becapi: Chồng lừa dối, có con riêng, gia trưởng

 

becapi: Chồng lừa dối, có con riêng, gia trưởng

Sinh con trai đầu lòng được 1.5 năm em mới té ngửa rằng em chỉ là tập 2 thôi, chồng em có tới 2 người con riêng. Chồng thì cứ khăng khăng không nhận, trong khi bố mẹ chồng thì ngày mong tháng nhớ có cơ hội để gặp được 2 đứa nó.

becapi

Hôm nay hết AQ với EQ nên phải ráng vào đây xin các chị cứu em. Bệnh này ấp ủ lâu rồi và thi thoảng co giật nữa nên em chán nản lắm!
Xin nói qua về cuộc hôn nhân của em: Em và ông xã lấy nhau 4 năm có 2 con trai, nhưng oái ăm thay sau khi sinh con trai đầu lòng được 1.5 năm em mới té ngửa rằng em chỉ là tập 2 thôi, chồng em có tới 2 người con riêng.
Vì chồng sống ở nước ngoài nên sau khi biết tin đó thì em gọi điện hỏi chồng, chồng chửi em nghe người ngoài thì sang sống với họ đi, vợ nào con nào? Em nói rõ ràng A B với chồng thì đổi lại chồng vuốt ve không phải vợ không phải con, chồng đúng là có thời gian từng ở với chị đó có mấy tháng thôi, vì chị đó có 2 đứa con riêng nên bố mẹ chồng không đồng ý nhưng vì chồng cương quyết lấy cho bằng được nên bố mẹ chồng sợ mất mặt mới nói 2 đứa đó là con chồng….
Em ngây thơ cả tin nghe theo lời chồng mặc kệ ai nói gì thì nói… mẹ chồng lúc đó đang ở với chồng cũng gọi điện nói đừng có nghe ai xúi bậy, không có vợ con nào hết, cứ yên tâm ngoan ngoãn mà nuôi con…
Em bước chân sang đoàn tụ với chồng được 4 tháng mẹ chồng mới kể cho em nghe cái sự tình vợ cũ con xưa, khi em biết đó là sự thật thì đau đớn vô cùng, không một người thân, không biết ngôn ngữ, không lái xe, tính mang con về lại VN thì biết luật không cho mang đi nếu không có sự đồng ý của cha nó… chuẩn bị li dị thì biết cơ hội nuôi con là rất mong manh, nếu quyền nuôi con về phía cha thì nguy cơ là sẽ mất con, vì em thì sẽ phải trở về VN, sau khi thẻ xanh của em hết hạn, rồi lại biết có bầu đứa thứ 2…
Trong khi đó bố mẹ chồng bàn bạc muốn để 2 đứa kia đến thăm mà không nói trước cho chồng biết. Nhỏ em dâu chồng gọi cho em mách chị chuẩn bị tâm lý… em lại hỏi chồng như vậy là như nào? vợ chồng cãi nhau kịch liệt em moi được khẩu súng của chồng mà không biết lên cò nên đời em không kết liễu được hồi đó…
Trong lúc cãi nhau thì chồng em lại motip cũ chửi em không tin chồng. mẹ chồng hồi đó có ở với chồng ngày nào không mà biết có con???? Rằng thì là mà đứa đầu không phải con chồng đứa thứ 2 may ra thì phải…
Rồi chồng với bố mẹ chồng xung đột khi chồng thì muốn giấu em còn mẹ chồng lại khai ra hết… bố mẹ chồng xông vào chửi em sống thất đức không cho họ gặp gỡ máu mủ em chia rẽ cha con nhà họ…
Có một điều rất đặc biệt là cuộc hôn nhân đó kéo dài 10 năm, nhưng không có giấy ĐKKH, con cái không mang họ của chồng em, và trên giấy tờ thì chồng em trong sạch. Cũng vô cùng đặc biệt là sau 15 năm cha con tình nghĩa thì trước khi quen biết em, chồng em đã không đoái hoài, và phủ nhận 2 đứa con kia…
Giờ thì mỗi lần có người vô tình kể cho em nghe về 2 đứa đó em lại cảm thấy u uất lắm, chồng thì cứ khăng khăng không nhận, trong khi bố mẹ chồng thì ngày mong tháng nhớ có cơ hội để gặp được 2 đứa nó…
Hôm nay nó gọi điện kiếm chồng em thông báo là nó sẽ sang học ở tiểu bang kế em. Nó nói gọi điện cho mẹ chồng không được…
Chồng thì đã cắt hẳn quan hệ với chúng từ trước khi quen em như em đã nói nhưng bố mẹ chồng thì liên lạc thường xuyên. Mỗi lần nghe về 2 đứa nó em thật sự đau lắm vì chồng đã lừa dối em trắng trợn đã rất bạc bẽo với chúng nó và với cả em nữa… mỗi lần như vậy thì em phải cố gắng lắm mới không gây với chồng…
Giống như hôm nay, sau khi lời qua tiếng lại thì chồng có than ” Biết rồi mà không tránh được, ý trời!” Có nghĩa là kiếm chồng từ hồi sáng vì chồng thấy có cuộc gọi nhỡ nên ráng ôm cái DT không cho em thấy, nhưng xui làm sao, lúc vừa buông ra thì em lại thấy. DT này là DT của nhà hàng để khách dùng order đồ ăn, không phải cell phone. Lúc em bắt lên nghe kiếm chồng thì em chuyển máy ngay vì em đang bận tính tiền cho khách, xong rồi em mới vỡ lẽ oh cái số quen quen, nên em hỏi chồng liền…

Chồng em muốn dùng tay che hết mặt trời, nên em tự tìm hiểu thì sự thật đã 10 mươi, chỉ còn chờ cái khẳng định của chồng nữa thôi.
Chính vì cái dối trá quanh co nên em không tin chồng, đề phòng chồng và cả coi thường chồng nữa…
Đây là cái mâu thuẫn lớn nhất gây ra những vụ nổ xung quanh mà sau này khi có điều kiện em sẽ post lên tiếp… chồng thì rất là sợ mất mặt nên tìm mọi cách ngăn cản cấm đoán em tìm hiểu về 2 đứa chúng nó…
Ngay cả việc em sờ vào máy tính của chồng cũng là rất hiếm hoi…
Nhà chỉ có 1 máy tính chồng ôm nên em phải ôm cái điện thoại vào internet, mà nhà mình thì leo thang khủng khiếp em đọc không kịp, vậy nên xin các chị có lòng tư vẫn cho em thì sau khi post lên đây xin gửi cho em 1 bản PM để em đọc từ từ, vì em không có thời gian cũng như không có điều kiện đọc tất cả các trang của nhà mình.
Bây giờ là 4h sáng chồng đang ngáy còn em thì đang không ngủ được. Cám ơn cả nhà đã quan tâm!

  • Biro

Becapi ơi, em làm sao mà để kẹt giữa chồng và bố mẹ chồng vậy? Lẽ ra chuyện con riêng của chồng thì cứ kệ chồng thôi. Ông bà nói gì thì bảo bố mẹ nói chuyện với chồng con, chuyện này chồng con không cho con tham gia.

Bây giờ em nên tự lo cho mình, làm sao để mình không gây với chồng, sống cho yên ổn mà lo cho các con trước đã. Gia đình em mở nhà hàng vậy chắc là bận rộn lắm, tuy nhiên em nên khéo léo bàn bạc với chồng sao để chồng cho em đi học tiếng và học lái xe. Bên này mà không lái được xe thì như bị chặt chân em ạ.
Em hãy phân tích về cái lợi lâu dài để chồng cho mình đi, thứ nhất là sau này con cái đi học, em còn đủ vốn mà giao tiếp với thầy cô và bạn bè của nó, rồi còn dạy nó học nữa, chưa kể tiếng Anh tốt cũng giúp nhiều cho việc kinh doanh nhà hàng. Thứ hai, học lái xe là một việc rất cần, đôi khi nó là sự sống còn vì lỡ có chuyện gì xảy ra, chồng em không có đó em còn xoay sở được (VD. bố mẹ già rồi, đau ốm phải vào viện thì nếu chồng bận em cũng có thể ra vô thăm hỏi được. Chưa kể con nhỏ giữa đêm ốm sốt mà chồng đi vắng thì làm thế nào, không lẽ toàn gọi xe cấp cứu hoặc taxi? rồi con em lớn phải đi học chồng em làm sao có thể đưa đón tụi nó một mình quanh năm được…).

