2 sai lầm cơ bản của phụ nữ trong giao tiếp với chồng

Hôm nay mình cũng đã phân tích với mẹ Chúy vấn đề các mẹ thường mắc phải.. Có những lỗi cơ bản sau đây:
1. Nhầm giữa mục đích và phương tiện: các mẹ cứ nhớ hộ mẹ Trâu là mục đích cuộc sống hôn nhân cũng như mọi xử lý quan hệ là duy nhất và tối thượng : chồng yêu vợ, thương vợ, tôn trọng vợ, luôn muốn đem lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho vợ . Cứ làm cho chồng yêu quý và muốn bên vợ, muốn chiều và làm vợ vui đi, bạn sẽ có những gì bạn muốn. Lấy điều này làm mục đích, bạn sẽ thấy mọi cư xử theo ý muốn của cái tôi, nếu ko có lợi gì, phải bị loại bỏ. Nhiều bạn cứ nhầm, cho rằng chứng minh cho chồng tháy anh ấy sai, anh ấy có lỗi, anh ấy ko ra gì, anh ấy ko xứng đáng là mục đích của tranh cãi, đôi co, tranh khôn với chồng kiểu ăn miếng trả miếng. Nếu mục đích như vậy theo mình là hủy diệt tình cảm của chồng.

Người khôn ngoan, lúc cần vẫn nên chứng minh cho chồng là anh ấy sai lầm ở đâu đó, nhưng theo hướng xây dựng. Nếu chồng muốn nghe theo kiểu tiếp thu thì mình cứ nói, nhưng nếu chồng tỏ vẻ khó chịu hay phản ứng quá mức thì nên điều. Chỉnh độ gay gắt, căng thẳng. Thậm chí nếu cần mình sẽ rút lui đểnkhi khác nói. Vì rút cục mình muốn phân tích để chồng hiểu thiện ý của mình, mong chồng thay đổi chon hoàn hảo hơn trong mắt mọi người, tức là góp ý có tính xây dựng. Thế nên lời góp ý bị phản ứng tiêu cực, tức là bị đối phương cho là chỉ trích, miệt thị, thì tức là người ta ko muốn nghe. Mà ko muốn nghe thì nói tiếp làm gì. Mình nói là vì người nghe, ko phải vì mình. Lúc ấy các mẹ tức lên nói cho hả giận chỉ gây phản cảm chứ người ta ko bình tĩnh nghe mình nói thì mình có đúng mấy người ta cũng ko chấp nhận, cãi bằng được. Mẹ Trâu lại khác, nói mà người ta ko welcome thì nói làm gì cho mệt. Lúc ấy ta sẽ tiếp cận cách khác, nhẹ nhàng hơn, hoặc theo khía cạnh khác, hoặc chờ khi nào đối phương bình tĩnh cân bằng hơn, lúc mình cũng thiện chí hơn ( ai mà chả có lúc chim cú cái tính củ chuối của chồng)

2. Mọi người hay nhầm chữ nhẫn nhịn và chữ chọn thời điểm và thái độ phù hợp. Mình thì ko nhịn nhẫn ai bao giờ. Cứ nhẫn nhịn bỏ qua là người ta cứ tưởng người ta đúng. Nhưng nói thế nào, khi nào nói, nói cho ra tấm ra món, cho người ta tâm phục khẩu phục lại là chuyện khác. Ví dụ ta góp ý chồng chuyện gì đó, có thể ta rất nhẹ nhàng nhưng chồng xửng cồ, phản ứng quá khích, thì ta dừng. Đợi khi nào chồng vui vẻ, bình tĩnh nhất hãy lôi ra đề cập nhẹ nhàng là lúc ấy anh phản ứng thế là quá lời với em nhưng em nghĩ anh đang cáu giận, giờ anh vui vẻ em mới nói với anh…. Hoặc chờ khi hậu quả xấu đã tiên lượng xảy đến, ta nhẹ nhàng phân tích để chồng hiểu vợ nói gì cũng chỉ là muốn tốt cho chồng, để sau đó chồng rút kinh nghiệm trân trọng nghe góp ý của vợ hơn. Muốn vậy vợ đừng lồng cảm xúc riêng, phải tỏ ra vui vẻ,ntraan trọng thì chồng mới cầu thị lắng nghe vì biết vợ đang mong tốt cho mình chứ ko phải chứng minh cho chồng thấy anh ấy dốt nát, kém cỏi hay sai trái

Có người 60 tuổi vẫn dại, thích đôi co tranh khôn với chồng, có người 18 tuổi đã biết thế rồi, như …. Mẹ Trâu chẳng hạn. Đùa vậy chứ lấy mục tiêu làm trọng và luôn tâm niệm, ko để cái tôi hay cá tính của mình xen vào trong quá trình hướng tới mục tiêu thì ko bao giờ sai hoặc chỉ sai lệch tí tii thôi . Nên cái tính hướng đích là quan trọng lắm, nhớ cái đích, hướng tới nó thì sẽ ko bao giờ lạc lối. Có câu Ai nhìn sao Bắc đẩu mà đi cả đêm dài mà.

Biết mình cần gì, muốn gì,muốn gì, hướng tới cái gì thì khó mấy cũng vượt qua. Làm gì cũng nghĩ mình nói thế để làm gì, có mục đích gì, và laọi trừ yếu tố cho sướng mồm, cho thỏa mãn cái tôi ngắn hạn đi. Mẹ Trâu dạy các con từ nhỏ đấy

Thế mới nói sống là cả nghệ thuật mà. Đôi khi mình cũng thiện chí đấy, nhưng xử lý và phản ứng kém cũng gây sự khó chấp nhận, khó tiếp thu cho người nghe. Biết góp ý cho có lợi, cho người ta nghe và chấp nhận, cám ơn mình, cũng như biết nấu ăn. Cũng nguyên liệu đấy mà có người là nghệ nhân, ai cũng trọng vọng, mong chờ…. Có người nấu lên chả ai ăn, con gâu gâu cũng chê. Hơn nhau là ở chỗ lắng nghe và điều chỉnh theo gu ẩm thực, tiếp nhận của thực khách chứ ko phải khăng khăng theo ý mình, theo gout của mình! Vì nấu là cho khách ăn chứ ứ phải cho mình ăn. Họ phải thích, chấp nhận thì mới ăn, ko thì nấu để thiu cho ma ăn à. Thế thì đừng nấu cho mất công ra

(Đã đọc 109 lượt, 1 lượt hôm nay)
Chia sẻ

Viết bình luận