Muốn cải tạo chồng, hãy cải tạo bản thân

Yamanote

Cỡ 1-2 năm, mình cũng vật vã vì lục đục gia đình, điên cuồng tìm cách cải tạo chồng,  nhưng đàn ông, ai cũng thích nếu được ủn đít 1 tí, chứ ủn nhiều là nảy sinh hậu quả ngay.

Chồng Dab, Dab chưa nhìn thấy hậu quả vì lão có nhiều điểm xấu, nên đây là giai đoạn nhường vợ chiều vợ . Chồng em chỉ đẩy tí là thấy ngay hậu quả, vì lúc nào cũng là ng đàn ông tốt (nhưng vợ tham, vợ vẫn muốn nhiều hơn nữa, chuẩn tốt đấy với vợ trở nên quá bình thường vv) Nên thay vì đẩy chồng, em chuyển qua đẩy bản thân . Em cố hơn 1 tí, mỗi ngày cố hươn 1 tí, và nói với chồng là em đang cố 1 tí đấy đây —> chồng luôn sung sướng là chồng mới là người đào tạo vợ dạy dỗ vợ, và tự nguyện chăm chỉ phần còn lại (kiểu, để dạy vợ mình cũng phải làm gương, rồi cũng thương vợ vv)

Em nghĩ, chị cứ nói “sợ đi với gái thì bỏ mẹ” Mục tiêu nên vì yếu tố nội tại, ví dụ là để vc hạnh phúc hơn, hiểu nhau hơn, chồng chiều mình chấp nhận mình hơn, chứ ko phải là mục tiêu nhỡ nó đi với gái thì sao . Thực lòng phụ nữ ko nên sợ, đi thì đi đấy, ở nhà vẫn ngon ngọt đáp ứng mọi nhu cầu yêu cầu của vợ, còn tâm còn sức còn tiền thì cứ vô tư đi, nhé . Đấy là quan điểm của em. Giải phóng m khỏi nỗi lo chồng đi với gái, chị sẽ đỡ áp lực phải giữ chồng.

Cách nữa là tạo thói quen gia đình lành mạnh, con người sống bằng thói quen ma. Thói quen đến giờ là về nhà; thói quen ăn món ngon vợ nấu; thói quen ăn xong cả nhà đi chơi, thói quen lên giường ôm vợ vv, thói quen giúp vợ việc nhà vv, vậy là bỗng chốc m trở nên rất quan trọng trong lòng chồng, thành 1 phần của chồng, ko phải lo gìn giữ gì đâu chị ạ

Cũng chả phải cảnh giới gì wick ạ, mà là nếu tất cả mục tiêu đều là vì mình, thế thì, lay chuyển chồng còn khó hơn tự lay chuyển chính mình rất nhiều; mình muốn ăn ngon nhà sạch người khỏe nhiều tiền chứ gì, chi bằng cứ tự thân vận động tìm giải pháp trước đi mỗi giai đoạn một mục tiêu xem sao; có điều chia sẻ mọi thứ chồng đều hiểu và trân trọng và ủng hộ hết mình; ví dụ tớ đi gym là chỉ dẫn sẵn anh bỏ cái gì ra nấu cái gì với cái gì về em làm nốt cái gì vv

TUY NHIÊN tớ phải công nhận là trình khéo léo của tớ rất thấp, độ manipulate của tớ với người khác cực thấp, chồng tớ cũng khá là ổn nên tớ chỉ cần ở mấy mức hiểu người; quản lý cảm xúc thôi; còn đến trình

– khiến người ta làm theo ý mình thì quả thực mẹ Dab là đỉnh cao thời đại

Bài viết liên quan:

 

 

Dab
Mấy hôm nay toàn luyên thuyên về việc cải tạo chồng, mà không chém gió về việc mình tự cải tạo bản thân mình.

Mình hành động vì đúng một mục đích
‘VỢ PHẢI LÀ NGƯỜI THÔNG MINH, GIỎI GIANG, ĐẢM ĐANG, KHÉO LÉO, CÁI ĐÉO GÌ CŨNG LÀM ĐƯỢC.
NHƯNG VỀ NHÀ LÀ NGU HƠN CHỒNG”.

Vụ này khó cực, khó còn hơn cải tạo ổng từ lười thành chăm ý. Vì làm sao để có thể khiến ông ý tin là mình “ngu” hơn ổng trong khi bản thân ổng, cũng như mọi người, đều thấy hiển nhiên là mình “thông minh”.

Ví dụ như trong công việc, nói thật là các ý kiến của chồng mình chả có tác dụng mẹ gì, vì lĩnh vực 2 đứa hoàn toàn khác nhau, nhưng cái sai của mình là “mặc định trong đầu anh chả biết gì cả” nên không thèm đoái hoài gạn đục khơi trong để tìm ra 1 lần hữu dụng trong 10 lần vô ích của ảnh.

Nhân cơ hội công ty có ý định cắt giảm nhân sự, mình về héo úa kể luôn là em có nguy cơ thành bà nội trợ (trong khi thực ra mình còn được tăng lương), thê thảm lắm ý. Thế là anh được dịp hỏi “Thế làm sao, như nào, rồi em phải làm thế này, em phải hành động thế kia, rồi em đừng nghĩ đơn giản như thế”.

Mình nghe xong cũng thấy ngỡ ngàng là ô hay, hóa ra ý kiến lão này cũng không đến nỗi. Thế là được nước, giả ngu làm tới, vẫn tỏ vẻ không hiểu, rồi năn nỉ anh nói lại.
Úi xời bố già được dịp lên giọng dạy bảo, văng hết nước bọt, rồi chốt bằng câu “TƯỞNG EM THẾ NÀO, VẪN CÒN GÀ LẮM”.

Mình thì ngồi nghệt như ngỗng ỉa, đăm chiêu ngẫm nghĩ lắm rồi gật gù “CÔNG NHẬN, EM NGU THẬT, THẾ MÀ KHÔNG NGHĨ RA”

Rồi quay sang giả vờ trách ngược chồng: “Tại anh hết ý, những lần trước anh bảo em luôn như thế thì có phải giờ em không bị thế này không. Anh đền em đi”.

Lão già chổng mông vào mặt mình xem ti vi mồm bảo: “Nói có bao giờ em nghe đâu, chồng nói cứ cãi nhem nhẻm ngứa hết cả đít”.

Kiểu kiểu thế, thế là mình tìm ra được rất nhiều thứ mà mình ngu thật, không biết thật – nhưng mọi lần là google, rồi đi hỏi mọi người, tự tìm câu trả lời, cách giải quyết – thì giờ mang về hất toẹt vào mặt chồng, rồi mắt chớp chớp nghe anh giảng giải.

TỰ NHIÊN THẤY MÌNH NGU THẬT, MÀ ANH LẠI THÔNG MINH Ý.

Cái giống chồng mình đã thích nịnh, lại thấy con vợ ngu hơn mình thì ôi xồi ôi, sướng không kể đâu cho hết.

Thank Yamanote nhé, mình hiểu mình làm không SAI RỒI.

Chỉ cần “thiền” như wic nói “Biết đủ là đủ thôi” – mặc dù điều này khó bỏ mẹ với tính cách của mình

yamanote

Dab
Em có rất nhiều ví dụ như chị kể đấy, xong lâu lâu thành một sự tôn trọng chồng thật sự, đang làm việc cũng chat gọi, anh ơi em tức quá em ABC đâm ra nó thành tự nhiên ko đáng để kể nữa. Với lại lão chồng em biết em là yamanote mà kể xấu biết phát thì m chết dở
Hay sự ngọt ngào cũng vậy, nó thành thói quen, chứ chồng em kể ra thì cũng xấu chất thành núi .
Chứ ngoài đời, ai cũng băn khoăn, sao chị lại yêu anh đấy, sao chị có thể hạnh phúc được với anh đấy người thua kém chị về mọi bâc. Ngày xưa nghe câu này tuy bào chữa cho chồng m vẫn hơi đau đau, giờ thì thấy rất bình thường, chả lẽ lại bảo, không có anh ấy thì lấy ai mài mòn cái sự hiếu thắng của chị, lấy ai dạy chị sống thế nào mới là yêu là thương, lấy ai chèn cái chướng của chị, lấy ai giúp chị nhìn đời từ góc độ khác vv

Nov

Nhà mình cũng na ná nhiều chị em trên này. Chỉ khác là chồng mình thì giống các chị em, nghĩa là giỏi việc nước đảm việc nhà, túm lại cái gì cũng hơn mình. Và đòi hỏi cao. Còn mình thì giống mấy đấng ông chồng được nhắc đến, nghĩa là đầy tật xấu và rất dở hơi.

Từ hồi lấy nhau đến giờ toàn chồng mình ủn đít mình. Ủn miệt mài, ủn nhiệt tình luôn. Hồi đầu mình… cũng sướng. Thấy bản thân tiến bộ phết, gần đèn thì rạng mà. Nhưng dần dần, mình thấy ngột ngạt, khó chịu, mệt mỏi, xì trẹt. Một mặt vừa thấy hơi bị tội lỗi vì mình cứ ham chơi, đủng đỉnh, chả làm được cái gì cho chồng. Thương chồng. Nghĩ giá mà chồng chọn một người khác thì chắc đời chồng đã lên như diều gặp gió (mà mình nhìn xung quanh thấy hơi bị nhiều potential candidates). Một mặt khác mình lại thấy nản vì cảm giác thua kém, cố gắng bao nhiêu cũng không đủ. Cứ mỗi lẫn mình làm sai cái gì đấy, kể cả chồng mình chả nói gì, mình cũng nghĩ trong đầu “Chà, đồng chí kia lại đang thất vọng về mình đây!”

Đến một ngày mình phát rồ lên đòi chia tay chồng. Nghiêm túc luôn. Mình yêu chồng không? Rất yêu. Chồng mình có tốt với mình không? Quá tốt. Mình chẳng chê vào đâu được. Nhưng mình không thể đánh đổi cái self-esteem của mình để ở bên cạnh chồng. Trước đây không có chồng mình vẫn sống ổn. Vui vẻ. Tự tin. Được nhiều người yêu mến và đánh giá cao. Mình hồi đó cũng đầy tính xấu, vẫn làm sai cái này cái nọ, thậm chí nhiều hơn bây giờ. Nhưng mình có thể chia sẻ với người khác về cái xấu cái sai của mình. Make joke. Sau đó làm lại, thử lại, cố gắng hơn. Mình sống đủng đỉnh cũng không có ai cảm thấy sốt ruột. Thậm chí cái sự đủng đỉnh của mình lại khiến bạn bè mình cảm thấy bình yên, nhẹ nhõm khi ở bên cạnh mình. Đơn giản là mình và chồng quá khác nhau. Nên mình quyết định là mình không thể sống với chồng được. Phải chia tay thôi. Mình còn lên kế hoạch xem sau khi chia tay chồng thì mình đi đâu, làm gì,… Cảm thấy cuộc sống giang hồ tung cánh trước mặt thật sung sướng và hạnh phúc biết bao.

Nhưng chồng mình không chịu. Trăm lần không. Ngàn lần không. Em là cứ phải đi với anh. Đi chậm thì anh vẫn ủn nhưng anh sẽ rút kinh nghiệm ủn nhẹ nhàng, vui vẻ, kèm động viên khích lệ chứ không đàn áp nữa. Còn em bảo em không mang lại hạnh phúc cho anh? Nếu anh không hạnh phúc thì sao anh lại đi với em lâu thế, sao anh lại tính chuyện mua nhà, sinh con đẻ cái, ăn đời ở kiếp với em. Em bảo em không có giá trị với anh? Giá trị quá đi chứ. Không có em làm sao anh có động lực để sáng đi làm tối về đọc sách nghiên cứu nhà cửa trường lớp con cái tương lai. Không có em thì làm sao anh luyện tính bao dung kiên nhẫn được. Chồng mình nói rất nhiều. Mình ngồi nghe nước mắt ngắn nước mắt dài. Đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng thì mình cũng chịu ở lại, chấp nhận thỉnh thoảng bị chồng đàn áp. Nhưng lần này mình quyết định không tự ti trước chồng nữa. Mình cũng phải đấu tranh để chồng tôn trọng một vài… tính xấu của mình. Nói chung đến giờ thì nhà mình vẫn ổn. Yêu thương nhau. Thỉnh thoảng chồng vẫn đàn áp vợ và vợ vẫn tủi thân, dưng mà mỗi lần như thế thì vợ chồng mình không nghiêm trọng hóa vấn đề lên mà cố gắng hài hước hóa nó cho đỡ căng thẳng. Rồi thì vợ cố gắng hoàn thiện bản thân hơn một tí, chồng cố gắng bao dung hơn một tí. Cuộc sống mà. To live to fight. Biết cách thì fight với chồng/vợ mình cũng không đến nỗi tệ. Lâu lâu nhìn lại thấy… cũng vui.

Hì đấy. Tâm sự thầm kín này ngoài mẹ mình với hai đứa bạn thân nhất của mình thì chả ai biết đâu. Dạo này nghe chuyện mọi người, Nov thấy cảm xúc dạt dào quá nên ngồi kể lể tí. Cũng may là hồi xưa mình xì trẹt quá thì mình nói thẳng hết ra với chồng chứ không tìm cách khỏa lấp nó bằng niềm vui không lành mạnh bên ngoài, còn chồng mình thấy phản ứng của mình thì kiên quyết nắm tay mình dỗ dành chứ không cáu lại “mình đã hết lòng hết dạ thế mà nó còn chê”. Và cũng may là nhu cầu được công nhận của mình không quá cao, và những đòi hỏi của chồng mình cũng rõ ràng mạch lạc với mình chứ không khó hiểu khó đoán phức tạp lắm.

 

Dab

@Nov ơi, đúng là tạo hóa khéo nhể, có âm là có dương, được vợ hỏng chồng mà được chồng hỏng vợ nhể(theo lăng kính đánh giá ích kỷ của mỗi cá nhân thôi).

Thực ra đôi khi mình cũng đặt câu hỏi i sì như Nov, là tại sao mình lại phải ở lại, phải ủn đít, phải vì lão già lọ chai, mình chán lắm ý.

Nhưng mồm kêu thế thôi nhưng thấy lão ý đủng đỉnh là lại ôm ngay cái mô tơ gắn vào đít lão ý. Không gắn là ốm chết, trong khi lão có khiến đâu.

Nên đúng là mọi thứ chỉ có thể giải thích được ở chữ “yêu”, cao siêu hơn thì là “duyên phận”. Thôi thì hãy cố gắng để cả hai cùng thật sự hạnh phúc, và như kiểu lão già nhà mình hay nói là “Ở ĐỜI, KHÔNG NÓI TRƯỚC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ CẢ. ĐẾN ĐÂU HAY ĐẾN ĐẤY”

Chồng em vừa lười vừa vụng, đương nhiên là đụng đâu hỏng đấy, nên anh sinh ra nhột, thấy việc là trốn mất tích, nhưng lại không muốn bị chỉ trích. (Người đâu cái éo cũng muốn). Nên em hay sinh ra cáu bẳn, rồi mắng mỏ theo kiểu sao mà lười thế, rồi có mỗi việc đơn giản thế không xong.
Nhưng sau khi tự “ngộ” ra cái lý thuyết của chị, thì em hành xử thế này.

+ Anh ơi, cái điều hòa nhà mình hết mát rồi anh ạ.
– Thế à. Anh vẫn thấy mát đấy chứ!!!

Đấy, lại cái giọng anh thấy chẳng sao cả, vấn đề là ở em nên em đi mà giải quyết vấn đề. Ngứa đít thế, nhưng hãy đợi đấy, anh xem tôi nắn dòng anh đây này.

+ Ô, anh vẫn thấy mát à. Thế chắc người em hôm nay làm sao rồi, em cứ thấy nóng điên lên ý anh ạ. Bố xem thế nào chỉnh hộ em cho mát hơn được không, em hạ hết cỡ rồi vẫn nóng.
– Chịu, hạ hết cỡ rồi không mát thì em đi tắm đi.

Đấy, như chồng nhà người ta thì leo lên ngó ngay cái điều hòa, thấy ngay nó bẩn, bụi mùi, bít hết quạt gió thì sao mà mát được. Chồng mình ngồi như ngỗng ị, lộn ruột. Nhưng thôi éo chấp, lại uốn éo tiếp.

+ Hình như em thấy có cái gì đen sì sì ở điều hòa ý, em cận nhìn không rõ, bố ngó hộ em cái
– Ờ, toàn bụi bẩn bít hết vào thật. Em ở bẩn như ma ý, làm gì mà để nó bẩn thế hả hả hả?
+ Thồi, chồng bắc ghế xem hộ em cái, những việc cao lớn, khó khăn thế này thì tầm mắt em sao với tới được…hí…hí…

Xong rồi là tiết mục giữ ghế cho chồng, rồi ngó vào quần đùi chồng buồn lời dâm tặc, mặc dù lúc đấy chồng gỡ tấm chắn, phủi cho bụi bay hết vào mồm, vào đầu vợ nhưng cấm kêu, vẫn tươi như hoa cứt nhợn. Chồng làm xong thì tung hô cứ như chồng vừa cứu trái đất.

Đấy, chồng em khác gì một đứa trẻ không, làm gì cũng phải được động viên, khích lệ, không thì sẽ nhụt, sẽ trốn tránh, không phải đối diện thì không bị đánh giá. Dần dần, chồng cảm thấy tự tin lên là à, những việc mình làm nó cũng to tát ra phết, thế là có hứng để làm tiếp khi vợ nhờ, vì làm xong là được tung hô. Kiểu kiểu thế.

Nên tất cả các lý thuyết về dạy con chị Ve Nguon đưa ra, em áp chuẩn không cần chỉnh vào lão già nhà em luôn. Khổ thế cơ chứ lị, đúng là đời em tai quái nên gặp chồng quái thai.

—————-

Wicket và Yama ơi, trong thâm tâm mình thì luôn khát khao cháy bỏng là mình khen lão thì lão cũng phải khen mình.

Nhưng đời nó éo le chỗ này, mình khen lão dễ dàng như kiểu nấu một mâm cỗ thịnh soạn – việc này là cực dễ, trong khả năng mình.
Còn lão khen mình như kiểu luộc quả trứng – là cả một sự cố gắng cao độ, trong khả năng của lão.
Vênh không, vênh quá đi chứ lị, nên với những người “kém cỏi” như chồng mình thì mình không vì việc mình nấu 10 bữa cỗ, lão chỉ luộc cho mình 2 quả trứng mà hằn học. Vì với khả năng của lão, việc luộc được 2 quả trứng là quá sức, là hết mình, là tôi vì cô tôi cố lắm rồi mới được thế.

Nên muốn lão đạt được trình như mình, thì phải dìu, phải dắt, phải từng li từng tí một mà khéo léo.
VD: khả năng đi chơi, lượn ngoài đường của lão cực cao, lão lại thích ăn hoa quả – thì việc mình nhờ lão mua hoa quả là cực dễ dàng, nhưng nếu mua bánh ngọt là thứ mình thích, lão không thích thì cực cực khó.

Nhưng nếu 5 lần mua hoa quả, lồng 1 lần mua bánh, thì sẽ đến lúc thành thói quen là, hoa quả phải đi cùng với bánh, chứ không phải là mua bánh vì “con vợ nó sai bảo”. Và kết quả cuối cùng là bánh, hay hoa quả, hay bất kỳ thứ gì vợ yêu cầu lão đều ton ton làm hết

Lúc lấy chồng mình luôn ôm mộng, em rửa bát thì anh tráng bát, em nhặt rau thì anh rửa rau, kiểu kiểu thế.
Gần mười năm mình sống cứng nhắc với quan điểm “vợ chồng thì phải thế”, “tại sao tôi làm được mà anh không làm được”, “chẳng có gì không làm được cả, chẳng qua muốn hay không mà thôi”, khiến 2 vợ chồng ngày càng xa về 2 hướng.

Mình nịnh chồng, khen chồng đều là bước đệm, là nền móng cho việc “cải tạo chồng” khiến chồng làm những điều mà mình mong muốn.

Mình kiên nhẫn, dịu dàng với chồng là bước đệm, là nền móng để lái chồng theo định hướng của mình.

Mình là những việc tưởng như bỏ quên bản thân, vì chồng vô điều kiện nhưng thực ra đều là vì mình hết.

Đâm ra đôi khi mình lại chính là ngừoi hoang mang, mình có yêu chồng mình không nhỉ, vì mình ích kỷ bỏ mẹ. Thế đấy.

Nguyên văn bởi wic
Cơ mà em cho rằng chồng chị có lẽ recognize chị theo cách riêng nào đó mà chị cảm nhận được.
…Khác nhau ở mức độ nào, và khả năng hài lòng của từng cặp mà thôi.Em cũng thực ra rất ích kỉ. Những việc nào em có thể làm chồng em vui mà em ko mất nhiều công sức quá (ví dụ cảm ơn với hôn chụt thì bất kì người vợ nào cũng làm được phải ko chị?) thì em cứ mạnh dạn mà làm liên tục. Còn việc nào mà để chồng em vui, em phải nhẫn nhịn thì em cũng tùy case mà làm hay ko làm. Ko có gì cụ thể cả, còn tùy vào case, vào tâm trạng em lúc ấy nữa. ….Nếu mình biết như thế, mà việc đó chả mất gì của bọ, ấy thế mà mình vẫn ko làm (với những lí do ngớ ngẩn kiểu như ngượng miệng, suy diễn thành mình quỵ lụy chồng v.v..) thì với em đó làsự ngớ ngẩn (ignorance) ko cần thiết.
Chẹp chẹp, người đâu mà phán chuẩn thế không biết. Mình cũng nghĩ như wic ý.
Nhưng đúng là cái quan trọng là cái “ngưỡng” của mỗi người.Đối với mình thì chả mất gì của bọ, nhẹ tựa lông hồng, nhưng với người khác thì điều đó thật kinh khủng, không làm nổi, nên có khi người khác nhìn cách mình làm thì lại chép miệng chèm chẹp sao mà khổ thế, chả việc gì phải thế, kiểu kiểu thế.Còn vụ ghi nhận của chồng mình với mình thì mệt lắm ý. Duy nhất có nấu ăn thì khen vợ trực tiếp, còn lại mọi việc vợ làm thì luôn tỏ ra bình thường như cân đường hộp sữa trước mặt vợ.Nhưng đi ra ngoài, từ bạn bè, đến họ hàng, toàn thấy mọi người lôi mình ra rồi bảo: “Đấy, nhất mày, thằng X nhà mày đi đâu cũng khen là không ai bằng vợ. Chả bù cho chồng chị…bla…bla…”Thậm chí đến với cô nhân tình bé nhỏ của chồng, chả biết chồng rót vào tai cái gì mà cũng khóc lóc trên mạng là “Rồi anh sẽ rời bỏ em mà về bên người phụ nữ tuyệt vời ấy”.Đấy, nhưng với mình thì lúc nào cũng cấm cảu như chó cắn ma. Mọi việc em làm chả có gì là ghê gớm trong mắt anh cả. Nên số mình khổ, cứ phải từ từ động viên, gợi mở, tháo nút thắt tâm hồn lão già vậy.Có mẹ nào có cao kiến gì cho lão quái thai nhà em không. Có cách nào để mở toang tim lão nhanh hơn không nhỉ. Haizzz, em sợ nhất đến một ngày bỗng nhiên em ngứa mắt, em lại sút lão đi, li dị lão mà không cần lí do gì hết mất.

Chia sẻ

You may also like...

2 Responses

Viết bình luận