Chị có ý nghĩ rằng chồng em sợ mất em nên tìm đủ mọi cách để ràng buộc em. Mới đầu là con, sau là không muốn cho vợ học tiếng, học lái xe vì sợ vợ có thể tự lập được, đang trục trặc thế này, lúc tức lên chắc dám lái xe mang con mà đi lắm. Gặp người chồng như vậy, em càng phải khéo léo hơn, làm sao để chồng tin tưởng mình mà cho mình làm những gì mình muốn.

Em sống xa quê nên những năm đầu sẽ vất vả lắm. Cố gắng ít nhất cũng phải vài năm mới quen mọi thứ được. Em cần thời gian để thích nghi, em nên phân tích cho chồng hiểu mỗi khi ông ấy chê bai gì em. Trước mắt thuyết phục ông xã cho em đi học tiếng, cứ làm từ từ từng bước một em ạ.

Về chuyện con riêng của chồng, nếu ông ấy không nhận con thì đành thôi. Chẳng cần ông ấy nhận con thì em cứ coi như ông ấy có một đời vợ rồi. Chuyện đã rồi, em không thể thay đổi được, chỉ có cách vui vẻ mà chấp nhận thôi. Đừng ép chồng em phải nói ra nữa, vì hiện tại chồng em không muốn nhắc đến mà. Em nhìn lại mọi thứ, nếu nguyên nhân là vì quá khứ của chồng thì em nên chấp nhận mà bỏ qua. Miễn sao chồng em tử tế với mẹ con em là được. Cái quan trọng là hạnh phúc của gia đình em, chứ không phải chồng cần phải nhận lỗi với em, nhận con riêng này nọ. Nếu em là người có tấm lòng, thì sau này khi củng cố được tình cảm và dành được sự tin cẩn của chồng rồi thì em cứ nhỏ nhẹ từ từ khuyên bảo chồng cũng được. Để chồng nhận mấy đứa nhỏ cho khỏi tội nghiệp tụi nó.

  • becapi

– Chị Pumkin ơi em cũng tờ mờ hiểu rằng chồng em cố gắng hạn chế em tới mức tối đa việc giao tiếp với bên ngoài vì nếu em biết nhiều thì càng có nhiều điều chồng không che nổi nữa…
Lúc còn ở VN chồng dỗ ngọt em nào là ở nhà chăm sóc bầu bí lo cho con, nào là phát âm của VN không chuẩn… nhưng khi sang rồi chồng mong em giống bupbe nói gì phải nghe đấy. Phần nào đó em thấy chồng nể em… vì có những chuyện em góp ý với chồng miệng thì chồng nói em mỏ nhọn nhiều chuyện nhưng lại làm theo cách của em… mà chồng em thì đặc biệt sợ dốt hơn người ta nên nhất quyết thà chết chứ không chịu theo…
Điển hình là vụ làm menu togo khách hỏi cả ngàn lần. Lúc trước em có tự mày mò làm xong 1 lần mà vì máy hỏng đem đi sửa nên mất hết. Giờ chồng nói khỏi cần làm lại nữa… hoặc là để chồng mướn người ta làm…
Nói đi học là dị ứng với chồng nhất… lúc nào chồng cũng nghĩ mục đích của em sang đây là đi học trong khi em có 2 đứa con với chồng rồi mà chồng vẫn còn sợ em có mục đích riêng…
Tiền bạc nhà cửa xe cộ nói chung tài sản nào lớn lớn thì tên chồng hết… em chẳng quan tâm… giờ đang xây nhà mới còn định add tên bố mẹ chồng vào mà không phải em đâu…. nói chung là chồng đề phòng em ngặt nỗi em lại không màng tiền bạc nên ra sức kìm hãm em với bên ngoài… em đừng hòng ra ngoài với ai mà không có chồng đừng mong có bạn bè gì ở đây hết… không được nhờ người khác là lệnh chồng em ban ra…
Còn vụ con rơi… bình thường bố mẹ chồng em có 1 power đặc biệt là bất cứ phải hay trái miễn bố mẹ chồng làm thì con cái phải theo. Vậy nên bố mẹ chồng sắp xếp cho 2 đứa nó tới. Ai dè chồng em phản ứng ngược nên quy kết là tại em. Sợ em không cho nên chồng em mới dám cãi lời…

Nói đi thì phải nói lại. Nếu không tính tình cảm của em với chồng chỉ tính cái nghĩa vợ chồng không thôi, em sợ là em kiếm không ra người nào tốt với mẹ con em hơn chồng. Lo cho đến tận răng, chăm chỉ siêng năng gọn gàng chu đáo, việc gì cũng không nề hà…
Thức khuya dậy sớm không thành vấn đề với chồng, nhưng lại ương bướng bảo thủ và nhất nhất là phải kéo em đi theo làm theo bất cứ chuyện gì… em lấy ví dụ cho các chị thấy.
Chồng thích đi câu cá : Ở bên này mùa hè chỗ em nóng >40 độ là chuyện thường, nhưng được ngày nghỉ chồng vác ngay mẹ con em đi câu theo, chồng xuống sông câu cá, mẹ con em cứ ở trong xe mở điều hòa cho mát mẻ, xem phim hay làm gì đó… 1 lần 2 lần chứ 200 lần em ngán tận cổ, em ghét ngày nghỉ kinh hoàng… em mà có năn nỉ để em ở nhà thì mặt xưng mày xỉa bà bà tôi tôi ngay
Thi thoảng chồng nổi cơn thèm casino: Vác ngay vợ con đi theo, cho ngồi ngoài xe giống như đi câu cá vì casino nó đâu có cho mang con nít vào. Mà các chị nghĩ cái xe 3m2 làm sao thoải mái bằng ở nhà… em có hó hé gì thì lập tức cái giọng muốn ở nhà thì ở đi, đừng có nói tôi không cho đi đâu, sau này đừng năn nỉ tôi chở đi đâu…
Nhưng bù lại, trước khi vào những sở thích riêng của chồng thì chồng thanh toán xong một đống công việc cần phải làm, cho mẹ đi ăn nhà hàng nào mẹ thích cho con đi chơi… tuy nhiên nếu bảo thả mẹ với con ở chỗ mẹ thích hoặc chỗ con chơi còn chồng đi chơi 1 mình đi thì đừng hòng…
Làm gì cũng bắt vợ nhập cuộc, không có chuyện anh làm cái này em làm cái kia đâu, cứ phải lẽo đẽo theo sau đít chồng thì mới OK… chuẩn bị ra ngoài con gắt ngủ khóc ỏm tỏi, chồng dỗ không được em nhảy vào nói ” Để em cho con ngủ, anh pha hộ em bình sữa cho con nha” chồng phản ứng ” Sao không pha đi, tôi dỗ nó cũng được” Nhưng em đã ôm con rồi, và ba chưa pha sữa xong thì con ngủ xong…
Từ những cái nhỏ nhặt như vậy đến những cái lớn và rất lớn chồng có nói với em nhưng nói để em theo ý của chồng thôi chứ không phải bàn bạc gì cả…
Thêm nữa em phát hiện ra rằng chồng em có tính như sau: Nếu đứng ở gốc sung sẽ nói gốc táo nhiều sâu… mà nếu đứng gốc táo sẽ chê ăn sung chát…
Thế nên sống với chồng là ngày ngày phải nhìn mặt canh ý… cái nào được cái nào không.
Nói trắng ra là cứ ngoan ngoãn theo ý chồng thì mọi việc xuôi hết mưa không đến mặt nắng không đến đầu, chịu làm con bup bê trang trí cho cuộc sống của chồng thì êm đềm tất.
Nói búp bê sợ các chị hiểu lầm là được ăn ngon mặc đẹp ngồi mát mà hưởng, dạ không có đâu, ăn gì mặc gì chồng quyết định tuốt, công việc thì đừng có mơ là không phải động tay động chân, phải biết hết mọi thứ, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất…

  • yamanote

@becapi: Chuyện của em khó quá, như trong phim ấy. Bởi vì nếu li dị bỏ chồng vv thì em sẽ không được nuôi con nên em tự biết nếu con quan trọng với em nhất thì em chả có cách nào khác ngoài chấp nhận hoàn cảnh. Chồng em cũgn không ngược đãi em nên chuyện chấp nhận cũng không phải là khó, cái cơ bản là ở em ý. Nếu như em đơn giản hóa đi chấp nhận hoàn cảnh sống thoải mái có khi chồng em đã không như thế. Đi đâu lão ý cũng lôi em theo có lẽ là vì em đã từng thể hiện có ý định bỏ trốn, hoặc lão ý tâm lý có vấn đề. Chuyện con riêng của chồng thì kệ chồng chồng nhận thì nhận không nhận thì thôi. Tóm lại trong hoàn cảnhem, tài chính phụ thuộc, con cái phụ thuộc bỏ là mất, em chỉ có một cách là sống thoải mái, vì tương lai con em được học và sinh sống ở Mỹ mà cố gắng thôi. Ví dụ làm việc trong nhà hàng em thấy cực nhưng em phải thấy em may mắn là còn là bà chủ nhà hàng, chứ người VIệt như em mà muốn thoát ly sang Mỹ cho con được học ở Mỹ, đi làm nhà hàng còn khổ nhục nữa (Có khi bị chủ làm nhục kkhông chừng). Làm vợ gò bó em cũng thấy cực nhưng cũng nên thấy là như em còn sướng hơn rất nhiều người phụ nữ Việt lấy chồgn ngoại quốc bị đánh đập hắt hủi coi như Osin vv. Tự AQ nhiều vào em, tự biết mình là ai, xuất phát điểm như thế nào, mình may mắn thế nào lấy được người chồng giỏi giang giàu có quan tâm vợ con như vậy. CHồng bắt em phải làm việc vất vả, vì là chả có ai ở Mỹ kể cả chồng em là VIệt kiều mà ngồi mát ăn bát vàng hết dù là ông chủ hay bà chủ. Tự thấy may mắn là mình có công ăn việc làm chứ không phải ăn không ngồi rồi ở nhà không đc giao tiếp với ai còn điên hơn nhiều. Vụ con riêng của chồng, em phải hiểu em lấy 1 ngừoi có tuổi theo anh ta sang Mỹ không biết gì về quá khứ của anh ta, thì có chuyện nọ chuyện kia là không tránh khỏi, kệ và nghĩ thoang thoáng thôi em.

Em có vẻ bị sốc vì văn hóa khác biệt và có lẽ đòi về nhiều nên chồng em mới chặt chẽ nhưvậy. Em thay dổi quan điểm và tư duy đi, rồi dần dần chồng tháy thoải mái hơn thì hãy đòi học tiếng ANh haylái xe này nọ. Chị nghĩ em có cuộc sống tốt rất nhiều người mong không được, còn em thì miêutả nó như địa ngục trong các bộ phim kinh điển kiểu nô tì isabella ý. Ít nhất thì em vẫn có điện thoại, vẫn có internet, em không có tiền để tự mua laptop thì thôi dùng điện thoại là OK rồi. Có điều lúc nào đó em nên thẽ thọt là kể ra anh có một khoản trả coi như là trả lương cho em thỉnh thoảng em mua sắm nọ kia, mua quà cho anh hay cho con vv. Thôi cố lên nhé

Có thể không áp dụng với em. Nhưng rất nhiều cô gái VIệt luôn mơ lấy chồng là Việt kiều để đổi đời, thế là chồng già cũng lấy, không cần biết quá khứ ra sao tính cách thế nào. Ai dè ra nước ngòai mới tháy cực quá, cực hơn cả ở quê mình, chồng thì hóa ra tính cách thế lọ thế chai, thế là tâm lý bỏ trốn thậm chí ôm con ra thẳng sân bay về, chồng mất cả con lẫn vợ. Nên có thể vì thế mà chồng em đề phòng. Em hãy ngừoi lớn lên mà chứng tỏ em không phải như vậy chồng mới nể rồi mứoi thay đổi cục diện đc

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận