Nguồn gốc mâu thuẫn trong gia đình và hôn nhân bền vững

Hôm nay mẹ Trâu có rất nhiều việc định bàn luận, đặc biệt là về nguồn gốc mâu thuẫn trong gia đình vì xung quanh mình có vô số vấn đề phát sinh. Toàn những vấn đề hot và ngay tối hôm qua, mẹ Trâu đã phải đau buồn ngồi tư vấn mấy tiếng đồng hồ cho 1 em có hoàn cảnh đặc biệt. Ngẫm ra mới thấy để người khác yêu và tôn trọng, yêu quý mình thực lòng, thật là khó lắm thay. Mọi vấn đề phát sinh, đôi khi ta chỉ nhìn thấy cái vỏ bên ngoài, cái bề nổi mà không nhìn ra được bản chất sâu xa làm phát sinh vấn đề đó.

NGUỒN GỐC MÂU THUẪN TRONG GIA ĐÌNH

By metraucontrau

Những rạn nứt không tự nhiên sinh ra

 

Từ xưa tới nay, mẹ Trâu thường chỉ tập trung bàn cách làm sao để khâu vá, hàn gắn những sứt mẻ, hiểu lầm không đáng có giữa vợ và chồng, những câu chữ, mà do lúc nóng giận, chúng ta nhăm nhe ” tương” vào mặt người thương cho bõ bực. Và vì thế, tình yêu nó cũng phai nhạt vì cách thể hiện cái ” tôi” vào những lúc không đáng có.

Nhưng hôm nay , mẹ Trâu muốn bình luận sâu hơn về cái cội rễ gây bắt bình, nguồn gốc mâu thuẫn trong gia đình, làm cho tình yêu phai nhạt dần mà ta không hay, và chỉ đến khi có vấn đề phát sinh, ta mới nhận ra cái lỗ hổng tình cảm quá lớn mà trước đây, do thói quen hàng ngày cứ đều đều diễn ra, không xáo trộn, đã bị đã khỏa lấp mà ta không nhận ra. Tuy nó không quá phổ biến nhưng cũng đủ để mọi người lưu tâm và coi là hiện tượng khá thường xuyên trong đời sống thực tế.

Với tất cả những chị em bị chồng tỏ ra coi thường, hay không tôn trọng nữa, mẹ Trâu rất đồng cảm vì cũng đã từng ít nhiều bị tổn thương, cũng đã từng thất vọng về chồng. Có những người chồng, thuộc môtip thành đạt ở 1 mức độ nhất định nào đó , hay có đôi chút chủ quan, anh ấy cho mình cái quyền được hành động theo cảm tính, bất cần biết cảm nhận của vợ mình ra sao về hành vi của anh ta. Đàn ông thường tham lam, muốn cả vợ chăm lo cho mình, lại muốn “vui vẻ” bên ngoài dù xác định rõ ràng chỉ cho vui. Tất cả chỉ để khẳng định cái bản lĩnh đàn ông mù quáng, chỉ vì niềm vui ngắn hạn nhất thời. Thường có hai căn cứ để người chồng làm điều đó ( trừ 1 số cá biệt):

1. Anh ta nuông chiều bản thân và nghĩ làm điều đó vợ sẽ không biết, anh ta sẽ giấu được vợ

Anh ta tự bào chữa là anh ta là đàn ông, mà ranh giới phạm vi những việc được quyền làm của đàn ông nó rộng hơn của đàn bà rất nhiều: qua đêm, nhậu nhẹt, bù khú bạn bè, tranh vui bên ngoài… Anh ta cũng sẽ ngụy biện rằng đối với anh ta, tình dục là nhu cầu của hệ bài tiết, đói ăn khát uống, xong rồi thì quẹt mỏ quên luôn, chẳng có vấn vương, nhớ nhung yêu đương gì, nên cớ gì vợ phải xoắn, sao vợ cứ gán hành vi đó với hệ tư tưởng để rồi đau khổ, nặng nề. Anh ta chỉ có duy nhất nghĩa vụ đem tiền về cho vợ, và sau đó anh ta là vua trong lãnh địa của mình, có quyền làm mọi điều và anh ta xứng đáng được làm thế.

Còn vợ phải lo bổn phận của người phụ nữ tại gia, vợ lo việc gia đình , tề gia nội trợ của vợ. Vợ mà biết anh ta xin lỗi là xong, anh ta tuyệt vời thế, 1 tí lỗi chắc vợ bỏ qua, không bỏ được anh ta vì anh ta vẫn coi gia đình là vợ cái con cột, anh chỉ lấy thêm chứ anh không bỏ, cớ sao mà vợ bỏ anh ta được.

2. Người đàn ông coi thường vợ vì anh ta không còn yêu vợ như ban đầu

Lý do thì vô vàn:

Vợ không còn xinh đẹp, hấp dẫn như xưa ( cái này quan trọng đối với những người đàn ông coi trọng hình thức và sự hấp dẫn về thể xác của phụ nữ hay nói cách khác là lấy vợ vì hình thức)

Cô ấy không còn là người phụ nữ đáng yêu

Cô ấy không vẹn toàn tề gia nội trợ: chăm sóc con cái, dạy dỗ chúng chu đáo, chăm lo gia đình, nhà cửa, quán xuyến gia đình cho chồng , con yên tâm, đối xử với họ mạc hai bên cho yên ấm, với bạn bè cho vẹn toàn

Hoặc cô ấy không thể chia sẻ các lo lắng với chồng trong việc chu cấp cho gia đinh, lo toan cho các nhu cầu của gia đình thời buổi thóc cao gạo kém….

Tóm lại, anh ta không yêu cô ấy vì thấy cô ấy tầm thường, kém cỏi trong việc thực thi các thiên chức của mình, không thể chia sẻ với tư cách người bạn, quá lắm điều, suy nghĩ tủn mủn, dằn vặt lo toan kiểu đàn bà rất ngắn hạn.

Hoặc người vợ ấy tầm trí tuệ quá chênh lêch với anh, tài năng hạn chế, không chia sẻ được hay góp ý gì tốt cho công việc, cuộc sống và sự nghiệp của anh. Thiếu cô ta, anh làm mọi việc còn tốt hơn, thậm chí bất kỳ phụ nữ nào khác đều làm tốt hơn cô ta và đời vẫn vui như thường.

Chưa kể vợ làm anh ta xấu hổ, mất mặt với người ngoài vì trình độ và sự thiếu chín chắn, thiếu chất xám của mình. Thêm vào đó, xung quanh anh ta, có bao nhiêu người khen ngợi anh ta, làm anh ta bỗng dưng nhận thấy vị thế của mình cao hơn hẳn vợ, lấy vợ là sự thiệt thòi với anh ta vì có biết bao người con gái giỏi giang, xinh đẹp hơn vợ, khéo léo, đảm đang hơn vợ, sẵn sàng làm người thay thế vợ.

Chưa kể ánh mắt ngưỡng mộ của xã hội, của mọi người xung quanh dành cho cô gái đang ngưỡng mộ anh, rồi dành cho cả cho anh ta nữa cộng với sự coi thường, thương hại dành cho vợ anh ta, hỏi sao anh ta không nảy ra sự chán ghét, coi thường và dần thành không yêu vợ nữa. Nhất là người vợ bảo thủ, kiên quyết giữ mọi tính xấu đàn bà của mình lại, không chịu thay đổi và hoàn thiện mình, chỉ biết chê bai chỉ trích chồng, thì 2 xu hướng ngược nhau kết hợp nhanh chóng như 2 mũi kéo, cắt đứt tình vợ chồng đôi ta.

Sự phù hợp giúp hôn nhân vững bền

Những tư vấn của mẹ Trâu, từ trước tới nay, chỉ có tác dụng với trường hợp vợ chồng vẫn còn yêu, còn thương nhau, mà tình cảm nó bị những mâu thuẫn vặt vãnh hàng ngày nó che mờ mất, lâu dần thành chán, thờ ơ và hết cảm xúc.

Còn những mâu thuẫn phát sinh từ trường hợp thứ hai, nó khó chưa hơn nhiều, nó xuất phát từ căn nguyên là vợ chồng coi thường nhau, đánh giá nhau thấp, do 1 người cứ dậm chân tại chỗ, thậm chí thụt lùi, còn một người thăng tiến, phát triển và nâng cấp, hoàn thiện rất nhanh. Chính sự tụt hậu về năng lực sẽ dẫn đến chản nản về cảm xúc, giết chết tình yêu, 1 cách từ từ, không có gì cứu vãn được.

Chị em thân mến, tất cả sự khéo léo, lấy nhu thắng cương hay bất kỳ kỹ xảo nào đó mà chúng ta áp dụng, chỉ sau khi chúng ta cảm nhận sự phù hợp của bản thân, khi ta đã tự tin về năng lực của mình, để thấy mình môn đăng hộ đối về tài năng với chồng. tài năng đó chưa hẳn ở khả năng cùng xông ra đường kiếm tiền về nuôi gia đình, theo kiểu anh kiếm về 10 đồng tôi cũng phải kiếm về 10 đồng.

Sự chứng minh khả năng cũng như chứng minh năng lực, sự cần thiết của người vợ đối với cuộc sống hôn nhân. Có thể đó là khả năng chăm sóc gia đình, giáo dục con cái, tổ chức cuộc sống gia đình, chăm lo cho chồng, thay chồng chăm lo cho gia đình, bạn bè hai bên, xây dựng hay trông nom, giữ gìn tổ ấm gia đình.

Nâng cấp và khẳng định giá trị bản thân

Theo mẹ Trâu , để chúng mình tự tin trong việc khẳng định năng lực, khẳng định giá trị của bản thân, để chồng yêu, nể và tôn trọng vợ, ngoài việc nâng cao kỹ năng cư xử và cảm nhận cảm xúc EQ, chúng ta nên tự nâng cao năng lực nội tại để khẳng định giá trị của bản thân. Đấy mới là cái gốc, cái cốt lâu bền, là cái backup giúp chúng ta tự tin trong khi điều chỉnh cảm xúc và cư xử của bản thân, hòng tác động vào thế giới và mọi người cung quanh, trong đó có chồng và và người thân.

Khi cũng ta có năng lực, chúng ta tự tin hơn do chúng ta khẳng định vị thế của mình, vai trò của mình trong cuộc sống của bản thân và đối với cuộc sống của người khác như chồng con, gia đình. Hệ quả là chúng ta sẽ dễ dàng điều chỉnh cảm xúc của mình, thông qua đó điều chỉnh hành vi của người khác, định hướng cho cảm xúc của họ.

Người vợ, muốn được chồng yêu và nể trọng (nếu không yêu, nể trọng và sợ mất anh ta sẽ bồ bịch trai gái ngay, hoặc chí ít là khô khan, lạnh nhạt, thờ ơ với vợ) thì ngoài việc sống khéo léo, đầy đặn với chồng, cô ta phải làm cho chồng cảm thấy nể, tôn trọng yêu và nhận thấy vợ cần thiết cho cuộc sống của anh ta như thế nào, cho anh thấy cô ấy đã đem lại những niềm vui, niềm tự hào, sự may mắn, ánh sáng nào, hạnh phúc nào cho cuộc đời của anh ấy.

Người phụ nữ tự tin là người phụ nữ đẹp nhất

Việc nỗ lực nâng cao khả năng và giá trị bản thân là vô cũng cần thiết và người phụ nữ luôn phải cố gắng trau dồi mình. Lý do không phải để giữ chồng, mà lý do để mình tự tin, yêu đời, khẳng định mình như 1 phụ nữ độc lập, tài năng, không cần bất kỳ 1 sự rủ lòng thương hay hỗ trợ nào để tồn tại, để ngẩng cao đầu trong cuộc sống. Đạt được điều đó, vô hình chung, người chồng cũng nể vợ, yêu vợ, muốn giữ vợ và luôn sợ mất vợ.

Sau đó, trong cuộc sống hàng ngày, những kỹ năng lạt mềm buộc chặt như mình nói mới phát huy tác dụng đầy đủ. Chúng ta nên làm sao cho xã hội nể trọng mình, vì có đi mới có lại, không có chuyện tự nhiên mình được tôn trọng và đánh giá cao nếu mình không chứng minh năng lực bản thân, không có khả năg hay vai trò quan trọng, khó thay thế nào. Chỉ khi mình tôn được giá trị của mình lên, để mình yêu mình, chồng cũng yêu và trọng mình, sợ mất mình thì hắn mới bỏ những tính xấu và hướng thiện 1 cách triệt để .

Tự hoàn thiện mình về nội tại (năng lực bản thân) và về biểu hiện (cảm xúc, hành vi ứng xử và cái EQ nhạy cảm của chúng ta) sẽ phải được kết hợp nhuần nhuyễn khéo léo thì mới giữ cho chị em phụ nữ sự quyến rũ lâu dài đối với chồng yêu, kìm được bản năng của anh ta, để anh ta chuyên chú yêu thương và chăm sóc gia đình.

Cho nên, thay cho than van, chê trách, chúng ta nên dành chút thời gian nhìn lại bản thân, ở cả hai mặt đó, để thấy mình có cái gì được và chưa được. Còn nếu sau khi ta đã cố hết sức, đã làm mọi việc để năng cao kỹ năng của mình, và ông chồng bất trị vẫn không chịu hiểu và tôn trọng để ứng xử cho phù hợp và xứng đáng, thì với tư cách một người tự trọng và khôn ngoan, một phụ nữ xứng đáng hưởng hạnh phúc, chúng ta sẽ biết cần làm gì: tiếp tục hành trình kiếm tìm hạnh phúc hay tự cho mình một cánh cửa exit khỏi 1 cuộc hôn nhân không xứng đáng đó, cho mình 1 cơ hội mới với cuộc sống hạnh phúc đầy đủ hơn về mọi mặt.

Người phụ nữ thành đạt, năng động và tự tin luôn ngẳng cao đầu kiêu hãnh, hiểu giá trị của mình, tự trọng và luôn mình biết mình muốn gì, cần gì và phải làm gì để có được cuộc sống hạnh phúc và viên mãn cho mình. Tôi tin là như thế, và tôi nghĩ các bạn cũng chia sẻ điều này.

wicket

Lúc nào mình cũng tin rằng, cuộc sống hôn nhân chỉ vững bền khi cả hai cùng độc lập cảm xúc, tự chủ và cùng phát triển với một nhịp độ tương đương. Vì chồng của metraucontrau giỏi giang quá nên mẹ ấy chỉ nghĩ là vợ phải phấn đấu bắt nhịp tốt với chồng.

Nhưng đôi khi, người vợ mà phát triển nhanh quá cũng phải quay lại một chút nắm chặt tay chồng để cả hai cùng song song tiến bước. Có thế, thì hạnh phúc mới bền lâu.

Quan điểm của mình là cuộc sống luôn luôn vận động, thế giới luôn vận động và chúng ta về cơ bản cũng phải vận động theo nó. Nếu ta và chồng lại vận động khác nhau thì sự hòa hợp ban đầu nó sẽ có thể đi trệch hướng dần dần và đưa 2 người tới hai hướng khác nhau.

Vì thế, chị em luôn phải cố gắng xây dựng cho cá nhân mình một vị thế tốt hơn, và cũng phải giữ nhịp cùng chồng. Chẳng may 2 vợ chồng cùng chung 1 nhịp thì tuyệt quá rồi, nhưng chồng nhanh hơn thì vợ phải bắt kịp mà chẳng may chồng chậm hơn thì mình cũng nên quay đầu lại 1 chút.

Metraucontrau

Bác trai giận bác Gái thế nào được. bác gái đang luyện “EQ chưởng” mà.
Tớ là điển hình ở vụ: nếu tớ đã không muốn, đố ai giận được tớ, và ngược lại, tất nhiên là với người đang sẵn có tình cảm yêu mến mình chứ không thì tèo.

Tớ giận chồng lúc nào thì giận, thích tự làm lành hay bật đèn xanh để chồng làm lành lúc nào thì làm lành, chứ chồng đơn phương giận vợ là hơi bị khó đấy. Mình cứ xông vào chứ:, chồng giận là việc của chồng, còn mình không giận là việc của mình. Với lại căn bản là mọi việc mình làm đều trên cơ sở yêu chồng nên có hiểu nhầm, sai sót gì thì chồng cũng bỏ qua thôi, làm anh mà, ai lại chấp vặt, nhỉ, Đấy là lúc mình sai, mình ăn vạ bắt chồng bỏ qua, đề cao cái quảng đại, bao dung của người làm anh đối với em gái, chứ còn lúc chồng sai à, mình cứ như mẹ già khó tính, hay như người vợ đau khổ, đứng mũi chịu sào, kinh phết đới, cũng phải tố khổ chồng mới mau tỉnh ngộ chứ, cái này gọi là khổ nhục kế.

Nhiều khi mình nghĩ , không biết chồng mình nhìn mình thế nào, muôn hình vạn trạng thế thì bố ai mà hiểu được. Nhưng mà có cái dễ hiểu, là cứ ở tình thế nào, vị trí nào có lợi cho mình thì mình “xí” cái vị trí ấy rồi hóa thân cho nó nhuyễn thôi.

Thế nên có lúc mình như em gái nhỏ nhõng nhẽo, có lúc như người chị bao dung, có lúc như người vợ hiền từ, đằm thắm, có lúc lại dữ như con tác ta, ghê gớm, riết róng, có lúc lại nhu mì như cô em gái, có lúc lại quan tâm , yêu thương chồng như 1 bà mẹ già, có lúc laị chia sẻ như 1 người bạn tri kỷ, chia sẻ đến bí mật cuối cùng, kể cả chuyện hôm nay đi massage có em nào xinh, body đẹp, có lúc thì ăn vạ chồng đúng như đứa con của hắn, có lúc lại trung dung, lãnh đạm như người ngoài ( cho nó khách quan)… túm lại là mình giống con trùng biến hình. Miễn sao cứ có vấn đề xảy ra thì kiểu gì mình cũng ở thế có lợi, nhỉ.Cái này phải uyển chuyển.

Nói vu sinh con, kể chuyện vui cho các mẹ. chả là sinh ở bệnh viện Việt Pháp thì bọn ” Tơi” nó có khuyến khích là cho các bố vào phòng sinh để cảm thông với mẹ, để lên tinh thần cho mẹ, đại khái là tăng cường gắn kết trách nhiệm và tình cảm gia đình

Hầu hết các bố chứng kiến vợ sinh thì đều được bác sĩ offer vụ cắt rốn, tức là họ chìa cho mình xem cái đoạn dây rốn và đưa cái kéo bảo cắt vào đây, xoẹt cái là xong. Chồng của mẹ Trâu, tức bác Trần Hùng nhà ta đấy ạ, cũng được offer vụ đó nhưng tính bố này lười, lại ngại và sợ lóng ngóng nên bảo thôi, bác sĩ cứ cắt đi.

Thế mà khi bạn bè phỏng vấn hắn là vợ đẻ thì có tham gia cắt rốn không, lão tỉnh bơ bảo: ” không cắt. Lúc nghe con oe oe, tớ đang ở bên ngoài, thương vợ thương con quá, liền đạp cửa chạy vào, ghé răng cắn đứt dây rốn cho con luôn, khỏi cần kéo, cho nó máu.”

Thế mà có ông bạn ngây ngô, nghe xong còn nửa tin nửa ngờ, nghĩ 1 lúc, cười ngẩn ngơ rồi quay sang hỏi mình, thật thế hả em… Ối giời ơi, chán chưa. Chuyện vợ đi đẻ mà ông xã mình cho đến mấy chục cái dị bản, kể đi kể lại lần nào cũng như mới, thêm thắt kinh lắm.

Lúc mình sinh đứa đầu, rời phòng mổ, các chị ý tá đẩy băng ca còn bảo: này, chồng em rủ các chị bỏ trực chơi tá lả đấy, mồm mép liến thoắng ( vấn đề là lão ấy không biết chơi tá lả)… Rồi các chị ấy băn khoăn nhìn mình, lúc sau hỏi nhỏ: sao em không nói tiếng miền Trung??? Sao ạ??? Chồng em bảo em nhà ở Hà tĩnh, anh ấy phải đi xe vào Hà tĩnh đón dâu, vất vả lắm… Bó tay với lão này, đúng là quê gốc bố mẹ đẻ mình là Hà tĩnh nhưng mất gốc lâu rồi, từ năm 1955 cơ, và ở quê cũng không còn ai họ hàng, kể cả họ 4 đời. Đến bố mẹ mình vài năm mới du lịch ghé qua thăm quê cũ, thắp hương nhà thờ họ ( cả họ địa chủ và đại địa chủ, 100% phải bỏ đất mà đi) rồi đêm ra khách sạn Cửa lò nghỉ, chơi. Thế mà chả biết lão này tự bơm bản thân thế nào mà các chị ý cứ xuýt xoa: em nói tiếng Bắc giỏi quá, rồi là chồng em tốt lại nhiệt tình về quê vợ cưới hỏi gì đó…. Nghe cứ như chuyện của ai.

Thế mà lúc tỉnh sau sinh, thấy hắn hớn hở chạy vào khoe: con trai em ạ, xinh lắm, mình mới hỏi: con mấy cân, anh?… Lão ngẩn ra chạy đi mất, vì chắc lúc đấy mới chạy đi hỏi ( con sinh lúc 11 giờ trưa mà đến 4 giờ chiều, ngồi buôn với ý tá cả khoa mà chả biết con nặng bao nhiêu . Đi mãi chả thấy lão đâu, nửa tiếng sau mới thấy chị chồng lóc cóc ngó vào, cười cười: con trai , 3 cân 6 nhé.

(Đã đọc 216 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

You may also like...

Viết bình luận