chồng em mà. Nhưng giả sử thế này, nếu chồng em không thay đổi, cố chấp, không mang lại đầy đủ cho em những thứ còn lại em cần, thì em có dời bỏ không, em có chắn mình sẽ thanh thản không hối tiếc không ? Nếu câu trả lời chưa phát ra ngay cái một được thì hãy điều chỉnh mình trước để làm tươi mới cuộc sống đi đã em nhé.

Hạnh phúc ở ngay dưới chân mình mà cứ tìm kiếm nơi nào hả em.

  • yamanote

thu em becapi gui cho minh, minh cung chua biet tu van the nao:
em hận vì bị siết chặt, thế cụ thể em muốn lỏng như thế nào? Ngoài ra còn hận vì cái gì nữa?
Hận vì bị lừa dối.
Em kết hôn xong khăn gói làm dâu nhà chồng 1.5 năm. 1 mình vừa nuôi con vừa làm việc nhà chồng vì không còn ai chỉ còn Ba với em trai chồng ở nhà. mẹ chồng đã sang Mỹ định cư khi con em đầy tháng...
1.5 năm ấy không 1 người thân nào bên cạnh ngoài con... em chịu được tất cho đến ngày hàng xóm nói cho em biết câu chuyện gia đình chồng... em im lặng hỏi chồng không hề làm rùm beng lên... thế mà cả họ nhà chồng xúm vào chửi em ngu đi nghe người ngoài... hàng xóm còn phải tới nhà xin lỗi em với Ba chồng vì lỡ lời... 1 tay chồng thu xếp cả đấy để dỗ dành em yên tâm với cái dối trá ngọt ngào...
Em ghét người lật lọng, lúc đó nếu bố mẹ chồng cũng thừa nhận ừ đó là sự thật xem có phải em đã bồng con em đi rồi không?
Em có cái sai lầm chết người để sau này chồng siết em đó chính là máu liều của em.
Còn vài ngày nữa làm đám cưới đang ở Nha Trang 2 đứa cãi lộn em lập tức gọi người giải cứu bằng cách chuyển tiền vào tài khoản cho em book vé về...
Còn vài ngày nữa đi Mỹ cũng cãi lộn em cũng thu xếp quần áo book ngay vé về nhà mẹ...
Và sau khi bước chân lên chuyến bay quốc tế đầu tiên em bị chồng lật cờ ngay...
Sau 4 tháng ở Mỹ em tự đi tìm luật sư để tiến hành li dị... gia đình bên em cũng nói đó là sự thật không chấp nhận được yêu cầu chồng em trả em và con trai về VN... đây là lần duy nhất họ can thiệp vào cs riêng của em... vì mẹ chồng em yêu cầu họ phải dạy lại em...
Nói thêm là bố mẹ chồng xông lên chửi em em không cãi lại nửa câu nhé... vì em không nói nên họ bảo em láo em coi thường họ...
Đó là những điều khiến cho chồng em căng em quá sức...
Còn 1 câu chuyện nữa đó là hàng ngày thay vì động viên em thì la em không chịu để ý không chịu hòa nhập... em nói với chồng em không thích làm nhà hàng em muốn được đi học... chồng em bảo học xong cũng làm culi thôi. không học hành gì hết. Học coi cái này cái kia đừng cái gì cũng không thích. Em im làm theo ý chồng nhưng mà không nhiệt huyết tuy nhiên dù vậy cái gì cần làm em đều làm tròn trách nhiệm...nếu không vậy sao giờ chồng dám bỏ nó lại cho em để đi làm nơi khác?... không cho em đến trường em mua sách tự học. Ít ra thì h trong cái nhà hàng đó không có gì em không biết.
Mà như vậy thì chồng lại đc đà cần gì phải đi học, ở nhà lâu rồi cũng biết mà...
Thật luẩn quẩn...
Em tính post bài nhưng thấy mọi người không thiết tha với em lắm nên em chỉ gửi riêng cho chị thôi... có lẽ vì em ở Mỹ nên mọi người ngại khuyên...

  • Pink

@Becapi, chị sg_jul: đồng ý với chị là Becapi sẽ phải chấp nhận cuộc sống hiện tại nhưng song song đó vẫn phải đấu tranh kiên trì và từ từ . Theo những gì bạn ý kể thì em thấy hiện tại bạn ý phải chấp nhận cuộc sống này vì không còn con đường nào khác . Tài sản lớn nhất là con thì con có thể mất bất cứ lúc nào nếu không phụ tùng theo yêu cầu và sắp đặt của chồng . Tài sản chung riêng gì cũng đứng tên chồng, thuộc sở hữu của chồng . Tài sản mua cho vợ (máy tính, điện thoại, xe) thì giống như mua đồ để trang hoàng cho lộng lẫy để người ngoài nhìn vào chứ vợ có dùng được đâu (máy tính không vào mạng được, xe không chạy được, điện thoại chỉ có nghe và gọi ). Còn cửa hàng nếu của chồng công vợ, 2 vợ chồng cùng vun vén chăm lo kiểu như ông chủ với bà chủ thì còn nói làm gì đằng này bạn ý chỉ như người làm công thôi, có tiếng chẳng có miếng . Người làm công còn có lương chứ bạn ý còn không có cả lương cơ mà . Tiền lời lãi bao nhiêu thì chồng gom vào tài sản riêng của chồng hết . EM thấy chưa ai sung sướng như ông chồng này . Vừa có vợ, vừa có người làm công không lương, vừa có người đẻ con cho mình, chăm sóc con cho mình chỉ cần nuôi ăn . Thế thì bảo sao ổng chẳng phải giữ khư khư sợ vuột mất .

Giờ bạn ý làm mọi việc theo ý chồng rồi, chẳng ngó ngàng gì đến tiền bạc của chồng rồi ... thành một người vợ hoàn hảo chỉ có hi sinh thôi không đòi hỏi gì ... nhưng nếu chồng vẫn không thay đổi thì làm thế nào ? Không làm được gì cả vì Becapi vẫn là một người tay trắng, sống phụ thuộc và không thể tự lập . Chồng đã từng bỏ 2 đứa con không nhìn mặt thì liệu sau lịch sử có lặp lại với mẹ con Becapi k? Thế nên bạn phải cố gắng đấu tranh từng tí một, đấu tranh trong hòa bình, có lý có tình để từng bước một có thể tự lập . Mình đã từng chứng kiến 1 ông chồng có tính sở hữu vợ rồi . Vợ đi đâu 1 bước là chồng cũng không thích, sang hàng xóm chơi cũng không cho . Thậm chí vợ về nhà bố mẹ đẻ chơi cũng réo gọi hoặc phải đi cùng bằng được . Đến mức mỗi lần chồng đi công tác là vợ con mừng húm vì như được giải thoát ý . Nhưng được cái là ông ý cho vợ tiêu sài tiền thoải mái vì bà vợ ổng mà không có tiền thoải mái chi tiêu thì bà ý khó chịu bực bội đừng hòng mà ổng nói gì được . Thế là mỗi người phải nhịn nhau 1 tí .

Nhà Becapi chắc nên nhờ mọi người giải quyết từng vấn đề nhỏ thôi, gỡ từ từ có lẽ sẽ dễ hơn .

1. Làm thế nào để chồng không bắt ngồi trong xe hơi chờ 3-4 tiếng khi chồng đi chơi
- không đi chơi cùng nếu phải ngồi trong xe
- gửi con cho người khác trông để chi chơi cùng chồng
- chỉ đi chơi khi đến chỗ nào cả chồng cả vợ con đều tham gia chơi được (nhất quyết không ngồi trong xe chờ mấy tiếng đồng hồ , ngồi xe xem tivi thì chẳng ai gọi là đi chơi giải trí cả)

2. Làm thế nào để không đứng giữa chồng và bố mẹ chồng trong chuyện con riêng: vụ này mọi người tư vấn nhiều rồi

3. Làm sao để chồng đồng ý cho đi học lái xe : vụ này mọi người cũng tư vấn rồi nhỉ ? Giờ biết thêm thông tin là chồng có mua xe hơi cho vợ thì tức nhiên việc học lái xe là có lý rồi . Không cho vợ học lái xe thì mua xe làm gì ? Chắc không phải là chồng tính thuê luôn tài xế lái xe riêng cho vợ :Battin ey: . Còn chồng tặng xe mà vợ không sử dụng được xe thì lấy xe mang bán đi lấy tiền bỏ túi có được không ? chắc chắn là không rồi

4. Làm sao để chồng cho đi học tiếng: chồng không cho đi học tiếng thì mai mốt chuyện học hành của con cái chắc chồng bao sô lo toàn bộ (Học hành trường lớp và dạy dỗ con khi ở nhà) ... chồng tiếc tiền không muốn cho đi học thì hoặc là vợ sẽ đi học 1 buổi 1 buổi nếu không thì vợ không làm cửa hàng nữa, về nhà chăm con ngồi tự học ở nhà ... Mềm nắn rắn buông, kiên quyết lên bạn àh. Đi học là để mình tự tin và tự lập hơn không quá phụ thuộc vào chồng . Mà cũng buồn cười thật , giờ bạn quán xuyến làm chủ cả 1 nhà hàng mà thực tế vẫn là làm công phụ thuộc chồng . Chồng mua cho gì biết nấy , chẳng dám tự chi tiêu hay tự quyết được gì

Mình cũng thấy 1 điểm ở phụ nữ rất nên tránh là "người khác nói sao thì nghe vậy, không đấu tranh tới nơi tới chốn để chứng minh mình đúng rồi khi mình khổ thì đổ thừa tại người khác " . Đúng là tại họ nói mình nhưng mình cũng phải đấu tranh tới cùng chứ nếu đó là việc đúng và là quyền lợi nhu cầu cơ bản không thể thiếu . Chẳng có ai bắt mình làm theo ý họ được nếu thực sự mình không muốn làm . Chồng bạn có kề dao dí cổ hay ép buộc bạn làm theo được đâu . Nhường nhịn là đức tính tốt của phụ nữ, nhưng nhường nhịn đến mức không có chính kiến, không bảo vệ được bản thân thì không hay chút nào . Một người không thể bảo vệ được bản thân thì chắc chắn không thể bảo vệ được con cái

Chuyện con riêng thì theo cá nhân mình thì mình thấy 2 đứa trẻ không có tội . Chuyện gì qua thì cũng đã qua rồi chồng bạn phải có trách nhiệm với con . Có câu nói là "đừng nhận xét 1 người qua cách họ đối xử với bạn mà hãy nhìn cách họ đối xử với mọi người " . Vì vậy bạn hãy yêu cầu chồng sống tốt cho tốt với cả con riêng của chồng . Chúng nó chẳng có tội gì cả .

Àh còn một điều quan trọng nhất mình muốn hỏi bạn là bạn muốn tìm cách để bỏ chồng nhưng giành được con hay là tìm cách để có thể duy trì hôn nhân, sống hòa thuận hạnh phúc với chồng ?

  • dori

@Becapi: chị có một cs tương đối, và cái mà em nghĩ chị rất nên vui đó là chồng chị thực sự yêu thương chị (đương nhiên là theo cách của anh ấy). Điều mà chị nên làm là làm một người vợ ngoan ngoãn và cố gắng tạo niềm tin cho chồng chị về một người vợ gắn bó, xây dựng vì mục đích phát triển tương lai cho cả gia đình, như :chăm sóc chồng, con, phát triển cửa hàng, cùng chồng con đi du lịch, đi chơi, shopping, dạy con học,...Trong những việc làm ấy, chị thể hiện cho chồng chị thấy sự cần thiết của sự thiếu hụt về English, về kiến thức kinh doanh, thể hiện cho chồng thấy cs không chỉ là vật chất mà phải có những đam mê riêng (lấy cái đam mê của anh ấy để mà đưa ra yêu sách cho chính bản thân mình).

Còn thì những thứ chị muốn như:
1. Đi học: chồng chị không muốn chị đi học là vì sẽ không có ai trông cửa hàng hay vì sợ chị giỏi hơn anh ta hay vì điều gì??? Chị tìm ra câu trả lời xong thì tìm cách thuyết phục anh ấy thôi. Chìa khóa để thành công là TY của anh ấy dành cho chị.

2. Lái xe: cái này thì cứ làm thôi. Anh mua xe đẹp cho em làm gì nếu không cho em học lái?? Vì thế, ngày abc em sẽ thuê người dạy lái. Chồng chị làm gì được nếu chị quyết tâm học lái??

3. Những thứ chị mong muốn làm (hợp lý): hãy dùng chính anh ấy để đấu tranh cho những đam mê của chính mình. Ví dụ: Anh thích câu cá, OK. Anh cứ câu, còn em và con sẽ đi dạo. Anh thích casino, OK. Em sẽ cùng con đến rạp xem phim. Nếu anh ấy không đồng ý thì OK. Thế cả nhà mình đi về. làm gì có chuyện anh thì thích mà em không được thích??

Đại khái thế,
Hoặc là làm một búp bê ngoan ngoãn, tận hưởng những vật chất đủ đầy và hy sinh đam mê riêng. Còn nếu không muốn thì phải đấu tranh thôi. Trường kỳ, khôn khéo, nhạy bén,....kháng chiến, nhất định thắng lợi.

  • wicket

Thật lòng mà nói thì tớ mong chị em nghĩ kế giúp bạn Becapi bỏ quách lão chồng mà vẫn giữ được con.. Thật..

@Becapi: Có những lời khuyên không muốn đưa ra, vì thấy nó hơi "thất đức".. :Straightf:

  • becapi

Ý chị có lẽ cũng không hợp ý em, em đang cần mọi người thông cảm, bênh vực, lên án chồng em mà. Nhưng giả sử thế này, nếu chồng em không thay đổi, cố chấp, không mang lại đầy đủ cho em những thứ còn lại em cần, thì em có dời bỏ không, em có chắn mình sẽ thanh thản không hối tiếc không ? Nếu câu trả lời chưa phát ra ngay cái một được thì hãy điều chỉnh mình trước để làm tươi mới cuộc sống đi đã em nhé.

Hạnh phúc ở ngay dưới chân mình mà cứ tìm kiếm nơi nào hả em.

Em không có phật ý tí nào hết chị ơi.
Em biết là em phải chấp nhận, em cũng tự AQ mình rằng em hơn nhiều người vì đó là quá khứ chứ đọc trong này nhiều chị em còn bị phản bội khi đang mang thai, khi mới cưới có mấy tháng...

Em cũng tự AQ em, chừng nào em chưa bị đuổi ra khỏi nhà thì tài sản của chồng vẫn là của em, nhà to em ở xe đẹp em đi.

Cái em thiếu là EQ, em thiếu thông minh nên mới ra nông nỗi đó. 
Từ khi em biết đến topic "Tán đổ chồng/vợ như thế nào" em đã cố gắng và phần nào đó đã cải thiện được tình hình. Nhưng dù em giỏi nhẫn nhịn, làm tròn bổn phận nhưng trong lòng lại thiếu sự kính trọng yêu thương chồng. Mà thiếu điều đó rồi thì tồn tại được bao lâu?
Có chị nào nắm tay em dìu dắt em trên con đường mưu cầu hạnh phúc không?

Chị MTCT đúng là giàu kinh nghiệm và bản lĩnh. Vụ tiền bạc đối với gia đình bên chồng đúng là khó lường lắm. Chồng em mỗi lần trước về nước đều giao tiền cho ec giữ sau này có vợ thì bỏ trong giỏ vợ. Có nhiêu đó thôi mà mẹ chồng đã ca ngợi chồng rồi...
Conco bước đi nhanh quá rồi. Lần sau chậm hơn tí thì tốt hơn.

Quay lại chuyện kt. Tình hình chồng cũng mới ôm hết tiền tiết kiệm đi mở thêm 1 tiệm mới nữa. Chưa gì cái tiệm ấy đã xài hết vốn liếng mà vì mới nên chưa có khách đến tiền lương trả cho người làm cũng tự móc túi mình.
Bên nhà chồng thì đông anh em lắm công việc. Hiện giờ chồng muốn bảo lãnh 1 cháu sang du học, vấn đề là nó đi PV rớt hoài. Lần trước 2.5k tiền chi cho dv làm hồ sơ mà bị rớt. Lần này cũng sẽ như vậy nữa bỏ ra 2.5k nữa mà hi vọng đậu rất là mong manh. Em thì tiếc tiền nên muốn cháu tự làm hồ sơ không qua dv nữa, nhưng chưa biết nói sao với chồng. Vì em cũng biết không qua dv thì phần chứng minh tài chính vô cùng khó khăn... 
Mà ngay cả dv nó cũng rào trước là cháu đã rớt 3 lần PV rồi nên cơ hội có visa đi Mỹ thấp đi.
Các mẹ thông thái tư vấn sao cho em khỏi mất oan số tiền kia cho dv???

Mọi ngày chồng đưa con lớn đi học xong về nhà đón mẹ với út đi làm sau. Mẹ ở nhà ngày nào cũng hí húi dọn dẹp gấp quần áo này nọ. Chồng về thấy vợ chưa thay đồ lại bực tức kêu vợ lần mãi mà không xong. Hôm nay vợ chim cú chả nhà cửa gì sất. Tắm rửa cho út xong mẹ cũng thay đồ chải chuốt mẹ kệ cái núi quần áo ngổn ngang trên giường chưa gấp...
Tối về dạng chân ngồi xếp đồ thế là được chồng giúp... kekeke thế mà mình cứ ngu ôm hết việc vào người.

Sáng vợ hỏi chồng: Anh ơi ăn gì em làm cho.
Chồng hờ hững: Ăn gì cũng được, mà anh không đói.
Vợ sà vào ôm ngang lưng: Nhưng mà em đói lắm rồi. Hay bao nhiêu ngày em hạ mình phục vụ anh giờ anh phục vụ lại em 1 bữa??? 
Chồng cầm dao dọa cắt tay vợ xong lại te te chạy đi làm phở....

Cám ơn nhà EQ của mình. Yêu cả nhà lắm cơ.

 

Các mẹ thân yêu em lại xin ý kiến các mẹ về tiền.
Lúc này vợ chồng em buôn bán ế ẩm chỉ đủ trả lương nhân viên chứ không dư, nhưng vẫn còn tiền dự trữ 1 khoản nhỏ tuy nhiên sắp tới sẽ phải chi khoản này cho mẹ chồng mổ và mua vé cho ông bà về bên này lại.
Hôm qua chú em chồng hỏi mượn tiền số tiền không nhiều nhưng cách đây 2 năm chú ấy làm ăn thất bại bị siết nợ vợ chồng em đã cho vay 200t rồi nhưng chưa nghe thấy bao giờ thì có ý định trả. Chú ấy nói có 100t rồi tháng sau bán đát có 100t nữa nhưng vì cần ngay nên hỏi mượn. 
Chuyện tiền bạc là do chồng em quyết chứ em không quyết vì may mà chú ấy hỏi chồng em chứ hỏi em thì em cũng đá bóng sang cho chồng thôi. Sau khi nghe chồng nói vậy thì em chỉ nói:
Mọi người hay quá, có tiền chỉ lo vun vén riêng thôi. bố mẹ bệnh thì chỉ có mình lo thôi. Để coi lần này má mổ thì bên đó có trả đồng nào không? Rồi tiền lời của nhà hàng bên đó là của chung hết đợi lúc má mổ coi có ai trích ra biếu má không hay để mình lo hết luôn.
( vợ chồng em còn 1 nhà hàng bên VN vốn thì của vợ chồng em nhưng do 6 anh em còn lại của chồng quản lý) từ hồi mở nó tới giờ em chưa thu được 1 xu cả vốn lẫn lời. Em tự coi nó không phải của vợ chồng em.
Chồng nói: Giờ mới biết hả? Anh là cái cầu để mọi người qua sông mà. Qua rồi chẳng ơn nghĩa gì đâu.

Chồng nói vậy thì em chả biết nói sao nữa.
Ý em thì không muốn cho mượn nợ cũ còn chưa xong mà vay nữa sao được. Rồi người này còn người kia nữa...trong khi bản thân vợ chồng em cũng đang khó khăn phải xài vào tiền dự trữ rồi.

  • yamanote

becapi: thực lòng trong trường hợp em chị sẽ kệ. Tính chồng em vậy mà chồng em nắm kinh tế mình chỉ cùng lắm nói đây là ý kiến của em anh cứ làm theo ý anh nhưng suy nghĩ thêm 1 tí thôi ý kiến của em nhé. Chứ chị nhiều khi ngại nghĩ EQ xa xôi với lại tìm cách challenge thay đổi đối phương khi mà thực ra là mình yếu giọng yếu thế hơn đối phương lắm, nói gì cũng thành cãi nhau thôi.

 

  • Giatam

Thực ra cả hai vợ chồng chị đều nhìn thấy vấn đề từ phía người thân nên để đưa ra quyết định về việc này em nghĩ là không khó. Tuy nhiên theo em thì cách trả lời như trên của chị thực sự chưa khéo. Mặc dù có thể chồng mình nói không hay về gia đình nhà chồng nhưng lại không thích nghe vợ mình (dù sao vẫn là con dâu/cháu dâu) cũng nói như vậy.

Cách đơn giản để giải quyết chuyện này là chị cứ nói chuyện với chồng, nhẹ nhàng thôi nhưng thuyết phục về tình hình tài chính thực tế hiện tại: là làm ăn kinh doanh không tốt, là chỉ còn một khoản nhỏ chỉ đủ lo các chi phí sắp tới cho bố mẹ, cũng không còn khoản dự trữ riêng gì cho các việc phát sinh của vợ chồng và công việc kinh doanh. Vậy nên chồng nói với chú thông cảm và xin lỗi vì lần này mình không giúp chú được. Tốt nhất là không nhắc đến khoản nợ cũ vì hiện tại vợ chồng chị cũng chưa có cách gì thu hồi mà nhắc đến rồi có khi ông chú lại nghĩ là do vợ chồng chị có tiền nhưng sợ chú không trả nợ nên mới không cho vay thì lại mất hay (mặc dù thực tế thì mình cũng lo lắng cả chuyện này nữa)

becapi

@Yamanote: em cũng biết mình thấp cổ bé họng nhưng em lại nhĩ ít ra cũng phải nói cho chồng hiểu là mình cũng nhìn thấy cái vết ố của gia đình chồng.
bố mẹ chồng em ở bên này cũng được vợ chồng em biếu tiền thường xuyên. Số tiền ấy bố mẹ giữ để dành cho mấy em chồng ở nhà rồi làm phước này nọ. (Số tiền đó không nhỏ vì chồng nói vừa trả công vừa biếu bố mẹ). Nhưng tuyệt nhiên bố mẹ không giữ để phòng lúc ốm yếu cứ bổ đầu vợ chồng em thôi. Kiểu trách nhiệm của chúng em là phải phụng dưỡng cha mẹ phải chu cấp cho các em. Lối sống ấy nếp nghĩ ấy ngấm vào gia đình chồng rồi em cũng phải chịu. Cải thiện được chồng thì chồng sẽ bị áp lực từ phía gia đình chồng nên cái nào tai điếc miệng câm được thì em cũng cố gắng.
Nhưng như vậy không có nghĩa là em không ấm ức. Em chắt chiu vun vén cho gia đình mà chồng lại cứ đội của đi thì em vui làm sao được. Mà nằm trong cái thế khó vậy em cũng cứ phải ngậm bồ hòn làm ngọt

Nổi dậy
Trong này em thấy các chị đa phần bàn đến chuyện lấy nhu thắng cương, nhưng có những người bản tính nhu sắn nên cần phải học cách nổi dậy, phải học cách cương lên. Cái này khó khăn hơn nhiều so với học cái nhu. Làm sao để con mèo có thể đội lốt con hổ?
Khi người phụ nữ nhu mì quá thì sẽ phụ thuộc vào cảm xúc của đàn ông, vui khi chồng vui, lo lắng băn khoăn đứng ngồi không yên khi chồng nặng mặt. 
Tự thay đổi bản thân nhưng làm thế nào để từ yếu ớt có thể cứng rắn? Bắt đầu từ đâu? Khi có xung đột thì phải làm sao? Những người phụ nữ như vậy đa phần là chịu thiệt, bị người chồng hiếp đáp.
Các chị giàu kinh nghiệm ơi, mẹ Trâu ơi, mẹ Yamanote, chị Lotus chị Wicket, chị Dori .... ơi vào com trong mảng này khai thông cho em với.

 

  • metraucontrau

Đúng là các chị toàn bàn võ hổ giả làm mèo nhưng chưa đề cập tới mèo giả hổ. bản tính nhu mì, nhẫn nhịn, giwof bảo sắc sảo ghê gớm là khó phải không. Vấn đề là định vị bản thân em ạ. Em hãy coi trọng mình hơn, nghĩ rằng mình xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp, em phải tự tin vào bản thân mình, chứ con mèo cứ giả làm con hổ mà không quên được nó là mèo thì khó.

Em hãy tin rằng: mình xinh đẹp, giỏi giang, mình đáng được chồng cũng như mọi người yêu quý và trân trọng, mình có thể làm tất cả để khẳng định mình, để đấu tranh vì quyền chính đáng của mình, mình là con hổ thật, chứ không phải con mèo... Em hãy viết ra giấy tất cả ưu điểm và nhược điểm của mình, kể cả cái tính nhu nhược, bị động và dễ thoả hiệp nữa. Em cũng hãy list ra những ưu nhược của chồng, cái gì hắn nắm thóp mình được, cái gì không , cái gì làm mình dễ mềm lòng, thoẻ hiệp, dễ bỏ cuộc, dễ buông giáo quy hàng và quên đi mục đích ban đầu. Với chồng cũng tương tự . và quan trọng nhất, em hãy cân nhắc xem ưu thế của em so với chồng là gì ( chí ít em cũng có 1 số ưu thế với chồng chứ;, chứ chẳng nhẽ mình làm gì cũng kém chồng, suy nghĩ hành động gì cũng kém cỏi hết á) và ngược lại với chồng. Sau khi liệt kê và hình dung hết, em hãy chọn 1 con đường, 1 cách tiếp cận chồng sao cho lợi thế của em được phát huy hết mức và nhược điểm, hay yếu điểm của chồng cũng dễ nhận ra nhất. Hãy tự tin với ư thế đó của mình.

Để tránh bỏ cuộc, buông giáo đầu hàng sớm, em hãy hình dung tất cả những vấn đề em sẽ gặp khí chuẩn bị trình bày hay thể hiện quan điểm với chồng. Chắc chắn em sẽ biết trong tình huống đó, chồng sẽ phản ứng thế nào, nặng ra sao, nhẹ ra sao, xấu nhất là gì, tốt nhất là gì. Em hãy hình dung các tình huống cụ thể chồng phản ứng nặng nhẹ ra sao , và em sẽ phản ứng thế nào. nếu quá mức thì dừng làm sao, khi nào bắt đầu tiếp tục.

Mai chị type tiếp, lại vừa mất bao nhiêu chữ type hết cả hơi, may có ít này copy lại được,

 

  • dori

@becapi: Em chưa có kinh nghiệm "Mèo đội lốt Hổ". Bởi vì chồng em thuộc loại thích ăn ngọt  rooling: Thế nên, nhiều khi đội lốt Hổ là gánh thất bại ngay.

Tuy nhiên, cái nhu mì của em là ở thái độ và giọng điệu, âm lượng, nhưng quan điểm lại phải rõ ràng và kiên định. Có vậy chồng mới nể và tôn trọng, lắng nghe mình diễn đạt.

Thậm chí đôi khi em cũng kết hợp với cả tears nữa đấy. :Battin ey:

 

  • wic

Dori cắt tóc mới xinh quá. Tớ thích hơn kiểu đầu cũ đấy..

Chị em ạ, tớ thấy là khi mình mà thực sự giận ý thì cố gắng đừng nói gì.. Muốn nói gì thì vào toilet mà hét một mình cho đỡ bức xúc. Vì sao phải vậy?

Thứ nhất là khi mình giận thì khó kiềm chế lời nói, nhiều khi sẽ nói rất khó nghe và có thể gây tổn thương cho đối phương..

Thứ hai mình để ý là đàn ông thấy phụ nữ cứ im im thì sẽ sợ hơn là khi ta cứ hét lên, cứ quát lên. Lúc đấy lão nào hiền thì sẽ nghĩ: lại lên cơn rồi. Lão nào vũ phu thì lại cho vài cái tát.

Thế thì dở ẹc, chả được việc gì mà lại đẩy căng thẳng leo thang..

Túm lại lúc nào giận cứ lên đây chửi 1 tràng cũng được.. 😛 Tốt nhất thì vào toilet mà hét, mà chửi cho bõ ghét. Còn với chồng, hay với bất kỳ ai mình bực tức thì tạm thời im lặng đã. Khi nào cảm thấy đỡ hơn, có thể tự chủ hơn thì nói ra..

Còn chồng giận mà mình không giận thì chả tội gì mà không sán tới làm lành nũng nịu cả.

Mình là sư tử Hà Đông giả mèo nên ca này mình không biết tư vấn kiểu gì.

Tuy nhiên mình đã đọc ở đâu đấy, hay nghe ai đấy nói thế này mình rất là đồng ý.

Không nên tập trung cải biến điểm yếu của mình, mà thay vào đó nên phát huy điểm mạnh của mình. Sức người thì có hạn, không thể phân ra làm nhiều thứ cùng lúc vì nó sẽ khó tập trung và đạt được hơn. Mà phụ nữ mà mềm mại dịu dàng thì dễ thu phục đàn ông hơn những con sư tử cái như tớ nên theo tớ chả cần cải biến gì hết, chỉ cần học cách thuyết phục đối phương theo ý mình thôi chứ quát tháo với cọp cái không giải quyết được gì đâu.. 😛

Tuy là nói thế, nhưng tớ nghĩ đôi khi chị em hiền lành quá cũng nên thi thoảng quát chồng vài câu cho các lão ý bất ngờ.. Hí hí..

Chia sẻ

(Đã đọc 147 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận