Vì sao tôi phải nỗ lực hiểu đàn ông mà họ ko chịu hiểu tôi?

vai dep

Thường ngày tiếp xúc với anh chị em họ hàng hàng ngày, nhưng mà nói thật, nhìn cái cảnh các anh chị em than thở, rồi lại nhận xét này nọ về cuộc sống người nọ người kia … ko bằng lòng với chồng điểm này, ko bằng lòng với bmc điểm kia… Mình thấy lạ, họ than thế mà họ vẫn tiếp tục sống với những cái họ than thở được! Tài ! :Surprise:

Lên wtt mà gặp 1 nick nào đó, cứ than thở mãi một vấn đề gì đó, cũng thấy chán… nhiều khi vấn đề cũng chẳng có gì gọi là to tát, hoặc thậm chí, thực tế mọi việc nó cũng ko đến nỗi như họ bán than, nhưng theo cách nghĩ cách nói của họ, mọi việc có vẻ nghiêm trọng…. hoặc thậm chí có những trường hợp, thấy người nọ người kia bị chìm vào một hoàn cảnh mà mãi ko thoát ra được… Phải chăng là vì họ chưa nhận đủ lời khuyên, hay là vì họ chưa thật sự dũng cảm quyết đoán hơn, mạnh mẽ hơn, để mà tự giải phóng tâm lý cho mình, rồi sẽ happy hơn, thay vì phải than mãi …. :Smiling:

Mong rằng các mẹ đã và đang gặp phải vấn đề sẽ tự tìm nh cái để release bản thân hơn, để mà nhìn nhận vấn đề đúng hơn (vì thực tế, chỉ có họ mới nhìn vấn đề đc chính xác nhất, vì qua lời họ bán than, WTTer cũng chỉ biết theo góc nhìn đó) .

Trên này, nhất là trong topic này, có rất nhiều cái đáng để học hỏi, nhưng mỗi người có những sự học hỏi khác nhau. Mình thấy thích cái cách mẹ Dori release bản thân và hóa giải mọi vấn đề ấy, nói thật, nó khiến mọi việc trở nên nhẹ nhàng hơn. Mình cũng gần như thế ấy. Mình cũng có những nét giống MTCT, nhiều khi tự tìm niềm vui thú trong chính những gì người ta cho là sở thích, là công việc hàng ngày, nghĩa vụ, trách nhiệm… Nếu mình giống những người khác á, 3 4 ngày, thậm chí có những đợt hàng tuần, chỉ quanh quẩn ở nhà á, có mà phát thần kinh ! Rồi cái cách nhìn mọi việc lạc quan giống như mẹ Yam (nhắc tới Yam lại ko thấy mẹ Yam đâu nhỉ !!!). Chị IW nữa, thi thoảng vào làm vài câu, nhưng mà cũng khiến người khác phải đặt câu hỏi đấy … :Silly:

Lên wtt, vào mục Gia Đình toàn những bán than mà lại cảm thấy happy hơn thì chắc là cũng khối người đấy, ko chỉ riêng mình đâu. Vì nhiều khi nhìn mọi người than thở các tình huống của mọi người mà tự nhiên cảm thấy trân trọng hơn những cái gì mình đang có, những gì đc coi là HP.

Mình cũng tự nghĩ là mình may mắn và Hp hơn 1 số người anh chị em họ hàng, và thậm chí 1 số người trên này… vì bản thân mình nghĩ thế thôi. Chứ thực tế, nếu một mẹ nào khác mà lấy chồng được 3 năm, sóng gió tới 3 lần với chồng, và hàng năm trời bí bách khóc dở mếu dở với gia đình nhà chồng, năm lần bẩy lượt bị đuổi “cút mẹ mày đi!” thì chẳng ai mạnh mồm mà dám nói Tôi may mắn hơn, tôi HP hơn đâu. :Straightf:

Mình ko thích nói về những điều ko hay của gd mình, hay chồng con mình… Có lẽ vì thế mình cũng ít khi khuyên người khác thế này thế nọ, vì nhiều khi mình ko đưa ra tình huống tương tự của mình, hoặc của những người mình biết thì khi nói sẽ khó lý luận lắm. Mong là các mẹ hiểu cho, thi thoảng mình ném đá vài câu thôi.

MTCT

Đồg ý với Vải đẹp, mình có cách sống như sau, mà đôi khi mọi người bảo rõ ràng quá, chả nữ tính gì cả:

gặp vấn đề mình sẽ tự suy nghĩ và tìm hướng đi, nếu thấy khó thì có thể tham khảo ý kiến của mọi người, rồi sau đó mình tự quyết hướng đi của mình. Đã quyết thì lường trước và chấp nhận mọi hậu quả có thể xảy đến, hay dở gì cũng phải trả giá tất. Đã chấp nhận và lựa chọn thì ko kêu ca, phàn nàn và than thở vì đó là cuộc sống, là con đường mình chọn cơ mà, mình tự nguyện chứ có ai ép đâu.

Đã gọi là lựa chọn thì làm gì có cái gì hoàn hảo, đều có cái tiêu cực, có mặt trái hết. Chỉ là lựa chọn phương án nào khả dĩ và dễ chấp nhận nhất với mình thôi ( ít xấu hơn những cái xấu khác). Vấn đề là kêu ca, than thở, buồn phiền ko giải quyết được vấn đề mà chỉ có hành động mới giải quyết được thôi, và tớ lại là con người của hành động. Thế nên kêu ca than thở chả ích gì thì quyết ko kêu

Thực ra, xét về 1 mặt nào đó, Kêu ca giúp mình xả stress, để tiếp tục chịu đựng, nhưng ko giải quyết được gốc rễ của vấn đề, vì sau 1 thời gian, sức chịu đựng có hạn, cái bồ đựng stress nó lại đầy như cũ. Chỉ có nhận thức, thay đổi và hành động mới làm được điều đó. Mà ta cũng ko nên sống với ấm ức trong lòng, sao ko tìm cách tống khứ nó đi, ko cho nó quay trở lại nữa. Đó là cách giải quyết chủ động và triệt để nhất,.

Kêu ca thường là để phàn nàn về sai lầm hay khiếm khuyết của người khác chứ ít ai kêu ca về bản thân mình, thế nên việc kêu ca thường mang tính chủ quan, phiến diện, nhìn sự việc dưới lăng kính 1 chiều, và thường vô thức bênh mình,, cho là mình đúng, và chê hay đổ lỗi người…

Tớ cũng thường nói vui là : chả thay đổi được ai, ngoài thay đổi bản thân, và khi ta thay đổi, mọi người sẽ thay đổi, 1 cách tự nguyện, đồng thanh tương ứng với thay đổi của ta.

Chủ đề của topic này là làm sao thay đổi cuộc sống của ta, làm cho nó nhân ái, giàu ý nghĩa, đầy hạnh phúc… vì chúng ta có quyền , chúng ta cần phải cảm nhận và hưởng hạnh phúc.

Và câu trả lời chúng ta vẫn thống nhất, là muốn thế giới thay đổi, chúng ta cần thay đổi bản thân mình, thay đổi cách nhìn, cách nghĩ, cách cư xử, cách hiểu và nhìn nhận khách quan mọi vấn đề, để hiểu thế giới xung quanh, chứ ko chỉ đơn giản là hiểu 1 người chồng cụ thể nào đó, vì thế giới mang lại hạnh phúc cho con người nói chung , và người đàn bà nói riêng, nó lớn hơn nhiều, đâu chỉ bó hẹp ở 1 anh đàn ông nào đó trên trời rơi xuống cuộc đời ta . Hạnh phúc, niềm vui luôn hiện diện, mà chúng ta, vì những bực dọc nhỏ nhặt hàng ngày đã bỏ qua, ko cảm nhận được đầy đủ ý nghĩa của cuộc sống, ta bỏ lỡ những phút giây quý báu đó trong đời. Hạnh phúc là những khoảnh khắc ta cảm thấy yêu người, yêu đời, thấy đời đáng sống và đáng cho ta cố gắng, hy sinh và chiến đấu vì nó.

Ai cũng có nỗi niềm, nhưng đối mặt với vấn đề của mình, nhìn nhận nó ra sao và giải quyết nó thế nào mới là yếu tố quyết định bạn có biết cảm nhận niềm vui và hạnh phúc hay ko. Thế nên hạnh phúc của bạn ko phụ thuộc nhiều vào biến cố xảy ra với bạn trầm trọng đến mức nào, mà phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận và giải quyết, ứng xử với nó. Bạn ko thấy vui và hạnh phúc, bạn là người thiệt thòi, và bạn còn góp phần mang đám mây u ám đó đến CS của ngừoi xung quanh. Vậy nên cũng ko thể nói được liệu 1 cô bé mỗ côi tàn tật luôn lạc quan hát líu lo và mỉm cười, kể cả líc đói hay ốm đau, có cảm thấy kém hạnh phúc hơn so với 1 bà mệnh phụ lúc nào cũng rầu rĩ dù đã có trong tay tất cả những gì người đời mơ ước. Vui, hài lòng và làm chủ , xử lý chủ động những cái mình có, những điều xảy đến cho mình, đó là HP của chúng ta.

Có bạn lại thắc mắc, vì sao tôi phải nỗ lực hiểu đàn ông mà họ ko chịu hiểu tôi. Thì thưa bạn, có 2 vấn đề:

– Thiên chức của phụ nữ là giải quyết những vấn đề mang tính chất tâm lý, tình cảm, thổi hồn vào cuộc sống vì bản năng cô ấy sinh ra yếu đuối, cần chở che của đàn ông. Nhưng thế mạnh của cô lại là sự quán xuyến, tâm hồn đầy trắc ẩn và nhạy cảm đối với các yếu tố thuộc về tâm lý. Phụ nữ có tâm lý phức tạp, mâu thuẫn, che đậy bởi nhiều lớp mà nhiều khi khiến bản thân cô ấy cũng lạc lối và bối rối vì chả hiểu mình muốn gì nữa, cô ấy quá phức tạp, cô ấy là chúng ta. Nhưng cô ấy, cũng do quen xử lý các vấn đề tâm lý tình cảm rối rắm nên giỏi đọc tâm lý người khác hơn, so với đàn ông, và dễ dàng dùng sự mềm mại, nhõng nhẽo hay ân cần, âu yếm của mình để làm thay đối tâm lý của cánh đàn ông vốn vụng về và bộc trực hơn trong thể hiện cảm xúc. Người ta nói “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” là vì thế.

Phụ nữ sinh ra để cân bằng và định hướng các vấn đề về tâm lý, các vấn đề cần sự tinh tế, tỉ mỉ, nhạy cảm nên có câu đàn bà xây tổ ấm còn đàn ông xây nhà. Đàn ông có thế mạnh là sức mạnh thực thể, sức mạnh cơ bắp, nên anh ta có thiên chức xây dựng nên cơ sở cho 1 CS thực thể, mang tính vật chất. Nhưng để vận hành nó, làm cho nó tỏa ra niềm vui, lại cần sự lèo lái, điều chỉnh nhạy cảm của người thắp lửa, tức là người phụ nữ, người thổi luồng sinh khí, thổi hồn, niềm vui, niềm hạnh phúc cho ngôi nhà.

– Trong cuộc sống hôn nhân, ko có ganh đua kiểu đúng sai, ai làm nhiều ai làm ít mà là ai cố được bao nhiêu, vì cái chung, thì cứ nỗ lực mà làm. Thế nên câu hỏi vì sao chỉ có phụ nữ phải cố mà đàn ông ko cố. Thực ra mỗi giới có kiểu cố khác nhau. Đàn ông có thói quen và nhu cầu bản năng lớn nhưng có gia đình là anh ta cũng phải kiềm chế rất nhiều như bớt bạn bè, phải tập quan tâm đến người khác, hy sinh vì sở thích của người khác chứ ko ích kỷ như trước… Vả lại chúng ta đâu có phải đàn ông đâu mà biết họ có phải nỗ lực nhiều hay ko trong quá trình tự điều chỉnh.

Còn chúng ta, thay đổi suy nghĩ, tích cực hơn, trước hết là vì bản thân chúng ta, để chúng ta thấy vui vẻ hạnh phúc, ko phải chỉ nhỏ hẹp trong khái niệm hạnh phúc với chồng mà còn là hạnh phúc trong công việc, trong giáo dục con cái, trong giao tiếp với bên ngoài, thực hành thú vui hay sở thích…. hay nói cách khác là cảm nhận được niềm vui sống. Đây là diễn đàn phụ nữ, chúng ta cũng giúp nhau có cách cảm nhận cuộc sống phù hợp, để khi cũng những vấn đề ấy xảy đến, ta vẫn có thể điềm tĩnh, thư thái và nhẹ nhàng đón nhận, và chấp nhận.

Phàn nàn về đàn ông ư, dễ ợt, chê bai họ ư, còn dễ hơn ý chứ, và họ cũng nghĩ về chúng ta y như thế, thậm chí tệ hơn…Nhưng muốn thay đổi thế giới, chúng ta hãy thay đổi chính bản thân mình đã, tự điều chỉnh và bổ sung cho mình những phản xạ, kỹ năng, nhân sinh quan còn thiếu hay lệch lạc, khiếm khuyết.. Khi ta đã cảm thấy mình hoàn thiện hơn, cân bằng hơn, ta sẽ nhìn đời, nhìn người khách quan, nhân ái hơn, và cư xử cũng “người” hơn, đúng đắn, cân bằng và phù hợp hơn,,, Lúc đó, tự dưng “người” và ” Đời” sẽ cư xử khác với ta, hoặc chí ít sẽ nhận ra “ta” của ngày hôm nay đã thay đổi, đã lớn lên rất nhiều, và họ sẽ có sự nể phục, tôn trọng. Điều này ta có thể cảm nhận, khi nhìn vào cử chỉ, thái độ của họ, khi nhìn sâu vào mắt họ.

Khi khẳng định mình, tìm được định hướng cho cư xử, ta sẽ tự tin lên rất nhiều, ta tin rằng ta đang đi đúng đường, và chúng ta sẽ đẹp lên, trong mắt người và bản thân chúng ta – đó chính là mục đích chung của con người trong quá trình sống, tồn tại và hoàn thiện lên, mãi mãi không ngừng.

Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận