Mặc mẹ vợ ốm đau, chồng nằng nặc đòi ra ở riêng

Banshee

 

Em tàu ngầm học theo các chị giữ lửa gia đình cũng lâu lâu rồi, hôm nay có chuyện bứt rứt quá nên muốn hỏi các chị, các chị cho em lời khuyên nhé.
Em lấy chồng được gần 3 năm, nửa năm đầu thì em làm dâu nhưng sau đó vì em mang bầu và mẹ đẻ em ốm nên vợ chồng em chuyển về nhà ngoại ở. Thời gian đầu thì cuộc sống trôi qua êm ấm cả nhà rất vui vẻ. Nhưng đến khi em bầu to nặng nề thì mâu thuẫn xảy ra. Chủ yếu là vì nội dung ai sẽ chăm sóc, giúp đỡ cho em. Chồng em thì muốn thuê người giúp việc còn bố mẹ em thì lại nghĩ cả nhà chung tay mỗi người một tí là xong.

Hơn nữa mẹ em lại khó tính không muốn người lạ ở trong nhà. Lúc em còn nhúc nhắc cơm nước giặt giũ được thì chả sao nhưng đến khi em sinh cháu, nằm cữ là mọi người cứ đổ trách nhiệm lên đầu nhau. Chồng em thì theo kiểu con ông bà ông bà chăm không thì thuê người, còn bố mẹ em thì nghĩ vợ con mày thì mày cũng phải có trách nhiệm. Em nằm mà nghe hai bên ấm ức với nhau cũng chẳng yên, đẻ được một tháng lại nhúc nhắc vào bếp làm việc.
Nói thêm là quan điểm của bố mẹ em và chồng em rất khác nhau, bố mẹ em thì là người tham công tiếc việc còn chồng em thì chỉ thích có nhiều thời gian rảnh rỗi, chơi game online.

Chuyện thông gia thì mẹ chồng em và mẹ đẻ em cũng rất khác nhau, mẹ đẻ em ít quan tâm gia đình, không làm việc nhà còn mẹ chồng em thì lo cho chồng con từng chút một. Bố em là người bận rộn, công việc đặc thù hay phải đi xa, có khi đi cả tuần, mẹ em thì bị hen suyễn, động mạch vành, tiểu đường, huyết áp, tuần nào cũng phải vào viện lấy thuốc, kiểm tra sức khỏe.
Bây giờ chồng em nằng nặc đòi ra ở riêng vì bọn em có nhà riêng nhưng nếu ở riêng thì em rất khó vì còn phải chạy về chăm sóc bố mẹ, con thì còn nhỏ mà bệnh của mẹ em thì nguy hiểm có thể phát bệnh bất cứ lúc nào. Bố em bây giờ cũng đã chịu nhịn chồng em nhiều vì biết em khó xử nên bố em thương em lắm nhưng cách nói chuyện của ông không khéo lại thêm chồng em hay để ý tiểu tiết nên thỉnh thoảng vẫn xung đột với nhau.
Em cũng rất thông cảm với chồng em vì anh ấy đã vì em mà ở nhà vợ nên em cũng nhịn chồng em nhiều việc, cố gắng hết sức để anh ấy cảm thấy thoải mái nhất nhưng anh ấy ngày càng quá đáng.

Xem thêm:

Meemsam: Làm sao hóa giải quan hệ mẹ vợ – con rể?

Metraucontrau: Có ai bắt phụ nữ phải hi sinh đâu?

Điển hình là việc em trông con nhỏ phải thức đêm rất vất vả, sáng hôm ấy là chủ nhật chồng em không phải đi làm nên bảo đi mua bánh cuốn về ăn. Em xuống nhà thì trời mưa, ông bà cũng ăn sáng rồi thế là em nấu miến. Chồng em hỏi sao không mua bánh cuốn thì em bảo trời mưa em ngại đi với lại ông bà ăn sáng rồi, bánh cuốn để hôm khác ăn. Thế là chồng em đùng đùng bỏ lên nhà. Rồi chuyện xem ti vi, hôm ấy chồng em đang xem phim kinh dị em bảo em sợ lắm, mẹ em bảo thôi chuyển sang phim khác xem đi thế là chồng em cũng nổi cáu ầm ĩ, nói rất nhiều lời không hay.
Bây giờ em mệt mỏi lắm, bên tình bên hiếu chẳng biết làm thế nào cho trọn vẹn. Cảm thấy hạnh phúc gia đình chỉ có mình gìn giữ. Những việc làm, lời nói của chồng em cứ bào mòn dần lòng kiên trì của em. Em đã hỏi chồng em là bây giờ ra ở riêng nếu mẹ có vấn đề gì thì làm thế nào, chồng em nói chả sao đâu. Em nghĩ có phải vì là bố mẹ em, khác máu tanh lòng nên chồng em như thế hay không. Em phải làm thế nào đây?

Cutun1234

 

Em phải ra riêng. Mà anh nghĩ em nên bỏ câu “Khác máu, tanh lòng” đi. Nghe lợm giọng lắm.

Metraucontrau

 

Đồng ý với cutun là em nên ra ở  riêng. Bố mẹ em khó tính thế thì phải chị là em chị cũng ra ở riêng, vì chị cũng không thích bị bó buộc, ngăn cản… Chồng em bức xúc nên cục cằn với em, ở riêng sẽ đỡ.
Mẹ đẻ em ốm lại không quan tâm đến gia đình, bố em đi suốt ngày mà lại bảo mỗi người đỡ 1 tay chăm em, không cho thuê giúp việc là sao. Thế thì mọi việc đổ lên đầu 2 vợ chồng em, à. Trừ khi vợ chồng em không có tiền thuê giúp việc thì phải chịu chứ ai lại đi làm về cứ phải phục vụ vợ con dù có thể thuê người.

Chồng em quá tốt vì chịu ở nhà vợ, dù có nhà riêng, chỉ để chiều vợ, vì chữ hiếu là chính, mà hiếu với bố mẹ vợ. Trong khi mẹ anh ấy đảm đang, quán xuyến. Ở nhà vợ, nhịn thế rồi, mà vẫn bị o ép được làm cái này, không được làm cái kia, anh ấy không chán, không bức xúc mới là lạ.

Banshee

 

Bố mẹ em có cho mảnh đất cách nhà bố mẹ em một nhà, em định xây nhà lên rồi vợ chồng sang đấy ở em vừa tiện chạy sang trông mẹ mà chồng em cũng được riêng tư thoải mái nhưng chồng em cũng không đồng ý. Quả thật em khó xử lắm vì nhà em neo người chả có anh em gì mà nhờ cậy nữa.

Metraucontrau

 

Vấn đề ở bố mẹ em, không phải ở chồng em, muốn con ở gần chăm mình phải chấp nhận chiều con rể, để cho bạn ấy làm điều bạn ấy thích, đừng ép bạn ấy theo kiểu nhà mình ( bạn ấy có thích ở nhà vợ đâu, khó chịu lắm, lại mang tiếng chó chui gầm chạn, đã thế gầm chạn lại thấp quá. .

Đừng để đến lúc chồng em tức nước vỡ bờ, không chịu nổi, cương quyết không ở nhà vợ nữa thì em “móm” luôn. Chị thì chị để cao hạnh phúc gia đình nhỏ nên nghĩa vụ quan tâm đến mẹ em trước hết là bố em, rồi mới đến em. Mà vợ chồng em lục đục, cãi nhau vì ông bà, không biết ông bà có vui, có hài lòng.

Wicket

 

Bạn Cutun và Metrau nói quá chuẩn rồi. Tính tớ tiểu tiết nên tớ phê bình vụ bánh cuốn nhé. Ai lại bảo chồng: bố mẹ ăn rồi nên anh ăn gì chả được. Ak ak..

Cảm giác như là mình chỉ được ăn theo thôi ý, khó chịu lắm bạn Banshee. Những tình huống như thế bạn cũng nên khéo léo 1 tí. Chỉ cần nói là vì mưa quá nên em ngại đi. Hôm nay anh ăn tạm miến nhé, mai em mua bánh cuốn cho anh.

Đừng lôi bố mẹ ra làm lý do cho việc mình làm hay không làm cho chồng, chồng không tự ái tủi thân mới ạ. Đặt vào vị trí mình, mình nhờ chồng mua gì cho ăn chồng lại bảo thôi mẹ ăn rồi, em ăn mì tôm tạm đi.. Hay tương tự như thế thì mình cũng phát điên chứ chả chơi..

Dori

 

Banshee: Chồng bạn thuộc vào loại chiều vợ rồi đấy. Chẳng có mấy thằng đàn ông nào chịu đến ở chung với nhà vợ đâu, chưa nói là bố mẹ bạn thuộc vào loại khó tính. Riêng cái chuyện thuê người giúp việc là một việc rất nên, không chỉ có người làm việc nhà cho cả nhà đỡ chuyện việc vặt mà nói nhau, mà còn có người trông nom mẹ bạn lúc bạn vắng nhà. Nếu mẹ bạn không thích người lạ thì xem xét xem bên nhà ngoại bạn hoặc họ hàng ở quê xem có ai đi làm giúp việc không thuê một bác.

Tớ đây nè, lâu lâu về thăm ba mẹ mà cũng nhìn trước ngó sau xem thái độ chồng hôm nay thế nào mới dám nói (chồng tớ luôn kêu mời ba mẹ đến ở chơi hoặc chăm sóc, chứ đến nhà ngoại là cả một sự cố gắng lắm của anh ấy- Tớ nói thế để biết đàn ông rất không thích tá túc nhà ngoại, chứ đừng nói là cư trú tại đó). Đành rằng chuyện trông nom cha mẹ là chuyện nên làm nhưng cũng phải tìm cách sắp xếp cho hợp lý để đừng ảnh hưởng đến hạnh phúc riêng nữa.

Metraucontrau

 

Nguyên văn bởi cutun1234

Em phải ra riêng. Mà anh nghĩ em nên bỏ câu “Khác máu, tanh lòng” đi. Nghe lợm giọng lắm.

Đồng ý và buồn cười với cách dùng từ của bố nó, làm mình cũng thấy lợm giọng ..
Em ơi, chả có máu với tanh gì nhá, không được làm điều mình muốn, mà mình có điều kiện ở riêng, vớ phải trường hợp này, nếu gặp như bố mẹ đẻ chị như vậy, chị cũng cương quyết ở riêng, kể cả khi chưa có chồng. Chị có cô cháu gái, chưa chồng nhưng bố mẹ nó khó chỉ bằng nửa bố mẹ em thôi, mà nó ra thuê nhà ở riêng đấy. Sau anh chị ấy buồn quá phải chấp nhận nhân nhượng, nó mới về. Đấy, con đẻ còn thế nữa là con rể, nếp sống khác, hoàn cảnh khác, cá tính khác, lại là đàn ông nữa

Banshee

 

Từ nhỏ em được rèn suy nghĩ vì người khác, hi sinh vì bố mẹ vô điều kiện hoặc do tính cách em quá yếu đuối nên chỉ cần mẹ em không vừa lòng thì em phải suy nghĩ lại kế hoạch của mình. Năm cuối đại học, em có học bổng đi học thạc sĩ nước ngoài hồ sơ thủ tục đã hoàn thành đúng lúc ấy mẹ em phát bệnh tim nên dù rất muốn đi du học nhưng em cũng bỏ để ở nhà chăm mẹ. Sau này, chỉ cần mẹ em không bằng lòng điều gì là lại tái phát bệnh tim, có những lúc mẹ em nằm giáp ranh giữa sống và chết, em và bố em phải thay nhau túc trực kiểm tra nên em hiếm khi dám làm trái ý mẹ em vì nhỡ bà có việc gì thì em sẽ ân hận suốt đời. Em đã định ở vậy cả đời để chăm lo cho bố mẹ mình như thế nhưng rồi em gặp chồng em, anh ấy cũng được bố mẹ em quý mến và sẵn lòng cũng em hoàn thành trách nhiệm của mình.
Chuyện thuê người giúp việc em cũng đã nói nhiều lần, hôm tết em cũng đã đưa một em giúp việc theo giờ đến nhưng em ấy làm được nửa buổi thì mẹ em cho về vì không bằng lòng. Em làm căng thế là mẹ em không ăn không ngủ không nói chuyện, em lại chịu thua.
Bố em đi công tác liên miên, tính ông yêu công việc thậm chí có thể nói là nghiện công việc, một ngày không làm việc là ông cảm thấy bứt rứt không yên, một phần nữa là ông cũng muốn giải tỏa cái stress do mẹ em đem lại bằng công việc.
Em cũng biết chồng em chịu nhiều ấm ức nên em muốn xây cái nhà gần ông bà rồi ra ở riêng để vẹn cả đôi đường nhưng chồng em lại muốn tách xa hẳn ra.

Metraucontrau

 

@ Banshee: nói chồng giả vờ công tác , cả tháng càng tốt, rồi em nhờ mẹ phụ em việc nhà, trông con cái… Xem bà có mệt tướt bơ ra mà bảo em thuê giúp việc không. Hoặc em bàn với chồng nói nhà bên em, mẹ chồng cũng cần chồng em phụng dưỡng như mẹ đẻ em với em, rồi em đi làm bình thường… Em phải tạo sức ép cho các cụ lựa chọn chứ, ép quá mà cụ đau tim thì dừng, hôm sau đỡ đỡ lại ép tiếp… Cứ rỉ rả mãi mưa dầm thấm lâu bà sẽ chịu. Với người bị tim như mẹ em, em nên có phương án khéo léo: lời nói vui vẻ, thái độ nhẹ nhàng tình cảm vì người bệnh này chỉ sốc với nhưng vấn đề liên quan đến thái độ, tình cảm thôi…. Nhưng mục đích thì cứng rắn và kiên trì, quyết không bỏ cuộc, lâu dài hàng tuần hàng tháng cũng phải cố, ngày nào cũng rỉ rả, bằng được thì thôi. Khổ thân chồng em quá

Vita

 

@Banshee: Thêm nữa là bạn phải tạo không gian thoải mái cho chồng. Chồng thích xem phim kinh dị à, cứ xem thoải mái, bạn sợ thì đừng xem, lấy sách ra đọc hoặc vào net. Hồi xưa tớ ở với đứa em nó cực thích xem phim kinh dị, tớ nhường nó xem thoải mái, tớ thì cực nhát gan nên toàn lảng đi làm việc khác. Bạn phải tôn trọng sở thích của người khác chứ, đâu phải cứ sống chung là phải bỏ niềm vui riêng. Hồi chưa chồng tớ ở với bạn, đứa nào thích xem phim cứ xem, đứa nào phải học thi cứ học, tự do sinh hoạt trong 12m2. Làm sao mà bắt ép đứa khác là tớ phải học, ấy đừng xem phim làm tớ mất tập trung được. Thế nên sống chung rất thuận hòa. Bây giờ ở với chồng, chồng tớ thích chơi game mà tớ đang con nhỏ, tớ lùa chồng lên tầng 4, chơi thì cứ chơi nhưng tớ nhờ trông con để tớ làm việc khác là phải xuống giúp, hết việc lại lên chơi tiếp. Tính mình như thế nên lại dị ứng với cái kiểu bắt người khác theo ý mình của bố mẹ chồng.

Đấy, trong thời gian bạn sử dụng tâm lý chiến với bố mẹ bạn thì bạn phải tạo cảm giác sống thoải mái cho chồng bạn. Bạn đọc trong cái box Gia đình này, bao nhiêu trường hợp sứt đầu mẻ trán giữa mẹ chồng – nàng dâu, đấy là phụ nữ còn giỏi nín nhịn, hi sinh mà còn thế, đàn ông không giỏi chịu đựng như phụ nữ đâu. Chồng bạn không có cảm giác thoải mái dễ chịu như người ta ở trong nhà mình, thì làm sao mà quan tâm đến bố mẹ bạn được. Ngay cả bố bạn còn phải đi công tác tìm vui trong công việc để bớt stress cơ mà.

Banshee

 

Cám ơn chị đã chia sẻ với em. Hai năm nay em và bố em thuyết phục đủ kiểu tết vừa rồi mẹ em mới cho đưa người về giúp và chỉ làm được có nửa ngày. Nói nhiều quá mẹ em dỗi mẹ em bảo để mẹ em tự làm nhưng bà nấu cơm dọn nhà được một buổi thì lên cơn hen cả tuần, nằm không ăn chỉ truyền. Em cũng rất thương chồng nên bình thường việc nhà em làm hết, chồng em đi làm về chỉ ăn cơm, chơi với con và chơi game. Có lúc buồn chồng, buồn bố mẹ em chỉ mong chết luôn được hoặc không được sinh ra.

Metraucontrau

 

Lúc bà lên cơn em cứ cơm hàng cháo chợ, nhà cửa bừa bãi cho chị, bẩn thỉu lôi thôi càng tốt. Kể cả có thời gian, rỗi rãi em cứ ra đường, làm như đi làm vất vả lắm ý, nhưng về khoe kiếm được tiền hay tăng thu nhập này nọ nhé. Vấn đề của các cụ là tiếc tiền và không muốn có người lạ vào nhà, muốn làm nũng con cái cơ…. Nhưng không có cơm thì phải ăn cháo thôi, cứ nỉ non, ốm đau mệt vào. Thậm chí em bảo chồng đi công tác, giả ốm nằm 1 chỗ, bảo mẹ chồng trông hộ con , rồi khóc nói thương bà, muốn tìm người chăm bà thay mình lúc mình bận rộn. Khổ, đến chồng bà, lúc sung sướng, khoẻ mạnh cũng vui cùng hưởng, tình nghĩa mấy chục năm còn chả chịu nổi bà mà bắt chồng mình chịu đựng bà. Hoặc em cứ vờ đi công tác như chồng, gửi con cho bà nội, nói với mẹ em là con phải nhờ người trông mẹ… Thiếu gì cách buộc bà lựa chọn điều khả dĩ nhất.

Em lấy các bài báo, bài viết về những người mẹ ích kỷ kiểu như mẹ em về cho bà đọc, để bà hiểu và thương em, thông cảm cho chồng em, chả có cái gì là không có lối thoát đâu em ạ.

Xem thêm:

PCX: Chồng hay xung đột với nhà ngoại, làm sao hóa giải?

Khanhjun: Mâu thuẫn thông gia, chồng không nhìn mặt con, đòi li dị

Dori

 

Thật khổ cho bạn!!!!!!!!!

Thôi, từ nhẹ nhàng tâm sự với chồng rằng thì là mà “em biết anh không thoải mái khi sống cùng bố mẹ em, nhưng anh thông cảm cho em, nhà chỉ có mình em là con gái, mẹ em thì bệnh tật thế, em phải chiều ý của bà nên nhiều khi vô tình đụng chạm tới anh. Em cũng khổ lắm, chẳng biết nên thế nào cho phải…..”

Đại khái bạn tâm sự với chồng giống như tâm sự trên này nè . Mình tin chồng bạn sẽ hiểu được tâm tư của bạn (mà thực sự thì mình nghĩ anh ấy cũng đã cố gắng lắm khi chịu ở chung với nhà ngoại như vậy rồi). Thế nên, bạn cố gắng nhẹ nhàng và ý tứ hơn với chồng một chút. Vì chữ tình và vì chữ hiếu, muốn trọn đôi đường thì đành phải cố thôi, chứ biết làm sao bi giờ.

 

Vita

 

@banshee: Kiểu của mẹ bạn là cái kiểu cầu toàn, kỹ tính của người có bệnh, bắt mọi người phải ưu tiên, đặt bà lên trên hết, con cái phải hiếu thuận, hi sinh cho bố mẹ vì công lao của bố mẹ như trời biển… Bà không hiểu cho là con gái bây giờ có gia đình riêng rồi, có chông con phải lo, công việc phải làm, chứ không chỉ biết mỗi bố mẹ như trước kia nữa. Bạn thử tâm sự với bố chưa? Trình bày hết những khó khăn và suy nghĩ của mình. Như bạn nói thì bố bạn cũng hiểu nỗi khổ của chồng bạn khi phải ở chung với bố mẹ vợ. Nhờ ông rủ rỉ nói chuyện với bà, mỗi ngày nói một ít.

Bà chưa cho thuê oshin thì trước mắt thuê người đến lau nhà một lần / tuần, giám sát người ta để người ta làm kỹ càng, bà thấy làm sạch bà cũng bớt ác cảm, bạn cũng đỡ một việc nặng. Dần dần coi đó là việc thuê ngoài cố định luôn, lấn sang thuê làm các việc khác. Ngoài ra bạn bớt việc một tí, đừng cố làm hết, vừa mệt mà bà lại thấy bạn vẫn quán xuyến hết cả nên không thấy cần phải thuê oshin. Nhà bừa bộn một tí cũng không chết ai mà (con tớ đái khai mù cả giường, bố chồng kêu ầm lên là phải tao thì tao không chịu được, hơ hơ tớ thì thấy không vấn đề gì . ).

 

Banshee

 

Tết đầu tiên sau khi cưới chồng, vợ chồng em về quê chồng ăn tết, năm ngày em về quê chồng là năm ngày nhà không đỏ lửa, 30/4 hay các dịp nghỉ lễ vợ chồng em không có nhà nếu bố em bận không nấu cơm được thì mẹ em đi ăn hàng hoặc sang nhà bạn bè ăn. Nếu mẹ em ốm mà không có người ở nhà thì thế nào em cũng nhận được điện thoại từ các bà bạn mẹ em giáo huấn về trách nhiệm làm con phải chăm sóc bố mẹ thế nào nhất là khi mẹ ốm. Nếu em ốm thì mẹ em sẽ ra đường mua cháo về cho em ăn, nếu không muốn ăn cháo mua thì cố lết dậy mà nấu. Nhà bừa bộn bẩn thỉu mẹ em cũng chẳng cần, mình nhìn khó chịu thì mình lại phải dọn. Mẹ em cũng không tiếc tiền, mẹ em có thể cung tiến ở chùa vài chục đến vài trăm triệu không mấy băn khoăn. Nói chung mẹ em là người phụ nữ khá đặc biệt nên để làm công tác tư tưởng với bà em gặp nhiều khó khăn.
Bây giờ chồng em đã vào giai đoạn phản ứng, những điều bố mẹ em nói dù là muốn tốt cho anh ấy anh ấy cũng khó chịu ví dụ như bảo chồng em nên đi kiểm tra sức khỏe, bố em thì bảo chồng em chiều đi làm về nên tranh thủ tập thể thao chẳng hạn.

 

Metraucontrau

 

Thế thì lúc bạn mẹ em giáo huấn, sao em không trình bày quan điểm của mình. Sự o ép của bố mẹ em, nhất là mẹ, sự khổ sở của vợ chồng em, vấn đề của vợ chồng em từ nguyên nhân bà mẹ mà ra, rồi em nhờ ngược các bà ấy động viên mẹ em, nói với nhau họ dễ thông cảm hơn. Ở với bố mẹ, chồng nhạy cảm, làm sao cho anh ấy hiểu anh ấy là nhất với em, cho anh ấy đỡ tủi, đỡ bực.. Còn nếu không giải quyết được, em khổ đầu tiên vì cãi nhau nhiều chỉ tổ xa nhau

Cutun1234

 

Haiz, trong trường hợp này thì phải nói bố mẹ em “lợi dụng” sự yếu đuối của em hơi nhiều.

Với lại ở nhà vợ như bác này nhiều cái nho nhỏ nhưng bó buộc lắm. Ví dụ trời nóng xà lỏn may ô nằm xô pha gác chân lên bàn. Uống bia xem Tennis chẳng hạn là không thể thực hiện được rồi.

Banshee

 

Dạ, những chuyện ấy thì bố mẹ em lại rất dễ tính, chồng em có thể dẫn bạn về nhậu thoải mái, xà lỏn may ô nằm sô pha gác chân lên bàn xem ti vi là chuyện thường ngày ở huyện, world cup bố vợ còn gọi dậy xem bóng đá cùng cho vui.

Lotus2004

 

@banshee: Nói cho cùng mẹ bạn đẻ bạn ra để có người hầu hạ mẹ bạn vô điều kiện.

Bạn hãy in các cm này đưa cho bố bạn đọc để suy ngẫm, các cụ nhiều khi không nhận ra mình đang rất ích kỷ và là nguyên nhân dẫn đến đổ vỡ hạnh phúc của con cái.

Mỗi thời có một điều kiện sống và môi trường sống khác nhau, nếu bố mẹ bạn cứ lấy cái thời của ông bà để bắt con cái phải tuân thủ thì rất mệt. Bây giờ để duy trì cuộc sống cũng khó khăn không khác gì các cụ ngày xưa, thậm trí sức ép còn lớn hơn rất nhiều…nếu ngay cả những người thân yêu nhất cạnh mình còn tạo nên gánh nặng cho mình thì tớ e một ngày không xa bạn sẽ bị trầm cảm và có thể hóa điên đấy.

Hãy sáng suốt lên bạn ạ, sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó, đôi khi phải chấp nhận thôi bạn ạ. Còn nếu bạn cho rằng bạn phải chăm sóc mẹ bạn và ở chung 1 nhà không thể xa mẹ được thì tốt nhất bạn không nên lấy chồng vì như vậy bạn sẽ làm tổn thương chồng bạn…còn bạn đã lấy chồng thì bạn cũng phải có trách nhiệm gìn giữ gia đình nhỏ của bạn.

Còn theo các quy định của pháp luật thì con cái có nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ nhưng không thấy pháp luật quy định con cái sau khi lấy vợ lấy chồng vẫn phải ở chung với bố mẹ. Hơn nữa bố bạn vẫn còn sống thì người chăm sóc trực tiếp bà vẫn là ông, bạn phụ giúp bố bạn hàng ngày là ok bạn ạ. Còn đòi hỏi bố mẹ bạn theo tớ hơi bị ích kỷ, không hiểu (hoặc cố tình không hiểu) và thương con cái đó bạn ơi…

(Đấy là tớ chưa kể có khi mẹ bạn cố tình làm trầm trọng hóa vẫn đề để bắt bạn phải theo ý bà vì bà biết và nắm thóp suy nghĩ của bạn)

Metraucontrau

 

@ Lotus: bọn mình nôm na gọi trường hợp này là bà có hơi hướng ” ăn vạ” con gái, tại áp lực dọa con cho con sợ. Sorry em nếu có gì xúc phạm mẹ em

Hong_Cam

 

Mẹ bạn toàn mang bệnh tật ra để làm áp lực với bạn . Vậy bạn đã bao giờ nói ra điều này để hù bà chưa nhỉ ? Bạn thử đổi vị trí với bà 1 lần đi, hiệu nghiệm lắm đấy .

Tớ thấy các cụ có câu “mềm nắn rắn buông” đúng lắm ý . Mẹ bạn quen được mọi người làm theo ý mình, quen bắt mọi người phải chú ý để ý và coi bà quan trọng nhất . Chưa kể người già lại trở lại tính cách trẻ con muốn được chiều, hay làm chuyện để ý . Bạn càng nhân nhượng càng “sợ” bà thì bà càng lần tới thôi . Mình thì chuyện bên nhà ngoại chẳng bao giờ mình để chồng phải lên tiếng, có vấn đề gì thường trước mặt chồng mình luôn chủ động lên tiếng, không để chồng phải lăn tăn. Nhưng bố mẹ mình thì 2 vợ chồng có vấn đề gì cũng chỉ bênh con rể thôi, không bênh con gái

 

Vita

 

@banshee: Tình hình là nếu bây giờ bạn muốn ra ở riêng thì không được rồi, vì mẹ bạn có thể làm mình làm mẩy, dỗi hờn các kiểu, hoặc tức quá mà đâm đổ bệnh thì mệt lắm, vì đã quen có bạn chăm sóc rồi mà.

Nói túm lại, trước hết bạn cần làm một số việc sau:
– Thuê ngoài làm một số công việc trong nhà để giải phóng sức lao động, bạn giám sát cẩn thận, mẹ bảo không thích thì bảo bà là bạn mệt lắm, dạo gần đây công việc nhiều…
– Tạo môi trường tự do cho chồng bạn, tạo cảm giác với chồng là vợ quan tâm và hiểu nỗi khổ của chồng vì phải ở cùng nhà vợ.
– Nhờ bố nói thêm với mẹ.
– Như mẹ trâu bảo ấy, là tâm sự với các bà bạn của mẹ. Đúng là chẳng hay ho lắm khi mà nói về nhược điểm của mẹ bạn với người ngoài, nhưng mà thường các bà lại hay nghe người ngoài hơn người trong nhà đấy. Các bà cũng lên chức mẹ chức bà hết rồi, chắc chắn có người hiểu, thông cảm và giúp đỡ. Bạn giữ gìn gia đình cho đẹp mặt với người ta làm gì trong khi gia đình làm bạn phát điên?
– Cuối tuần nên đưa chồng con đi chơi 1, 2 ngày để đổi không khí, hoặc chỉ đơn giản là đi xem phim, đi công viên cùng với nhau.

Bạn nên take it easy, đừng quá nặng về chữ hiếu. Con cái có bổn phận giúp đỡ, chăm sóc bố mẹ, nhưng không có nghĩa là hi sinh cuộc sống cho bố mẹ mình đâu, mà những gì bạn đang làm là hi sinh gia đình bạn cho sự ích kỷ của mẹ đấy.

 

Yamanote

 

Nhân đây nói chuyện Banshee, với bố mẹ mình mà bắt đầu trái tính trái nết thì mình phải cứng rắn, nghiêm khắc, như cư xử với đứa trẻ con mình ý. Mẹ tớ cũng ốm đau ngang bướng trái tính trái nết như thế, tớ thề tớ dịu dàng với mẹ tớ hơn cả với con tớ, và mẹ từ chỗ toàn bắt nạt tớ ghê gớm lắm, giờ nghe mình lắm, cả nhà có khi không ai chiều/bắt bà theo ý mình được ngoài tớ. Cho nên có hiếu với bố mẹ không nhất thiết là phải nghe lời, phải chiều chuộng, mà phải nhìn xa trông rộng nếu bà cứ thế này thì cuộc sống của bà sẽ chỉ có cô đơn buồn bã, mình phải xoay dần nghiêm khắc dần dần thôi. Ngoài ra, mẹ mình thì mình hiểu chứ chả ai hiểu mà chiều được, nên đừng bắt chồng phải phục vụ mẹ. Chồng chỉ cần là chỗ dựa tinh thần cho mình thôi.

Mecb

 

Đang chóng mặt lại thấy toàn cảnh ngộ mẹ chồng – nàng dâu, hic… Sau nhiều năm làm dâu của một gia đình mẫu hệ còn sót lại em xin rón rén phát biểu thêm như thế này ạ:

Xác định rõ tư tưởng: chồng mình mới là yếu tố số 1, chồng ghét thì ra – mụ gia ghét thì vào, nói gì thì nói chồng mới là quan trọng nhất, được lòng chồng thì coi như ổn.
Nghĩ thế này cho đỡ nặng nề: Đến ngay cả dày công chọn chồnggiữa chốn 3 quân mà còn có thể có động sự nữa là… Mẹ chồng mình chả hề chọn. Cưới chồng phải cưới luôn mẹ chồng vậy.

Muốn yên bình thì ở xa nhau là tốt nhất, xa thương gần thường. Những va chạm vụn vặt hàng ngày tích tụ lại nếu không có tài hóa giải thì có ngày nổ tung…

Tớ thấy cứ có tiền thì điều chỉnh mối quan hệ dễ hơn nhiều, cứ ai nắm kinh tếắt sẽ có quyền lực chính trị, hic. Khi ở chung với nhà chồng, đừng bao giờ để rơi vào hoàn cảnh ăn bám, nếu bạn là người mua cái nọ, sắm cái kia, trang trải cái này… Ắt bạn sẽ có tiếng nói.

Không kỳ vọng mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu để tránh thất vọng. Mẹ chồng tuy là người nhà nhưng nhiều lúc còn dửng dưng hơn cả người dưng

 

Nói chung với mẹ chồng, em tôn thờ “chủ nghĩa tự nhiên”  . Từ dạo “giác ngộ” em thấy bình yên

Banshee

 

Cám ơn mọi người đã chia sẻ với em. Cũng may em có mẹ chồng rất tốt và thông cảm với hoàn cảnh nhà em. Hồi em sinh ở viện mấy ngày mẹ chồng em chăm em mà ai cũng tưởng là mẹ đẻ hết còn tưởng mẹ em là mẹ chồng nữa. Sau khi con em lớn chút em cũng xin ra ở riêng rồi hàng ngày về chăm sóc bố mẹ, bố em thì ủng hộ, mẹ em không nói gì nhưng sau đó ốm mất 20 ngày chỉ nằm không dậy được, bác sĩ phải đến chăm sóc hàng ngày em lại thôi.
Chồng em bức xúc chuyện osin cũng một phần vì thực tế việc nhà cũng chẳng đến tay anh ấy, quần áo anh ấy bỏ ra là em giặt, cơm là em nấu, con thì em chăm. Chồng em còn bực mình vì bố em với anh ấy nói chuyện không hợp nhau gốc của vấn đề là bố em thấy em thì luôn tay luôn chân còn học hộ cả phần chồng trong khi chồng đi làm về là ôm máy tính ngồi chơi game online nên bóng gió chuyện tiết kiệm thời gian rồi cả nhà chung sức thì mới hạnh phúc lâu bền.
Em cũng xác định là ở riêng nhưng gần gần chứ cứ thế này chắc em điên mất, tối qua em bàn với chồng xây cái nhà ở mảnh đất bên cạnh lên nhưng chồng em vẫn chưa đồng ý, bố mẹ em thì ủng hộ rồi, bố mẹ chồng em cũng thế.

Cutun1234

 

Anh thì anh nghĩ trong trường hợp này (Cứ cho là anh nghĩ theo kiểu tiểu nhân nhé) mảnh đất đó bố mẹ em nói cho nhưng vẫn đứng tên bố mẹ em, vợ chồng em chỉ xây nhà trên đó ở thôi. Nếu đúng có lẽ chồng em thực sự hết chịu nổi cảnh “cún nằm gầm chạn” nên nhất quyết không thỏa hiệp vấn đề này, và có lẽ cũng không chịu nổi cảnh “được góp ý phải sống tốt hơn” từ bố em nữa.
Thôi thì em đã hi sinh vì mọi người thì hi sinh cho chót. Hoặc là thuyết phục bố mẹ em sang tên nhà cho cả 2 vợ chồng rồi mới xây. Nếu chồng em cứng rắn nữa thì bán mảnh đất đó đi 2 vợ chồng hùn thêm tiền (anh nhớ là em nói chồng em có nhà riêng, nếu cần thuyết phục chồng bán nốt cả mảnh đó gộp tiền làm một mảnh to gần nhà bố mẹ em). Cái đó sẽ xóa đi sự khó chịu cảnh ở rể của chồng em. Em cũng nên thống nhất với bố không nên góp ý về cách sống của chồng nữa, chồng là chồng của em, em hài lòng là được. Thôi thì em đã hi sinh vì bố mẹ và chồng con rồi thì lần này lại cố làm đại sứ hòa giải vậy.

Banshee

 

Mảnh đất bố mẹ cho bọn em hiện tại em đang đứng tên chủ hộ nên vấn đề chủ quyền không có vấn đề gì. Nhưng chồng em nói có nhà cửa đàng hoàng sao lại phải xây thêm, nhưng lý do chính là chồng em không muốn ở gần bố mẹ em mà muốn cách càng xa càng tốt. Em cũng đã nói chuyện với bố em rồi, bố em cũng đã có những chuyển biến nhưng chồng em nhạy cảm lắm. Bố em kể chuyện có ông bạn béo phì giờ bệnh tật rất khổ chồng em cũng nghĩ là nói cạnh khóe chồng em nữa.
Bây giờ có cách gì để mọi người hòa thuận, gia đình yên ấm thì khó khăn khổ sở đến đâu em cũng cố làm. Công việc của em áp lực rất nặng nề, giờ gia đình cũng áp lực nữa, nhiều đêm khóc một mình mà sáng ra vẫn phải cười tươi nếu không mọi người lại gây sự đổ lỗi cho nhau nữa. Mọi người giúp em nhé, em cám ơn cả nhà mình nhiều lắm.

Cutun1234

 

Chồng em bức xúc lắm rồi. Chắc là bây giờ không thể thỏa hiệp ngay được. Nếu là anh thì anh sẽ chọn cách ra riêng hẳn bên ngoài cho chồng em nguôi đi rồi từ từ lựa. Thậm chí là chấp nhận đặt mẹ em vào tình huống “Nếu mẹ cứ thế này thì vợ chồng con sẽ li hôn rồi con ở vậy với bố mẹ cho mẹ vừa lòng”, biết thế là tàn nhẫn nhưng có lựa chọn nào không phải trả giá đâu.

 

(Đã đọc 101 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận