Thuylun: Mẹ chồng thường xuyên soi mói con dâu

Mẹ chồng thường xuyên soi mói con dâu, nếu em không chu toàn việc nhà bà sẽ quay sang mách lại với chồng em. Sau đó giận em, không nói chuyện với em, bảo em đối xử với bà không bằng với bà giúp việc. Chồng về kiếm chuyện rồi cãi nhau với vợ.

Thuylun

Chuyện nhà em chủ yếu mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu. Mẹ chồng thường xuyên soi mói con dâusau đó mẹ chồng mách lại với chồng, chồng về kiếm chuyện rồi cãi nhau với vợ.
Tình trạng hiện nay: em đã đề nghị với chồng là vợ chồng li thân, hiện chồng đang ở cùng với mẹ chồng bên cạnh nhà em.
Tóm tắt về gia đình nhà chồng em như sau: có 6 người con, 4 trai, 2 gái đã lấy chồng. Ông đã nghỉ hưu hơn 20 năm, bà thì trước đây buôn bán, sau vỡ nợ và từ đó mọi kinh phí lo cho bố mẹ là của anh trưởng và chồng em.
Với 4 người con trai: anh cả, chồng em và 2 thằng em chồng trong đó thì 1 thằng đi tù vì nghiện hút, một thằng 31 tuổi chưa lấy vợ. Anh cả đã lớn tuổi, con anh do bố mẹ chồng em nuôi. Đến khi vợ chồng em có con thì bà ra ở với nhà em.
Hai vợ chồng em cưới nhau đến nay đã 6 năm có 2 con gái. Chồng em là công an, em cũng là công chức nhà nước, lương hai vợ chồng như nhau. Kinh tế gia đình vững vì có mẹ em cho tiền xây nhà, cho thêm 1 căn nhà hiện em cho thuê, hàng tháng mẹ em chu cấp cho để nuôi cháu.
Gia đình nhà em thì có 3 chị em, mẹ em một mình nuôi ba con. do bố em vợ nọ con kia nên mẹ con em dắt nhau vào miền Nam được hơn 20 năm và gây dựng được sự nghiệp. Mẹ em là người sắc sảo và rất hiểu chuyện nên đối xử với con rể không có gì phải bàn, chị gái em lấy chồng và hai vợ chồng chị ở với mẹ em. Về tài sản thì mẹ em đã tạo dựng đều chia cho các con. Nói chung về gia đình em là tạm ổn.
Về tính cách của chồng em: rất thương mẹ, có phần hơi gia trưởng, tuy nhiên là ở gần với vợ, có phụ vợ trong việc chăm con, hơi keo kiệt. Do em cũng vào nhà EQ từ năm 2009 nên em cũng đã phần nào dung hòa được gia đình, đến nay cũng bớt đi nhưng vẫn còn: thích chỉ đạo vợ, thích vợ sau giờ làm chỉ được ở nhà, thích vợ phải quan tâm tới mẹ chồng. Điểm tốt: không bắt vợ phải quá câu nệ việc nhà, sạch thì ở sạch, bẩn thì chịu bẩn bao giờ vợ rảnh thì lau, cơm ngon ăn ngon, dở thì ăn dở.

Xem thêm:

Meongo3001: Làm sao hóa giải mâu thuẫn với mẹ chồng trong việc chăm con?

Mèo bầu: Mẹ chồng khó tính, “nhắc nhở” 2 vợ chồng giữ ý tứ

Về tính cách của em: về dọn dẹp nhà cửa thì tạm ổn, nấu ăn thì hơi tệ, biết chăm con, sống thật thà không lươn lẹo được, công việc tốt có tiến triển, xuề xòa, hay quên. Thấp bé nhẹ cân nhưng được cái ít đau ốm, xấu nhất trong các cô mà chồng đã yêu.
Về mâu thuẫn giữa em và mẹ chồng: chuyện xảy ra bắt đầu từ đầu năm 2015 này. Trước đó thì cũng có nhưng không đáng kể vì từ lúc em sinh cháu bà có ra ở nhưng nhà em cũng có giúp việc nên đôi khi chỉ bà mâu thuẫn với giúp việc nên không tính tới em. Đầu năm nay bà giúp việc nhà em nghỉ, em thấy tiếc lắm, em không cho nhưng mẹ chồng em bảo cứ cho bà nghỉ đi mẹ chồng em sẽ phụ em cơm nước, chồng em cũng hứa sẽ giúp em việc nhà. Vì em sinh hai cháu sát nhau nên hơi cực, giờ các cháu có thể đi nhà trẻ rồi nên không cần giúp việc nữa, em thấy có lý nên cho bà giúp việc nghỉ.
Thế là thảm họa của đời em từ đây. Bà không giúp đỡ như lời bà hứa nhưng nếu em không chu toàn việc nhà bà sẽ quay sang nói với chồng em. Cụ thể việc không chu toàn: thỉnh thoảng quên mua nước mắm, hành tỏi hết cả tuần rồi mà không mua… sau đó giận em, không nói chuyện với em. tình hình căng thẳng nên chồng em bắt em qua hỏi và xin lỗi mẹ chồng. sau khi biết chuyện em chỉ nói là con không để ý, thôi mong mẹ bỏ qua, bà lại bảo em đối xử với bà không bằng với bà giúp việc. Em giải thích “ngày xưa có bà giúp việc con vẫn rất quý trọng mẹ, giờ không có bà giúp việc con quý trọng mẹ hơn”. Ý em là bây giờ mẹ vất vả vì các cháu nên quý trọng mẹ hơn thế mà bà hiểu là giờ coi bà như giúp việc. May mà có chồng em ở đó. Sau đó bà bảo bỏ qua, nhưng vẫn lầm lì với em. Lúc này em vừa con nhỏ, vừa hay phải đi công tác nên việc lau dọn nhà không được chu toàn.
Lịch 1 ngày của em: Sáng 5g dậy, đi mua đồ ăn, sơ chế để sẵn trong tủ lạnh, lau nhà, giặt va phơi đồ, gọi con dậy cho con vệ sinh và đưa đi học. Trưa em ở cơ quan ăn cơm, chiều đón con về và tắm rửa, nấu cơm, cho hai đứa ăn và tắm rửa, cho con uống sửa rồi ngủ.
Các chị sẽ thấy không có bóng dáng của chồng em trong này. Cũng là do thời gian này chồng em đang chạy chức. Vì tiếc tiền lên ông ấy ra sức lấy quan hệ với trưởng phòng. Sáng chồng em ăn cơm với sếp, trưa về nhà sếp ăn cơm, tối sếp bắt phải đi nhậu.

Xem thêm:

2 sai lầm cơ bản của phụ nữ trong giao tiếp với chồng

Feuil: Mẹ chồng nghĩ con dâu xui chồng cãi mẹ

Thế là vì một mình xoay sở lại còn vẫn bị trách móc, mặc dù cả ngày bà chẳng làm gì chỉ hầu chuyện con gái bà (là chị chồng em con thì đi học xa nhà, chồng thì đi công tác xa) nên mẹ con suốt ngày thủ thỉ. Thôi thì bà có người thủ thỉ cũng vui nhưng chủ đề nói chuyện của 2 mẹ con lại là em nào là vụng, nào là xấu người, nào là đần độn…
Hôm thứ hai vừa rồi, sau khi đón con, tắm cho con xong, vẫn còn sớm lên em và các con ngồi chơi, các cháu vẽ còn em vào nhà EQ. Bà qua có nhìn thấy cảnh đó. Đến khoảng 8h chồng em về, em cứ nghĩ bình thường nên khi anh đi thay quần có gọi em, em có nghe nhưng đang bận chỉ cho con học nên chưa vào ngay. Thế là anh mặc nguyên cái quần sịp chạy ra trước mặt em và 2 đứa con. em có góp ý là nhà mình con gái nên lần sau anh đừng thế nữa. Thế là anh chửi em bảo mày vào xem còn cái quần đùi nào nữa không. thế rồi bắt em đi lấy (mọi lần tự đi). Em đi lấy đưa cho anh. thế là anh bắt đầu chửi em nào là mày sống sao mà để mẹ chồng nói suốt ngày, rồi thì ngày rằm, mồng một mà không lo thờ cúng, nào là vô tâm không coi mẹ chồng ra gì… lúc đầu em đã tính xoa dịu chồng như mọi lần. Nhưng hôm đó sao em điên thế, em điên vì bà mẹ chồng em lắm lên em có cãi lại:
Chồng: cô là thứ đàn bà mà không nên nết, nhà cửa như cái ổ lợn, không cơm nước cho mẹ chồng.
Em: em đã mua đồ ăn từ sáng và để trong tủ lạnh, trưa em không về sao em phục vụ được.
Chồng: thế còn sáng thì sao, sáng tao không nhắc thì mày có để ý mẹ tao ăn gì không?
Em: mẹ anh đã từng vài lần đổ đồ ăn sáng em mua cho đi rồi, thì giờ em mua nữa để mẹ đổ đi à? (đã từng đổ đồ ăn do em mua cho trong đợt giận em trước đó, sau đó gọi con gái mua cho ăn);
Chồng: cô nói thế mà được à, sống là phải có cái tâm.
Em : cái tâm nó đến từ hai phía anh ạ. Từ đợt em bệnh mà mẹ anh không quan tâm tới em thì em chả còn cái tâm gửi cho mẹ anh nữa rồi.

Cũng đợt giận em, sáng đó em bệnh, sốt, lả người vì đói, chồng em không có nhà, hai con nheo nhóc quanh em, em cố lết qua báo với bà bảo bà trong cháu giúp em. Tuy nhiên, chỉ được 3 phút sau con em lại chạy về và bà thì vẫn bên nhà bên cạnh. Em phải gọi em gái em mua đồ ăn lên cho cháu ăn xong, gọi chú em chồng chở em đi khám bệnh. Sau khi khám bệnh xong em nhờ chú mua giùm cháo thì chú nhờ đứa cháu mang qua cho em 1 hộp cháo gói. Em nuốt được 1 muỗng rồi thôi. Thấy tình hình không ổn em bắt taxi cho con xuống ngoại chơi để có người chăm con cho em nghỉ và em được ăn sáng. em qua xin phép bà đi thì thấy hai mẹ con bà đang ngồi ăn bún – từ đó em biết thôi rồi, chỉ là người dưng thôi. Chuyện này em có kể với chồng nhưng lúc đấy em chỉ kể không trách móc gì cả.
Chồng: cô nói về mẹ tôi thế hả?
Em: im lặng. Xong em vẫn đứng nhìn lão đầy uất hận
Lão thấy em thế lão ấy gầm lên, chửi em là con đĩ chó, tao không còn gì để nói với mày, mày ngứa mắt tao quá thì tao đi. Thế là sắp va li đi qua nhà bên cạnh.
Em xin nói thêm, cái nhà bên cạnh là em mua, đứng tên em, em mời ông bà về ở chung vì đó là ước nguyện của chồng em, đúng lúc có người bán lên em mua. Giờ bàn thờ tổ tiên, tài sản của ông bà đã dọn hết về đây. Đôi lần trách móc em ông bà bảo sẽ chuyển đi, nhưng không đi vì chồng em bảo đây là nhà của bố mẹ. Ông hiện giờ vẫn ở với anh chồng (nhà riêng anh mua cho ông bà và hai đứa con anh ở còn anh thì ở riêng), còn bà thì lúc ở nhà này, lúc lên ở với ông.
Em thực tâm biết giờ vợ chồng em không bỏ được nhau đâu. Vì chồng em cũng biết lỗi và nhắn tin cho em là xin lỗi em vì đã xúc phạm em bằng lời lẽ của kẻ vô học.
Cái em cần các chị giúp em là làm sao em đối phó với bà mẹ chồng này đây. Nhà em đã mua cho bà giờ muốn bà đi cũng khó, nhưng ở gần mà bà xét nét rồi cứ mách với chồng em để anh ấy kiếm chuyện với em rồi hai vợ chồng cãi nhau thì không ổn tí nào.
Songxanh007

Vấn đề trước mắt em nên tìm người giúp việc.
Thứ hai, nếu chồng nhắn tin xin lỗi, em nên bảo chồng thu xếp một cuộc nói chuyện ba người.
Em phải nói rõ quan điểm của mình về cách đối xử với gia đình, nhất là với mẹ chồng.
Đồng thời nhấn mạnh cho chồng và mẹ chồng biết, trước hết em sống vì con sau đó đến em rồi mới đến chồng.
Còn với bố mẹ chồng em hiếu kính đúng lễ nghĩa, nhưng em sẽ không chấp nhận những cái vô lý. Nếu mẹ thấy điều gì con chưa phải, mẹ cứ thẳng thắn trao đổi với con, con sẽ rút kinh nghiệm.
Còn với chồng, em nói rằng. Nếu có thêm lần nữa anh nghe lời người khác, chưa biết thực hư như thế nào mà xúc phạm em, thì sẽ không có lần sau. Em nhất định ly hôn.

Bà mẹ chồng và ông chồng này thì không thể mềm mỏng được. Phải cứng rắn thì em mới mong yên ổn.

Dab Ma I: Giúp mẹ chồng thể hiện sở trường

Dab Ma I

Ngoài việc vui vẻ làm những việc mình muốn làm, không so đo phân bì với mẹ chồng, em cũng luôn tìm cơ hội để tạo điều kiện giúp mẹ chồng thể hiện sở trường, và em thì được rung đùi hưởng thụ thiếu điều té ghế. Em kể chị nghe thêm chuyện vặt nữa. Uh thì em đảm, em khéo, nhưng chả nhẽ chuyện gì em cũng làm được. Em làm được, nhưng em cực ghét, như mổ gà chẳng hạn, mẹ chồng em làm thì tốt hơn em làm phải không ạ?

Em còn nhớ lần đầu tiên bị dí bà con gà vào tay, trong vòng 1 giây em bay ra xa 5 bước mồm gào lên:

– Ối mẹ ơi con gà!!!

– Uh, gà sống đấy ngon lắm, con luộc để cúng cụ nhé. Mẹ sang nhà hàng xóm tí.

– Vângggggg.

Rồi bà lạnh lùng bỏ đi, bỏ lại em với con gà trong một bộ phim kinh dị. Oánh vật nửa tiếng không làm sao tự cắt tiết, em máu chó nổi lên, lấy hai tay vặn xoắn, bóp cho con gà chết như kiểu giết chim bồ câu. Thế là khỏi đạp, khỏi quẫy, khỏi ị lung tung đỡ mệt.

Xem thêm:

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Khẩu chiến mẹ chồng nàng dâu

Tất nhiên là sau đó, tiết ra có tí, con gà cứ đen sì sì, vặt lông xong nhìn đến là kinh tởm, nhưng em kệ bố đời. Đến màn moi diều, với lại làm lòng mề ruột gan, em lấy dao chặt phăng một phát đứt đôi cổ con gà, chạm bung vỡ mẹ nó diều, thôi thóc thiếc cứ là đầy trong bụng gà đến nhục. Em giữ lại đúng tim, gan, cà gà (món này em thích lắm, người em còn thích hơn), còn lại ruột mề, em ném mẹ hết vào sọt rác. Em không biết lột móng, làm chân gà, em cũng chặt mẹ hai chân cho đi ở bụi chuối cho nó vuông.

Sau rồi tự em, nhìn lại con gà, em cũng không hiểu em có giống bọn giết người hàng loạt không nữa. Mà cúng thì vẫn phải cúng. Thế là em phóng xe ra hàng gà quen, bảo mổ ngay cho con sống thiến ngon, đang cong đít đẩy xe lên nhà thì u già phóng về.

– Con đi đâu về đấy, ở sao lại mua thêm gà. Gà kia đâu, mổ chưa?

– Con mua về luộc cúng ạ. Con gà kia…bị rù hay sao ý, nó cứ tím đen lại con thấy xấu quá nên mua con khác.

– Đâu đâu, mẹ xem nào.

Tất nhiên là u già hiểu ngay vấn đề, em thì xong nồi loảng xoảng đi luộc gà mới, kiên quyết không nhận tội. Sau rồi u cười cười bảo:

– Con không biết cắt tiết gà à?

– Vầng, con nói thật với mẹ là bảo con nấu trăm món thì được, chứ bảo con mổ gà là con khóc luôn.

– Thế lần sau có ai cho gà sống thì làm thế nào?

– Con mang ra chợ thuê mổ mẹ ạ.

– 30 Tết được tặng gà, bố mẹ về quê thì ai mổ hộ.

– Con mang về nhờ bà ngoại mổ ạ.

-Thế nhỡ được cho gà lúc không có ai, mà không thuê được ai thì làm thế nào

– Con…phóng sinh ra đường ạ.

– Ô hay cái con này, thế mày nhất định không học mổ gà à?

– Vâng mẹ ạ, con sợ lắm, việc nào con cũng làm được trừ mổ gà ạ.

Sau vụ đó, lần nào mổ gà mẹ chồng cũng gọi em ra ngồi cạnh, hướng dẫn tận tình, nhưng mình kiên quyết lập trường, nhất định không lung lay. Tóm lại, đời em mà rời bà ra là không làm được cái việc gì cả. Có con gà mà cũng không mổ nổi. Kém quá. Tha hồ cho mẹ chồng gặp ai cũng kể sự tích vui đấy của con dâu. Con dâu ngồi cười hề hề, rồi phụ họa là không có mẹ cháu là cháu chết.

Enjoylife

Hớ hớ, nàng cứ giỏi enjoy, mỗi năm bà mổ gà 2 lần hả?… Haizz còn 363 ngày phần nàng, tui cũng không dám đâu…

Dab Ma I

Đấy chỉ là một ví dụ nhỏ mà chị. Thực ra quá trình sống cùng nhau, là cả một quá trình căm ghét điểm xấu của nhau, ngưỡng mộ điểm tốt của nhau, có ai là hoàn hảo đâu. Mà em thì lại càng là đứa xấu tính bẩn bựa hơn cả.

Chỉ có điều, em thấy mẹ chồng em nấu ăn kém hơn em, nhưng mổ gà giỏi hơn nè, biết làm cua sống nè, chịu khó muối dưa, cà…- những thứ mà em hay giải phóng sức lao động bằng cách sử dụng các sản phẩm có sẵn chẳng hạn – thì bà làm rất tốt. Em thích ăn cà ngái, muối xanh, nhạt, không chua thì em bảo bà. Em thích ăn canh cua đồng em cũng bảo bà Em thích uống nước rau má em cũng bảo bà… Có nhiều thứ bà làm tốt lắm chứ, chẳng qua lúc mới về làm dâu, cái sự vất vả khi nhà bẩn, cộng thêm cái sự lười nấu ăn của bà nó khiến em mờ hết cả mắt, không nhận ra.

Em cũng xin nói đi nói lại là em chỉ kể chuyện nhà em – không đúc rút kinh nghiệm, không gửi thông điệp về chuyện cải tạo nhà chồng – nên các mẹ nghe cho vui, đừng chém em tội nghiệp.

Thực ra em có đọc đâu đó về câu chuyện người phụ nữ luôn luôn hạnh phúc. Đó là người luôn nhìn ra cái tích cực giữa một đống cái tiêu cực. Em thì cố gắng không tuyệt đối hóa cái nhìn đó thành ngu si không biết phân biệt đúng sai. Suy cho cùng nhà chồng không bạc đãi em, không chửi rủa em, không đánh đập em, không dày vò em – chỉ là chấp nhận sự khác biệt quan điểm sống – thì ít nhất chúng ta cũng nên thử một lần hiểu quan điểm của họ, của những người TỐT – phải không ạ

 

Enjoylife

Hihi, mình nói thật lòng mà, thật sự Dab Am I quá giỏi… Huhu, dưng mà đừng gọi tui bằng chị, tui ngại nhắm…

Thật ra, cũng nên thử, trường hợp tốt là cả 2 bên tìm thấy nhau, như Dab đã quá chịu khó, nhà chồng Dab bản tính cả nhà cũng tốt, mà không có ai (cụ thể là mẹ chồng) khơi gợi…Mình nói thế là thật tình mình không làm được như Dab, với mẹ chồng mình y như bạn (quan hệ í), mẹ chồng mình sạch sẽ chịu khó hơn, nhưng các anh/chị/em chồng…không đỡ nổi, nên mình đành rút lui…Hihi, mình cũng kể thôi…Coi như các chị em ở đây tâm sự với nhau, chứ cũng không “chém chặt” gì cả…

Quan hệ mình và mẹ chồng ok đến mức bà đuổi mí anh/chị kia, mày về lo việc nhà mày đi, việc nhà tao tao lo (bà nói khi mí anh/chị kia cứ ý kiến ý cò) nhưng mặt khác bà cũng quá nể nang/nghe lời họ nên thôi, mình rút. Chứ lúc đầu chồng mình hỏi, thích ở riêng không, gần nhà mẹ chồng, mình bảo, đã về gần nhà, thì về nhà mà ở với bố mẹ, ai lại ở ngoài…

Han.n.nguyen

I am good còn giết được con gà là giỏi quá rồi. Ở nhà Hân từ đời ông bà trở xuống chỉ có mình ông ngoại Hân biết cắt tiết, nhổ lông, và mổ gà thôi.

Nói chuyện mổ gà Hân nhớ lại một chuyện khá vui. Hồi còn học cấp 3, Hân có con bạn thân lắm, lần đó má nó bệnh. Nó muốn nấu một món gà cho má. Mà khi ra chợ lại không kêu người ta mổ sẵn. Mua nguyên con về (đã nhổ sạch lông). Xong nó sợ quá, kêu Hân qua giúp (hehehe kêu qua phá thì có). 2 đứa Hân vào bếp, má nó đang bệnh cũng phải kê cái ghế ngồi chỉ huy 2 đứa mổ gà. Sau cùng là 2 đứa Hân chặt được một mớ bầy nhầy. Còn má con bạn Hân thì chặc lưỡi nói: con gái tệ như vậy sau này có con dâu tao làm sao dám chửi nó đây.

Hong_Cam

Haha, chết cười với chuyện nhà mẹ I am Good. Em là em nói thật, đảm bảo sau này em giống hệt mẹ chồng chị, lại còn thêm cái tội nhất quyết không làm gà và không biết muối dưa nữa cơ. Em mỗi lần về nhà mẹ đẻ là toàn mẹ phải phục vụ. Rồi em có em dâu. Ăn xong em dâu rửa bát là mẹ em nhắc “rửa bát phụ em chứ để nó rửa bát một mình à”. Em dâu có bầu là “ra rửa bát đi, nó bầu to thế mà bắt nó rửa” – trong khi đứng rửa bồn chứ có ngồi đâu. Vậy là phải lịch kịch đi giành rửa bát với em dâu.

Hồi đó thì em than “con đi lấy chồng cực khổ rồi, về nhà thì phải được nghỉ ngơi sung sướng chứ”. Giờ thì em bảo “ở nhà con cũng không phải rửa bát, giờ về mẹ lại bắt con rửa”. Túm lại là em lười lắm. Bắt em chăm là em chịu thôi. Giờ em bảo con em là mẹ già rồi, mẹ không làm việc nhà đâu, mệt lắm. Sau này con dâu em mà bắt em chăm là em đòi ở riêng ngay

Wannabe

Ôi em cũng giống chị Hồng Cầm em nhất quyết ra riêng chứ không để con dâu con rể nó ” đánh giá” hay cải tạo mình, ai đời cha mẹ hay chồng không dạy được mình mà con dâu con rể nó dạy được thì nhục lắm, mà mình vốn đại lười

Yellowtea

Khà khà, 19 năm đi làm dâu, mình chả mổ gà lần nào, hé hé. May mẹ chồng mình sợ con dâu đoảng, nên toàn giành lấy làm, có Tết được cho hơn chục con gà, bà ngồi mổ cả một ngày luôn, con dâu xớ rớ đi lấy dao, lấy muối với bê gà vào nhà thôi, hihii. Giờ thì ở chung cư nên cũng ít được cho gà hơn, nếu có thì cũng bê về nhà bà cho bà mổ, hihihi. Mình có thể mổ, nhưng cũng gọi là toát mồ hôi trán mới xong 1 con, mà không hiểu sao cắt tiết chỉ được có tí ti thôi ấy, hihi. Thôi an ủi là may không đảm đang, hehehe.

Xem thêm:

Yellowtea: 17 năm sống cùng mẹ chồng ghê gớm, phũ miệng

Mâu thuẫn gay gắt với chồng và mẹ chồng, nên li dị hay không?

Dab Ma I

Các mẹ cứ chém em oan ức hị hị. Em có dám dạy ai ở nhà em đâu, toàn tự làm – không bao giờ kêu – rồi mọi người tự nhiên làm cho em đấy chứ. Giờ thì em sướng lắm. Mẹ chồng nắm mọi sở thích của em, biết nấu các món em thích ăn, và hoan hỉ ra mặt mỗi khi đi làm về em lao vào bếp ăn cho bằng sạch.

Em lười, thích hưởng thụ hơn, chỉ tay năm ngón với giúp việc. Còn mẹ chồng em thì ngày ngày hì hục chế biến, thậm chí còn tham gia thi nấu ăn với hội hưu trí mới kinh. Em chồng em thì vớ phải nhà chồng khó tính. Suốt ngày về ôm em khóc lóc kể tội nhà chồng. Rồi bảo ở với chị em không phải rửa bát mà con em chồng em nó cũng không chịu rửa bát. Đau ruột.

 

 

Nửa trái dưa hấu và bài học về tình nghĩa vợ chồng

Nửa trái dưa hấu và bài học về tình nghĩa vợ chồng

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, mở tủ lạnh ra xem, không ngờ bên trong có nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ và vội lấy ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng trở về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: “Chết khát mất, nóng chết mất!”, mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn cả người ra.

Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, vội vã cầm ly đi rót nước uống, vừa nhấc ấm nước lên, bên trong cũng không còn một giọt nào.
Thế là cô ấy đột nhiên phát cáu: “Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì ?”
Tôi cũng giận dữ: “Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?”. Vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.

Thứ bảy, tôi một mình trở về nhà bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: “Sao một tuần nay bố mẹ không nhìn thấy vợ con rồi?”.
Tôi liền đem câu chuyện giận dữ kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.

Tôi không cho là đúng: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, có cái gì ghê gớm đâu.”
Bố tôi vừa cười vừa nói: “Con không cần phải biện bạch cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến.”

Ngày hôm sau, tôi cùng vợ chở con trở lại nhà bố mẹ tôi.

Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi mua dấm chua, đợi đến lúc tôi mua trở về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong bố tôi liền bê ra một nửa quả dưa hấu đưa cho tôi rồi nói: “Nhìn con nóng quá đầu chảy đầy mồ hôi rồi, mau ăn miếng dưa hấu giải khát đi.”

Nửa trái dưa hấu cũng chừng bốn năm cân, ông đưa cho tôi một cái thìa: “Ăn không hết thì để phần thừa còn lại cho vợ con về ăn”, tôi cầm lấy cái thìa rồi ăn lấy ăn để, ăn chưa đến một nửa, bụng đã căng lên rồi.

Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra hai miếng dưa hấu đặt lên bàn rồi nói với tôi: “Con xem xem chúng có gì khác nhau?”

Tôi rất bối rối, cẩn thận nhìn đi nhìn lại, một nửa là tôi vừa mới ăn, một nửa còn lại cũng là đã được ăn, nhìn một lúc lâu, cũng nhìn không ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.

Bố tôi chỉ vào miếng dưa hấu nói: “Một nửa này là con ăn, còn nửa kia là vợ con ăn, bố đều nói cho hai đứa là, “nếu như ăn không hết, thì để phần thừa còn lại cho người kia ăn”.
Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ bên cạnh rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên không động tới.
Nhìn miếng của con xem, bắt đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần bên cạnh cho người khác ăn, người nào mà chẳng biết phần thịt ở chính giữa ngọt chứ? Từ việc nhỏ này mà xét thì thấy vợ của con có tấm lòng hơn con nhiều.”

Mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên.
Bố tôi nói ý tứ sâu xa: “Cả một đời của hai người, liệu có thể có bao nhiêu việc to tát? Tình cảm vợ chồng thể hiện ở chỗ nào?
Là thể hiện ở một giọt dầu, một thìa cơm, một thìa canh trong cuộc sống hàng ngày. Lần trước con vì việc ăn dứa hấu mà cãi nhau với vợ, lại còn bao biện hót như khướu, điều đó rõ ràng là con không đúng. Nếu như đổi lại là vợ con về nhà trước, nhất định nó sẽ để phần cho con một nửa.”

“Đừng xem đây là việc nhỏ, nó có thể phản ánh ra tấm lòng của một người, bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.”

“Con thử suy ngẫm xem, nếu như vợ con cũng giống như con, làm mọi việc đều không nghĩ đến con nữa, lâu dần, con sẽ thấy thế nào?”

Thực sự là một câu nói thức tỉnh một người trong mộng như tôi, tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, thường ngày khi trở về nhà, đôi dép được để gọn gàng, nước trà đã để sẵn trên bàn, chiếc ô được để sẵn ngoài cửa ra vào khi trời mưa, đó đều là thể hiện tình cảm yêu thương của vợ tôi, nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như không nhìn thấy, không hiểu được những điều đó mà còn suy bụng ta ra bụng người.

Nghĩ ra những điều đó, tôi hổ thẹn vô cùng, tôi vội vàng bưng sủi cảo đã lạnh ra đưa cho vợ: “Cái này không còn nóng nữa rồi, em ăn trước đi!”

Vợ tôi cười: “Anh chỉ giả bộ một chút trước mặt bố mẹ thôi.”
Bố tôi cũng cười: “Có thể hạ quyết tâm đóng giả như thế cả đời thì là người chồng tốt rồi.”

Tình yêu thương phải được thể hiện qua lại giữa đôi bên với nhau, hãy cảm thông với một nửa của bạn, đừng cho rằng mọi chuyện là họ cố tình gây sự với mình, mà hãy suy ngẫm tìm sai sót của bản thân mình.

Hạnh phúc không phải là ở trong một căn nhà lớn bao nhiêu mà là bên trong căn nhà có bao nhiêu tiếng cười hạnh phúc.
Hạnh phúc không phải là lái một chiếc xe rất sang trọng, mà là người lái xe có thể bình an trở về nhà.

Hạnh phúc không phải là yêu một người vô cùng xinh đẹp, mà là yêu một người có vẻ mặt cười sáng lạng.
Hạnh phúc không phải là nghe được bao nhiêu lời nói ngọt ngào, mà là lúc tổn thương có thể có người nói với bạn rằng: “Không sao cả, có anh ở đây rồi.”

Lời bình của Dab Ma I

Truyện vẫn chỉ là truyện

Truyện thì mới có đoạn bố mẹ gọi anh chồng đến để mà giảng giải, ngoài đời thật không bao giờ có đâu nhé, mà sẽ là “Con vợ quái ác, hết yêu chồng, kiếm chuyện đun nước để gây sự với chồng”.

Còn thực tế thì sao, chỉ có chúng ta là vợ, chúng ta làm thế nào để làm cho chồng hiểu được những cảm xúc, những việc chúng ta đã làm.
Vì rõ ràng nếu cứ lầm lì mà làm, thì chồng đâu hiểu vợ nghĩ gì, đâu hiểu để có cơm ngon phải vất vả như nào.

Chúng ta không có bố mẹ để phân xử, mà chỉ có chính bản thân chúng ta để giúp chồng hiểu, trân trọng, nâng niu mình.

Thay vì nén cơn giận ngút trời khi không thấy miếng dưa hấu còn nữa, thay vì âm thầm uống nước rồi bùng lên “Tại sao anh không đun nước”, thì cô vợ hãy bày tỏ cảm xúc cho chồng hiểu.

VD:
– Anh ăn hết rồi à, anh có công nhận em mua dưa giỏi không. Em vật vã chọn ở chợ đấy.
– Trời nóng dã man ăn dưa sướng anh nhỉ, nhưng mà bắt đền em đi nhé, vợ cắm cổ phi về nhà chả được miếng nào. Đưa cái mỏ đây mút ngọt cái coi.
– Ôi nóng quá, em nghỉ tí chồng pha cho em cốc nước chanh được không, đi mà, lần sau nhớ để phần cho vợ một miếng đấy.
…v…v…

Rất nhiều cách đưa đẩy câu chuyện, rồi từ việc chồng khát đến mức ăn hết sạch dưa hấu, vợ có thể bày tỏ cho chồng hiểu.
– Nóng như này em đi chợ, nấu ăn, phơi đồ, lau nhà…v….v… mệt như nào
Với giọng điệu rất chi là yêu thương chồng, rồi tranh thủ nhờ vả chồng, thì ông chồng nào cũng thương vợ, cũng muốn đỡ đần nó tí, vì nó đi làm mệt như thế cơ mà, khác gì mình đâu.

Hãy tự cải tạo cuộc đời mình

Tốt nhất là đừng trông chờ phép màu từ người khác, hay đợi chồng thay đổi.
Hãy tự xắn tay áo, cải tạo cuộc đời mình.

Hoàn cảnh tạo tính cách.

Nếu hoàn cảnh của anh chồng kia là từ bé đã được bố mẹ ân cần bao bọc, dành cho mình miếng ngon nhất, đi về ăn mở tủ là chén, bố mẹ còn hạnh phúc nhìn con ăn – thì tại sao nó lại phải lăn tăn khi ăn hết phần của con vợ???

Vậy nên, các chị vợ đừng có đổ lỗi ra xung quanh theo kiểu:
– Anh thử xem có ai đối xử với vợ như anh không, anh A,anh B, anh C người ta thế chứ.
– Anh thử xem bố anh đối xử với mẹ anh thế nào, mà sao anh không học được một tí.

Mà các chị vợ hãy hiểu là chồng sẽ có lý lẽ thế này
– Cô thử nhìn cô X,Y,Z đối xử với chồng như nào, thì chồng người ta mới thế chứ.
– Thế sao cô không chịu học cách đối xử của mẹ tôi với bố tôi ý.

Cứ đôi co thế thì ăn thịt, cãi nhau cả đời à.
Nên không gì bằng việc tôn trọng sự khác biệt. Không áp đặt mà hãy cố gắng hiểu ngôn ngữ của nhau, và phải làm chủ được việc bày tỏ cảm xúc của mình, làm người khác hiểu cảm xúc của mình.

1. Bày tỏ cảm xúc một cách hiệu quả

Hãy thể hiện sự thất vọng, thèm dưa hấu theo cách hợp lý, khiến chồng cảm thấy áy náy với vợ, mà lao đi pha nước chanh, hay ít nhất ra nịnh nọt, xoắn xít bên vợ.
Chứ không phải cao giọng lên gào thét, xong thằng chồng nó nghĩ ngược lại là “Tổ sư, có miếng ăn cũng so đo”, và khéo nó đi ngay ra chợ, vác 10 quả dưa về vứt ra cho con vợ “Đấy, ăn đi, ăn được hết không mà lắm mồm”.

2. Lắng lại một nhịp để hiểu được góc nhìn khác của câu chuyện

Nếu vợ không la hét, vợ vừa trách yêu chồng ăn hết đồ, lại vừa lồng ghép hỏi mệt lắm à mà về nhà ăn hết dưa thế, thì chồng sẽ:
– Kể về những khó khăn, vất vả trong công việc, chỉ lao nhanh về nhà đợi vợ rủ nhau đi ăn cho hết stress.
– Lang thang ngoài đường nắng khát vì mua thứ ABC, về khoe vợ.
…v…v…

Rồi từ đó vợ nhờ vả, hai đứa chăm chút, thông cảm cho nhau.

Rất rất nhiều tình huống có thể xảy ra, khiến chỉ từ miếng dưa hấu, 2 vợ chồng kết nối, trao đổi tâm tình mọi điều trong cuộc sống.
Chứ cứ lừ là lừ đừ, trong đầu thì bực chồng ăn mất dưa, đá thúng vụng nia…v.v..chồng thì chả hiểu gì, nghĩ bụng con điên, trời thì nóng cứ gây sự vớ vẩn.

cauvonglaplanh

Chứ ông bố bà mẹ mà biết dạy anh ta hay ho như thế từ nhỏ, ví dụ như phần mẹ, phần ông bà, phần anh phần em….thì anh ta sẽ khác.

Dab Ma I

Nhà chị không bao giờ có thói quen phần người khác nhé, chỉ có đúng một quan điểm “Đúng giờ là cả nhà lao vào chén, đứa nào về muộn thì nhịn. Còn cái đứa về muộn muốn có đồ ăn thì phải tự gọi điện về nhà, nhờ mọi người phần cho mình. Không ai hơi đâu nấu ra rồi lại còn phải phần phèo nhé. Ăn hết, thậm chí còn đổ sạch, cho chừa cái thói không báo trước”.

Nhưng giả sử em làm dâu nhà như nhà chị, khi mà em quen thói lúc nào cũng phải để phần, em sẽ có cảm xúc thế nào?
Em sẽ nghĩ bố mẹ chồng thù ghét em, chồng không thương yêu em, mọi người phải thừa biết em đi làm vừa xa, vừa mệt chứ?

Đừng trách móc, đổ lỗi cho bất kỳ ai em ạ. Tôn trọng sự khác biệt và sống thích nghi.
Thay vì ấm ức về khóc kể với bố mẹ đẻ là
– Đấy mẹ xem, không để phần con trong khi con trai lúc nào cũng để phần (mà ko để ý chi tiết thằng con trai nó gọi về dặn phải phần nó)
thì hãy mở to mắt, nhìn cho kỹ và thấu hiểu lối sống hàng chục năm nay của gia đình nó.

Buu

Phải nhà em mà về mở tủ thấy lão ăn hết dưa hấu thì hẳn em sẽ tru tréo lên “dưa của em đâuuuuuu” lão sẽ hí hửng “chuột nó ăn hết mất rồi em ạ” em sẽ tiếp tục gào rú “tại saooooo , tại saoooo ăn hết dưa của tuiiiiii” , xong rồi mềnh hạch sách bắt lão chồng đi mua quả khác về ngay

Dab Ma I

Buu: đấy, mỗi cô vợ biết cách bày tỏ cảm xúc cho phù hợp với tai nghe, với gu của chồng mình. Em tru tréo nhưng mắt em lấp lánh, giọng em tươi vui, chồng em nhìn thấy cái TÂM của em không giận hờn nó, thì nó lại chả cười.

Chứ giờ mà mặt lầm lì, xong phang cho câu “Lần sau ăn thì phải biết đường mà để phần người khác chứ. Anh thử xem có bao giờ em không để phần anh không”.
Thì chồng nó cũng đi mua dưa đấy, nhưng khéo lúc đưa cho vợ nó cố tình thả cho rơi vỡ tan quả dưa ý chứ

Hoặc chả nói chả rằng đá thúng vụng nia, thì không bao giờ chồng nó hiểu con điên đấy cáu về chuyện gì.

Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không nói gì.

Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhaooooooo

H&T

Thật là mấy ông chồng chỉ mong con vợ cư xử thẳng thật như BUU thôi, muốn gì thì nói để nó làm, để nó gãi đúng chỗ ngứa khỏi mất thời gian suy diễn. Hết

 

Dab Ma I: Ngoại tình – nhìn từ bối cảnh xã hội Việt Nam

Mặc dù lão già nhà mình đã ngoại tình, dù mình làm nhiều việc, nhưng thực sự trước, và sau khi tha thứ, mình cũng không để ý anh ý ở ngoài làm gì thật.

Yamanote

Nhiều khi không hiểu được một chuyện gì đó thì tớ cố gắng trèo lên chính cổ mình để từ trên cao nhìn xuống cho nó toàn cảnh.

Cái toàn cảnh mà tớ thấy, là đàn ông Việt Nam được giáo dục khác phụ nữ Việt Nam, và khác đàn ông phương Tây. Chẳng nước nào có cảnh một lũ đàn ông bá vai bá cổ nhau vào karaoke ôm, đèn mờ, cho số gái gọi, số rau sạch này nọ và khuyến khích nhau sử dụng. Chẳng có đàn ông nước nào đi tiếp khách phải kèm dịch vụ xxx, ít cũng sờ soạng, mình mà liêm chính là mất việc. chẳng có đàn ông nước nào mà lại có kiểu giáo dục lẫn nhau như nước mình (chắc kể thêm Trung quốc). Và cái văn hóa đàn ông ba thê bảy thiếp. Và cái hoàn cảnh sống gia đình khi mẹ lép vế bố oai phong. Và chính con vợ mình cũng không làm mình sợ mất.

Xem thêm:

Chồng – vì sao để mất, làm sao để giữ?

Vợ “ngoan”, vợ “hư” và người phụ nữ biết yêu bản thân

Rồi công việc. Nếu ở nước ngoài làm cật mặt ra, cực kì chuyên nghiệp, về còn muộn, ở nhà chả có ông bà hay giúp việc giúp vợ, tự động người đàn ông sẽ nghĩ đến vợ con và khoảng trống mình để lại ở nha. Đằng này ở Việt Nam, đi làm thì rỗi, ăn trưa thì dài, cafe suốt buổi, ở nhà thì nào là mẹ vợ, nào là mẹ chồng, nào là giúp việc, thừa đàn bà và không thiếu rắc rôi. Tự dưng cái phần quan tâm trách nhiệm nó cũng ít đi, lâu dần thành thói quen.

Tớ không bào chữa cho đàn ông Việt Nam. Tớ chỉ nghĩ, lấy rồi, thì hãy ráng hiểu những phần con người xã hội của chồng, và cái giá trị chuẩn mực đạo đức ở cái xã hội sa đọa này. Cùng chồng thiết lập các chuẩn riêng, cùng cố gắng, nhưng đôi khi, vợ không phải là người có thể thay đổi được chồng, xác lập được tiêu chuản với chồng.

Thực lòng, nói cho cùng, tớ thấy thương lũ đàn ông Việt. Lăng nhăng vài con, tường thế là ngon, thực ra cũng có cái gì đâu, chỉ đến thế là hết. Chẳng qua cứ phải bí mật ăn vụng, đạo đức nghiêm chỉnh từ lúc chưa vợ đến lúc có vợ, nên nhiều khi muốn thử cho biết, muốn khám phá sức hấp dẫn của bản thân, khả năng làm tình trên giường, đỉnh cao khoái cảm, muốn thử nghiệm cảm giác chinh phục, cảm giác yêu đương.

Và phụ nữ, hãy luôn nhớ, một người không bao giờ có thể mang lại trọn vẹn cho người đàn ông tất cả những gì anh ta cần trong quá trình trưởng thành của anh ta; đôi khi anh ta cũng cần cuộc sống bên ngoài dạy cho vài điều, những điều chẳng bao giờ được ai dạy, và không bao giờ được biết tới ngày chưa vợ. Nếu chồng mình, 50 tuổi mới “muốn” trưởng thành bằng cách vươn tay trái tay phải, cũng chỉ là vì muốn tìm hiểu thêm 1 tí những gì mình chưa biết thôi.

Suy cho cùng, con người với con người, tớ vẫn thấy đáng thương hơn đáng trách, trừ những thằng đồi bại loạn luân hay đánh đập vợ con, vô liêm sỉ kiểu ngủ với bạn thân của vợ vv. Còn lại, đàn ông năm bảy lá gan. Lá ở cùng vợ lá toan cùng người. Chẳng qua nhiều người “toan” tính mà không được hoặc chưa có điều kiện, nên thành ra nhìn bên ngoài giống như có 1 lá gan thôi.

Dab Ma I

Mặc dù mồm mình bai bải sợ lão già nhà mình đi với gái, dù lão đã ngoại tình, dù mình đang sốt xình xịch lên làm nhiều việc, nhưng thực sự trước, và sau khi tha thứ chồng ngoại tình, mình cũng không để ý anh ý ở ngoài làm gì thật.

Vì cái khiến chúng ta có thể sống an nhàn, hạnh phúc chẳng phải vì 2 chữ “niềm tin” hay sao?

Xem thêm:

Oggy0: Hậu ngoại tình, làm sao khi chồng và người thứ ba vẫn còn liên lạc?

Be_xuxu: Làm sao lấy lại lòng tin sau khi chồng ngoại tình?

Cái khiến chúng ta bớt sục sôi, lo lắng chẳng phải vì mọi việc đều vận hành theo quỹ đạo sẵn có, như một “thói quen” hay sao?

Ngày đầu con mình tự đi xe đến trường, mình lo đủ thứ: lạc đường, tai nạn, ô tô đâm.. ..v…v… đủ kiểu.

Nhưng sau vài lần, mọi chuyện yên ổn, mình tin con mình không sao, thì việc con dắt xe đi, mẹ nhìn cũng chỉ lưu giữ sự kiện, nó đi học đấy, chứ không còn bận tâm nhiều quá, thậm chí quên luôn vì cái nỗi lo ấy nó đã không còn là nỗi lo nữa.

Đôi khi con nhà hàng xóm bị tai nạn, thì mình giật mình, ngó lại con, dặn dò kĩ hơn, nhưng rồi mọi chuyện lại đi vào quỹ đạo của nó.

Mình với chồng cũng vậy. Mình không thể kè kè theo anh suốt ngày. Có thể tính mình hơi quái dị tí, nhưng anh đi ra ngoài, làm gì mình không thể quản được, nghĩ cảnh ông chồng cũng muốn nắm được lúc nào vợ xỉa răng, oánh rắm thôi đã muốn xỉu rồi. Mỗi người có một không gian riêng của mình.

Anh ở bên mình, mình sẽ làm mọi việc cho anh khi anh cần.

Còn anh không ở bên mình, nếu cần mình làm gì anh đã yêu cầu rồi, không cần mình phải ngồi mà ngóng, mà gọi, mà theo dõi.

Ngoài ra, trọn vẹn nghĩa vụ với gia đình, con cái – theo tiêu chuẩn của từng người vợ rồi – thì người chồng hoàn toàn xứng đáng có được không gian riêng làm điều mình thích. Đó có thể là ngoại tình, là câu cá, là cờ bạc… mà không hề bị vợ phát hiện, phá đám khi chị ta đang mờ mắt vì hạnh phúc.

Nhưng thói đời, với đàn bà – Không bao giờ là đủ cả – Nên kiểu gì việc người vợ cần chồng làm cũng phá vỡ cái không gian, thời gian riêng mà chồng đang giấu. Cái kim trong bọc kiểu gì cũng lộ mà người vợ không cần phí tâm sức rình mò mà làm gì.

Mình rất ích kỷ, tham lam, lại còn sợ khổ – nên bảo mình dõi theo lão già thì mình chịu.

Mình có thể uốn éo nịnh lão, có thể hầu hạ lão, nhưng đó là khi lão đang hiển hiện, sờ sờ đứng trước mình – Điều này rất nhiều mẹ bảo chịu, không thể làm được

Nhưng mình không có khả năng dành cả ngày ngồi nghĩ xem lão đang ở đâu, làm gì, với ai, hoặc dã man hơn là theo dõi lão bằng định vị, thuê xe ôm, thuê thám tử…vv… – Điều mà rất nhiều mẹ làm rất tốt, và rất thành công.

Chính vì mình suy nghĩ như Yama nên tâm hồn mình buông, xả, nhẹ nhõm.

Chồng mình cảm nhận sự tha thứ kèm theo sự tôn trọng chứ không phải nhu nhược, lo sợ từ mình dành cho anh ý.

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Giật tít câu view thế thôi, đây hoàn toàn chỉ là 1 bài chia sẻ về quá trình sống chung với nhà chồng từ chị Dab chứ chị ấy chưa từng có ý định cải tạo nhà chồng. Những việc chị làm đều thể hiện 2 nguyên tắc tối quan trọng của việc rèn luyện EQ – trí thông minh cảm xúc. Đó là:

  • Trung thực với bản thân: có thế nào thì nhận thế ấy, không cố gắng gồng mình lên để giữ hình ảnh vợ hiền dâu thảo, gọi nôm na là “ngồi xổm lên dư luận mà sống”.
  • Tôn trọng sự khác biệt, không áp đặt lối sống của mình lên người khác: người lười và người ở bẩn cũng đều có cái lí của họ, nếu họ hạnh phúc ngay trong sự lười và bẩn đó, thì có lí do gì để họ phải vất vả làm một người chăm chỉ, sạch sẽ?

Thực tế là không ai có khả năng “cải tạo” hay thay đổi ai cả. Những gì nhà chồng chị Dab đã làm thực ra là vì họ yêu thương chị ấy, muốn làm chị ấy vui lòng, muốn giúp đỡ chị ấy, nên họ tình nguyện vượt lười để nhúc nhích tay chân một chút. Những việc chị ấy làm đều là những việc chị ấy muốn làm, làm để bản thân thoải mái, vui vẻ, chứ không phải làm để cho nhà chồng “thấy mà học tập”.

Vậy nên, những chị em đang nung nấu ý định làm Nữ Oa đội đá vá trời, cải tạo, nhào nặn bè lũ lười biếng, quái dị thì hãy tự dội cho mình một gáo nước lạnh đi ạ. Đừng hi vọng rằng cứ chăm chỉ như Dab, cứ cắm mặt cúc cung tận tụy thì chắc chắn sẽ có ngày nếm trái ngọt như Dab. Mà hãy học tinh thần của Dab, hãy tuân thủ 2 nguyên tắc đã nêu ở trên: trung thực với bản thân và tôn trọng sự khác biệt, thì cuộc sống của các chị em cũng sẽ tươi vui và nhẹ nhàng thôi mà.

Dab Ma I: Tôi đã cải tạo nhà chồng như thế nào?

Dab Ma I

Ô, thế hóa ra các siêu nhân cao thủ ở đây toàn được ở riêng, mỗi em con dâu cái kiến ở chung ạ. Thật là ghen văn tị quá đi à.

Nhân ngày cuối tuần, em múa bàn phím về chuyện mẹ chồng – nàng dâu nhà em cho các bác giải sầu tí nhé.

Em chỉ kể thôi, chứ không phải đúc rút kinh nghiệm như kiểu ngoại tềnh nên các mẹ đừng chém em tội nghiệp nhé.

Vỡ mộng

Mẹ chồng em không biết nấu ăn, cực kỳ sợ nấu ăn, đồng nghĩa với việc cụ ghét cay ghét đắng việc bếp núc, và càng không bao giờ sắm sửa đồ cho bếp lửa gia đình – mặc dù các cụ đầy tiền nhá.

Khi đến thăm nhà trước lúc lấy nhau, em thậm chí còn khoái trá vì àh, bếp còn hoang sơ như thời bao cấp thế này, mình về tha hồ thiết kế lại theo kiểu Ikea, rồi phong cách Bắc Âu, rồi nào bếp từ, dao dĩa các kiểu, rất chi là mộng mơ hoài bão.

Quả này chơi nhau thật rồi

Em nhớ ngày đầu tiên em đi làm về, thấy vụn bánh mì rải từ phòng khách vào bếp.

Vào bếp thì thấy bát đũa ngập chậu rửa, cáu kẹ vì mùa hè nóng, chắc tích dồn từ sáng.

Bếp thì thôi rồi là bẩn, mỡ, rồi cơm vãi, rồi vỏ tỏi, hành bay lung tung, nói chung là một bãi rác thu nhỏ – EM CHOÁNG, EM NGHĨ EM BỊ CHƠI RỒI – vì mẹ chồng em ở nhà cả ngày mà, thế mà giờ bà đi đâu mất tích????

Thế là em lao vào dọn, còn không kịp thay quần áo, làm hùng hục đến khi vừa xong thì. … bà xuất hiện, dẫm bép bép nguyên cả dép xuống cái nền nhà em vừa lau sạch, làm thành một đường dài từ cửa vào bếp – EM CHOÁNG TẬP 2, QUẢ NÀY CHƠI NHAU THẬT RỒI.

Câu chuyện số 1: Mẹ chồng và bát đũa

+ Ô, con về lúc nào thế, mẹ vừa đi thể dục về, thế rửa bát rồi à, rửa làm gì, để tí nữa ăn xong dọn rửa cả thể!

+ Ô, thế đã lau nhà rồi à, lau làm gì, thôi để tí nữa ăn xong lau cả thể.

Em nghĩ bụng, nhà có vài cái bát bà dùng sạch rồi thì tẹo ăn bằng gì mà kêu tí rửa, ăn mà dưới nhà đầy rác rưởi không lau thì ăn làm sao được. Đúng là…

Tất nhiên là cay lắm, nhưng em chỉ cười cười bảo:

+ Con quen rồi mẹ ạ, bếp mà không thông thoáng con nấu ăn không quen tay. Con thích đi chân đất nên nhà sạch đi cho đỡ khó chịu mẹ ạ.

Mình có làm gì nên tội không?

Mặc dù đầy một bụng ấm ức nhưng em vẫn nấu xong bữa cơm ngon lành. Nấu xong gọi cả nhà xuống ăn cho nóng thì:

+ Con cứ ăn trước đi, bây giờ bố phải đi tắm

+ Con cứ ăn trước đi, bây giờ mẹ phải đi nhuộm tóc

+ Chị cứ ăn trước đi, bây giờ em buồn ngủ lắm.

Con bé ngồi chết lặng trong bếp, cứ nhìn mâm cơm nguội dần mà đầu trống rỗng. Cuối cùng thì sau gần 2 tiếng đồng hồ, cả nhà mới xuống ăn, thôi cười cái nào

+ Tự nhiên chán chán ăn cơm, nhà mình hình như còn bánh mì đúng không, thôi bố ăn bánh mì trứng.

+ Con ăn đi, mẹ đang giảm cân, nên chỉ húp tí canh thôi.

+ Em cũng ngán ăn cơm lắm, thôi em đi úp bát mì tôm.

Khỏi phải nói em đờ người ra như thế nào, mình có làm gì nên tội không nhỉ?

Logic rất phi logic của mẹ chồng

Ấy thế mà chuyện nó cứ tiếp diễn như thế đấy.

Ngày nào em đi làm về cũng cái hoạt cảnh đấy tái diễn, bát đũa chất có ngọn, nhà cửa bề bộn, cơm nấu xong không ai ăn, hoặc ăn thì phải lây nhây lắt nhắt cả tối.

Em cứ ngồi đồng chờ đợi, rồi dọn rửa mất hết cả tối chả làm được gì.

Em chịu đựng chuyện đấy khoảng 2 tháng thì một hôm vô tình nghe được mẹ chồng và em chồng nói chuyện:

+ Mẹ bảo bà ý nấu xong thì tự ăn đi, cứ ngồi đợi xong mặt xị ra, con chả cần.

+ Thì tao cũng bảo nó rồi nhưng nó không nghe. Bát đũa để tí rửa chết ai mà cứ nhặng lên. Hôm trước thằng anh mày nó còn mắng tao là cố tình, tao có khiến nó làm đâu.

+ Mệt hết cả người, bà ý chưa về thì thoải mái, giờ cứ đến giờ ăn là gọi èo èo điếc hết cả tai. 

+ Chắc mới về làm dâu làm hàng tí thôi, để xem được mấy bữa.

+ Kệ xác bà ý, con là con không làm việc nhà đâu đấy, mẹ đi mà làm.

Em lên phòng em ngồi em khóc, khóc như một con điên ý.

Chồng hôm đấy đi làm về sớm, thấy con vợ như thế không hiểu gì, hỏi lý do em không nói, nó tưởng là lỗi tại nó, mà nó không hiểu nó mắc lỗi gì, thế là nó quát ầm em lên, em lại càng khóc to tơn, cuối cùng nó bỏ đi trà đá với hội bạn có khốn nạn thân em không cơ chứ.

Khóc chán, em lại gạt nước mắt xuống nhà lau rửa, nấu nướng bày biện như cũ, rồi em tự ăn, tự rửa, đậy lồng bàn phần mọi người, không gọi ai hết và đi lên nhà ngủ.

Sáng hôm sau em dậy, đập vào mắt em là nguyên một mâm bát mọi người ăn xong để từ tối qua, còn nguyên si trên bàn, thức ăn thừa nguyên trên đĩa, canh thiu nguyên trong bát. Em hình dung cảnh tối qua ăn xong, cả nhà phủi đít đứng dậy, với câu “để tí rửa” đùn đẩy nhau.

Em lại lê bước đi dọn rửa, tiếng lạch cạch bát đũa khiến mẹ chồng đi xuống bếp.

+ Ôi, con để đấy, rửa làm gì, tí ăn sáng xong rồi rửa.

Thế là em hiểu logic của mẹ chồng em là: tối để sáng, sáng để trưa, trưa để tối, khi nào hết sạch bát thì rửa tạm vài cái mà dùng, em chán chả buồn chết, cũng chả buồn nói gì, cứ lẳng lặng làm.

Cái nhà này sống thế mấy chục năm rồi

Sau khoảng 2 tháng như vậy em bắt đầu chán dọn buổi sáng.

Thế là cứ đúng 10.30 đêm em mò xuống nhà dọn rửa. Em cố tình xuống muộn khi mọi người đi ngủ, vì xuống sớm hơn là em chồng hoặc mẹ chồng lại đãi bôi “Ôi mẹ/ em đang định rửa thì con/ chị đã rửa rồi à”. Vì em thà kết thúc mọi chuyện trong một ngày, còn hơn đón ngày mới bằng tâm trạng nặng nề khi rửa một núi bát.

Và tất nhiên là chồng em bắt đầu cáu khi 10.30 chuẩn bị ôm nhau tình tứ thì em lại biến mất tích đến hơn 1 tiếng đồng hồ, lên đến nơi thì người ngợm bẩn thỉu, tóc tai mồ hôi rũ rượi, rồi bảo em “Em làm cái trò gì mà giờ này mới lên nhà thế”.

Ôi “làm trò”, sao cả cái nhà này đều nghĩ là em làm trò nhỉ?

Suýt nữa thì em gào lên trong đêm, nhưng rồi hình như cái sự mệt mỏi, sự cô đơn của cô dâu mới nó đánh gục em hay sao ý, em chỉ nhẹ nhàng bảo “Em đi rửa bát, mà sao mẹ và cái X sợ rửa bát thế hả anh”.

Chồng em chả nói gì, chỉ ôm em bảo “Uh, em mà cứ làm thế này là hai nhân vật đấy cho em làm cả đời đấy. Nên thích thì em làm, không thích thì thôi không ai trách đâu, còn kể cả em bảo ngày nào đi ăn hàng thì anh cũng ok. Chứ cái nhà này sống thế mấy chục năm rồi”.

Mình có phải đứa lười đâu

Có thể kể đến đây, các mẹ sẽ bảo em, tại sao không thuê người giúp việc cho đỡ khổ. Nhưng tại thời điểm đó em nghĩ thế này, nhà toàn người lớn, không hề có trẻ con, có mỗi nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, có gì to tát đâu, bận rộn đâu mà phải thuê. Nhất em là dâu mới, về nuôi báo cô à, và quan trọng hơn là tự em – em không thấy có lý do gì để phải thuê người cả.

Thực ra em làm ngon ơ, mỗi tội cái kiểu sống của nhà chồng em thì em không lường được là cái sự làm của mình nó sẽ trắc trở như vậy.

Em bắt đầu nghĩ đến chuyện ra ở riêng.

Nhưng rồi cái tính hiếu thắng nó lại kìm em lại.

Chả nhẽ một chuyện đơn giản thế mà cũng buông xuôi à, mình có phải con lười biếng, xấu xa đâu mà phải ra riêng.

Hiện giờ mẹ chồng, em chồng đang nghĩ mình làm hàng, vậy nếu làm cho họ nghĩ mình thật lòng, thì họ có vì “ngại” mình mà chia sẻ công việc, hoặc đơn giản, quý mình đến mức thấy mình làm, thì cũng vui vẻ làm giúp không?

Sau khi nghĩ thông suốt, em quyết định hành động.