Bbdtt: Người thứ ba ghen ngược, thách thức

Bbdtt

Cả nhà cho em hỏi người thứ ba ghen ngược, thách thức em thì em có nên cho luôn bài học không cả nhà nhỉ?

Ví dụ: Gởi hết email, tin nhắn nó gởi chồng em và em cho chồng nó, không nói gì, không nói là ai. Mặc nhà nó xử nhau, cho nó tự đi mà giải thích với chồng vì trong mail có khá nhiều thông tin riêng tư đủ chồng nó biết là của nó, do nó viết, nó dối được chồng hay làm kiểu gì để chồng nó bỏ qua hay không bỏ qua là chuyện của nó, em không quan tâm kết quả.

Cơ mà một phần làm thế em thấy tự làm xấu mình đi, một phần thấy tội 2 đứa trẻ con nhà ấy nếu nhà nó tanh bành. Nhưng mà nó láo toét quá! Thách thức em, rồi nói với chồng em là em xúc phạm nó, em làm phiền cuộc sống của nó khi chồng em bảo thẳng với nó chồng chả có ý gì với nó cả. Hay nhỉ, nó không chen vào cuộc sống em thì em đi nói chuyện với nó làm cái gì? (Đây cũng là bài học cho các mẹ nào muốn có nói chuyện với người thứ 3, em vẫn không ủng hộ gặp bọn người thứ 3, nhưng nếu có thì nhớ lưu lại email, ghi âm cuộc gọi, cuộc gặp không thì nó lại trở thành nạn nhân yếu đuối còn mình là bà hoạn thư ghê gớm trong mắt chồng ngay).

Nghĩ như thế này em thấy mình vừa hiếu thắng, lại vừa xấu tính, thù dai cơ mà nó thách thức thì sân si trong lòng cũng nổi lên, thì cũng muốn cho bài học. Làm thế nào để quên tiệt đi cái chuyện này nhỉ? Đã bỏ qua được cho chồng, nhưng chẳng bỏ được cho cái đứa láo toét kia. Bực chỉ làm mình chóng già nhưng vẫn cứ bực các chị ạ.

Em đã đi đánh đàn, đi xem hài, kiếm chuyện làm nhưng vì đang cái ngày khó ở nên vẫn cứ khó ở, vẫn cứ thấy muốn cho nó bài học. Haizz… Sao em thù dai thế không biết.

Yamanote

Niệm chú là nó làm thế khác gì tự vả vào mặt nó, là nó đang thử thách xem nó quan trọng đến đâu trong mắt em và chồng em mà thôi ý mà Còn nếu vẫn sân si, em gửi cho nó đi, thay vì gửi cho chồng nó, bảo, chị còn thách tôi thì tôi sẽ gửi cho chồng chị và con chị để nó đọc, đời người biết đủ là đủ, tức nước vỡ bờ, không biết ai thiệt thòi trước.

Dab Ma I

@bbdtt: Cách tốt nhất là kệ mẹ con điên đấy vật vã, nó vật vì nó nghĩ mình đang yên ổn, nên muốn chọc để mình cũng hộc lên, cả 2 cùng khổ. Nên việc thể hiện MÀY ÉO LÀ GÌ TRONG MẮT TAO mới là cảnh giới khiến nó đau nhất. Có thể tự sướng là con mụ đấy nó sợ mình, nhưng sau hết sẽ là cảm giác tại sao lại yên bình thế này, chúng nó lại về hạnh phúc bên nhau hay sao.

Còn nếu em mắc bẫy nó, bị nó chọc tí đã nhảy nhót lên, làm những điều em “cho là hợp lý, không quá quắt”, nhưng thực ra lại hở sườn, để nó vồ được, tấu lại với chồng em là em chỉ muốn được yên để yêu anh, không đòi hỏi gì mà mụ la sát kia cũng không để em yên. Em tự nhiên khẳng định hình ảnh nó đang nhồi vào đầu chồng em.

Còn vẫn sân si, ức chế, muốn làm một cái gì đó trước khi không đếm xỉa nó ý, thì kiếm một cái sim rác, tự nhắn tự chửi mình, tự ghen ngược lại mình là con phò già không chịu buông tha chồng, chửi như đang chửi nó ý – gửi vào chính số máy của mình. Sau khi nhận tin khoảng 1 tuần, cộng thêm list điện thoại của mình có hàng chục cuộc từ số máy đó quấy rối ý, thì khóc lóc buồn đau đưa cho chồng. Tội nghiệp như một con chim non sũng nước, là em đã cố chịu đựng không để anh biết anh buồn nhưng giờ em chịu hết nổi rồi. Kiểu kiểu thế.

Đừng khẳng định là con kia, mà lại nói theo kiểu em không thù hằn ai, giờ tự nhiên thế này, anh xem có làm gì có lỗi với ai không mà để họ thế này. Thỏ non vô tội vào, còn kệ mẹ thằng chồng đi mà xử lý con kia. Bên cạnh đó mình nhắn tin cho con kia là: bỏ ngay cái trò nặc danh chửi bới đấy đi, nhưng phải nhắn làm sao để khi chồng mình đọc tin đấy, nó không có cớ bịa ra là mình đe dọa, hăm dọa nó.

Chết dở, sao mình lại đi tư vấn bẩn bựa thế này nhỉ. Mẹ nó nghe để tham khảo nhé, vì mình không chắc mẹ nó đủ quái, đủ nhẫn, đủ thảo mai như mình không, Nên khéo xôi hỏng bỏng chân thì bỏ mẹ. Nên lúc nào ức chế quá thì cứ ngồi nghĩ trong đầu cho bõ ghét thôi. Còn cảnh giới cao nhất vẫn là “BƠ ĐI MÀ SỐNG”. Đống cứt thối ngáng chân, nhìn ai chả bực nhưng người ta tránh đi chứ ai dẫm bẹp, hay bới bung bét ra chỉ vì thỏa mãn thú vui: cho nó thành cứt nát, không đẹp đẽ có chóp, không nhỉ?

Bbdtt

Ôi ôi 2 cao thủ, em cám ơn 2 chị quá. Đọc xong cái sân si nó bay mất rồi ạ. Đúng là đọc bài chị Dab Ma I cười khùng khục với cái câu cuối cùng “không đẹp đẽ có chóp”. Giờ em ngồi niệm chú ừ nhỉ, mình làm gì nói gì với nó, chồng đều được biết cả, thì giờ nó nói với chồng mình thế đúng là nó tự vả vào mặt nó và em tự cười mình vớ vẩn thật, ai lại đi dẫm vào cái bãi đấy cho nó thối chân be bét chỉ vì để cho nó không có chóp ha ha ha. Cám ơn 2 sư tỉ nhiều lắm, đả thông được tư tưởng rồi. Em cóp lại để đấy khi lên cơn muốn xử nó em lại lôi ra đọc.

(Đã đọc 165 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận