Mâu thuẫn nhiều với chồng vì tính cách khác biệt

Chia sẻ bài viết này

Mình lấy chồng chưa lâu và mới có em bé gần 1 tuổi. Tuy nhiên mâu thuẫn nhiều với chồng vì tích cách khác biệt. Mình có cái sai là trước khi cưới mặc dù đã nhận thấy có nhiều điểm khác biệt với chồng nhưng vẫn quyết định cưới.

Chồng là người không được giỏi giang trong các việc của đàn ông trong gia đình, chẳng bao giờ tự động làm các việc này nếu vợ không nhờ gãy lưỡi, công việc của chồng cũng không tốt. Tuy nhiên chồng vẫn biết giúp đỡ vợ một số việc nhà như vợ nấu cơm thì chồng rửa bát, lau nhà…, biết nhịn vợ trong một số trường hợp. Mình tuyệt nhiên không chỉ trích than vãn gì về thu nhập của chồng vì mình biết việc này là cấm kị. Chỉ bảo chồng là khả năng của anh có thể tìm được việc tốt hơn, anh nên tìm việc có tương lai lâu dài một chút. Nhưng chồng lười vận động nên hầu như không nhúc nhích.

Nếu như bình thường thì mọi chuyện đã tạm coi là êm đẹp và mình có thể hài lòng với cuộc sống.

Tuy nhiên, chồng mình lại là người thiếu ý chí và nông nổi, trong các lần cãi vã, thậm chí cả lúc mới cưới, khi mình mang bầu, chồng mình thường xuyên lặp lại những câu như “tôi đã quyết định sai lầm (khi cưới mình)”, “cô biến cuộc sống của tôi thành địa ngục”, chồng còn lên mạng nói xấu, chửi bới vợ (vô tình mình biết được). Chồng có sở thích hay vào web đen, đã có lần phản bội mình, đi cave, còn lưu hình trong điện thoại, cài pass. Đó mới là những gì mình biết, nếu mình bỏ công điều tra thêm thì chắc còn nhiều thứ kinh khủng hơn, nhưng mình không muốn tìm hiểu thêm vì biết thêm chỉ đau lòng thêm.

Những điều này làm mình thấy rất chán nản, tuyệt vọng. Cảm thấy công sức của mình bỏ ra cho gia đình không được chồng ghi nhận, cảm thấy sao mà chồng bạc bẽo quá. Mình không cảm nhận được sự yêu thương của chồng, cảm giác chồng cần mình, nhịn mình chỉ vì chồng cần có một chỗ đi về. Mình nhận thấy mình đang rơi vào tình cảnh bế tắc:

  • Dọn ra ở riêng: Đã quyết định 2 lần nhưng rồi chồng hứa hẹn nài nỉ lại thôi, nên khó mà áp dụng cách này được nữa
  • Chia tay: Mâu thuẫn chưa đến mức độ này
  • Lạnh nhạt: Rồi tiếp tục thế nào
  • Tỏ ra bình thường: Không thể, vì niềm tin đã mất, lúc nào cũng có cảm nghĩ chồng đang che giấu điều gì đó.

Mình là người không khéo các công việc nội trợ gia đình nhưng vẫn có khả năng quán xuyến thu vén, sắp xếp mọi thứ cho gia đình và là nguồn thu nhập chính trong gia đình. Tuy nhiên mình có những tính xấu như hay nóng tính, tuyệt đối hóa mọi thứ và hay lo lắng nhất là lo lắng cho con, cũng bị ảnh hưởng một phần từ tính chất công việc do mình là người quản lý. Có thể nói là tính mình thẳng quá, thật quá, không biết cách nịnh chồng.

Mình biết tính chồng mình ích kỷ, trẻ con, nhưng mình khó mà chấp nhận được sự vô tâm bạc bẽo thế này mãi được. Cảm giác tương lai rất chênh vênh.

Chip-mat-hip

Mẹ nó nhận thấy khuyết điểm của mình rồi thì phải action đi chứ. Cách nịnh chồng á? Mẹ nó chịu khó đọc các bài khác để tích thêm kinh nghiệm của các mẹ nhé

Mình cũng giống mẹ nó, thỉnh thoảng nhớ lại những việc làm, lời nói kinh khủng của các hắn. Nhưng mình thấy việc này chẳng có lợi gì đâu. Hãy cho qua đi mẹ nó. Vấn đề là hãy để cho việc tranh cãi của hai người trở nên tích cực hơn, không quá đà dẫn đến chửi bới, làm tổn thương nhau như thế này nữa.

Chuyện này nếu là ông xã mình thì mình cũng khó mà bỏ qua. Nhưng có thể nó cho thấy là xxx life của nhà mẹ nó không đc như ý phải không. Mẹ nó thử chú ý hơn đến “chuyện ấy” nữa đi. Nếu hắn ta đã no đủ với vợ rồi thì chắc chắn sẽ không vớ vẩn bên ngoài nữa đâu.
Đừng lạnh nhạt, mẹ nó ạ. Thiên chức của chúng mình là giữ lửa cơ mà. Mẹ nó mà lạnh nhạt thì gia đình của mẹ nó sẽ không còn là tổ ấm nữa. Đúng như các mẹ có lần đã nói, bây giờ mẹ nó hãy xác định xem tình cảm của mẹ nó dành cho chồng như thế nào, còn yêu không, còn muốn níu giữ không.

Chimsaucuame

Cảm ơn bạn Chip. Quả thực là mình đã đọc nhiều lời khuyên của các mẹ ở đây. Có đôi lần mình cũng áp dụng, nhưng vẫn còn giằng xé giữa các câu hỏi “tại sao mình phải làm vậy”, quả thực con người mình hơi lý trí quá nên thực hiện điều này không dễ dàng gì. Vả lại, điều này còn tùy thuộc vào việc chồng có chịu thừa nhận những cố gắng đó của mình hay không.

Còn về đời sống xxx, mình muốn nói thêm là ai chẳng muốn duy trì một đời sống mặn nồng, nhưng vì con còn nhỏ, bị gián đoạn là đương nhiên, những người thực sự yêu thương nhau thì phải hiểu cho nhau.

Mình cũng nhiều lần thủ thỉ với chồng, hỏi xem chồng nghĩ gì về chuyện lâu rồi không xxx, nhưng chồng chỉ gạt đi, không chia sẻ, khi mình gợi ý, chồng cũng tỏ vẽ miễn cưỡng. Bản thân mình mới sinh nhưng cũng về dáng rồi, hình thức không đến nỗi tệ, quan điểm về chuyện này cũng không phải cổ điển.

Nhưng chồng than vãn trên mạng rằng chán vợ, không có cảm xúc với vợ. Rằng hình mẫu của chồng hoàn toàn khác với vợ…

Vậy mình cố gắng nữa để làm gì???

Xem thêm:

Hãy làm điều mình muốn đi, đừng đợi ai đó làm cùng

Nhóc_yêu: Sửa tính qua loa đại khái, bảo thủ của chồng

Chip_mat_hip

Thế sao mẹ nó lại bảo là : Chia tay: Mâu thuẫn chưa đến mức độ này. Đấy, cái chính là mẹ nó chưa xác định được tình cảm của mình. Nếu quyết định sẽ tiếp tục thì hãy cố gắng lên, đừng đau khổ, ngờ vực nữa. Mẹ nó phải tự kéo mình ra khỏi cái tình trạng bế tắc về tinh thần của mẹ nó trước đã.

Chimsaucuame

Đêm con ốm quấy khóc, ngày đi làm mệt mỏi, trong đầu ong ong suy nghĩ về chồng, chẳng còn tâm trí đâu làm việc. Giá mà có thể quay trở lại được những ngày độc thân tự do tự tại.

Mình muốn đi du lịch một mình ở đâu đó, nhưng lại vướng con không đi được. Hàng ngày chồng thản nhiên về muộn, kể cả những ngày con ốm, mình thì tất tả về sớm.

Hôm nay mình sẽ về muộn, đi mua sắm.

Chip_mat_hip

Con còn nhỏ, hay ốm thì chúng mình dễ mệt mỏi, bức xúc lắm mẹ nó ah. Những lúc ấy lại muốn trút hết lên đầu các hắn, tại sao mình thức khuya dậy sớm, một mình đưa con đi bác sĩ, mà hắn cứ thản nhiên nhậu nhẹt, bóng banh. Con mình ngoài 2 tuổi ít ốm hơn, mẹ thấy khỏe hơn hẳn. Ít stress hơn, nên cũng ít cảm xúc tiêu cực hơn về các hắn. Tình cảm vợ chồng có cải thiện.

Mình ủng hộ mẹ nó chăm sóc bản thân, làm cho mình đẹp, mình dễ chịu, mình yêu đời. Lúc ấy cảm thấy mình có thể kiểm soát thất cả, thậm chí không có các hắn thì mình cũng vẫn sống khỏe. Khi mình cân bằng, mình có thể giao tiếp tốt hơn với các hắn, tình hình sẽ thay đổi mẹ nó ah.

081208

Chuyện nhà chim sâu cũng giống đa số nhà các mẹ mới cưới có con nhỏ mà các bố lại vô tâm.
Nhưng cái bệnh vô tâm vô tư của đàn ông nó giống như một phần cơ thể của họ rồi giống như trời sinh ra là đã như vậy rồi. Các bố có thể bỏ vợ con ở nhà một mình để đi tán dóc với bạn bè với anh em, với cha mẹ hoặc bỏ cả ngày trời chỉ để giúp người dưng thiên hạ làm một việc gì đấy. Thế mà vợ nhờ vả gì thì chắc phải đến lần thứ 100 mới làm. Khi vợ nhờ cũng không từ chối là anh không làm mà là ừ để đấy mai anh làm hoặc mốt anh làm hoặc khi nào rảnh anh làm nhưng cái mai cái mốt cái rảnh của anh làm bằng vật liệu siêu bền nên co dãn vô cùng tốt, nó có thể dãn đến cả tháng hoặc đến cuối đời. Các bố ấy là như vậy.

Các mẹ có con dại, phải lo chuyện công việc, kiếm tiền, nuôi dạy con, chăm lo gia đình, mọi việc cứ đổ lên đầu người vợ người mẹ. Nếu gặp ông chồng siêng năng, biết suy nghĩ thì vợ đỡ vất vả, được chia sẻ nên tinh thần có thoải mái hơn. Nhưng gặp các bố như nhà mẹ chim sâu, vô tư thì rất khổ, mọi việc cứ đè nặng lên hai vai nên thái độ tươi cười, hớn hở, nhẹ nhà với các bố giống như mưa giữa mùa hè, nó rất hiếm hoi không đủ khả năng xua tan đi được không khí nóng bức hầm hập của gia đình đang bốc lửa. Nhưng các bố ấy có biết việc nhà là việc gì, chăm con là làm những việc gì, đi chợ nấu ăn là làm những việc thế nào, có nghĩ rằng việc nhà là việc không tên đâu. Câu nói cửa miệng của các bố là việc đàn bà làm một loáng là xong, có gì mà cứ phải kêu ca ra rả mãi thế, nhà nào cũng vậy chứ có riềng nhà mình có việc đâu. Các bố đi ra ngoài chỉ thấy cái vẻ dịu dàng của các bà vợ nhà , nữ tính, đẹp đẽ của các bà vợ nhà hằng xóm, của thằng bạn chứ có biết là ở các bà ấy có khi còn cau có cú vọ hơn cả vợ mình đâu, có biết nhà nhà họ còn có thể có nhiều hủ mắm hơn cả nhà mình nữa ấy chứ. Chỉ thấy vợ mình về nhà là la hét, mồm nói liên tục. Mà nhiều khi vợ nói không nghĩ nên đụng chạm đến tự ái sĩ diện của các bố. Mà cái này là ghê gớm lắm, các bố ấy mà bị chạm vào cục sĩ diện to lù lù như quả núi ấy thì một là bung bét lên còn không thì cảm xúc, cảm giác với vợ nó tắt dần tắt dần đến lúc tắt hẳn luôn.

Để các bố hiểu được vất vả của công việc nhà thì là cả một chặng đường gian nan. Chỉ có hai con đường, hoặc là chấp nhận, vài ba năm sau con cái lớn dần sẽ đỡ vất vả hơn. Nếu làm được thì đừng kêu ca, than vãn có thể giảm bớt việc kiếm tiền, dành thời gian sức khỏe cho gia đình, cho bản thân. Tập yêu bản thân hơn một chút nữa. Tập dễ tính hơn, bớt lo lắng đi một chút, bớt cầu toàn đi một chút thì tâm lý cũng thoải mái hơn, đối xử với chồng con cũng nhẹ nhàng hơn, thì chồng cũng đỡ chán vợ hơn, gia đình cũng ít xích mích nên cũng hạnh phúc hơn.

Hoặc con đường thứ hai, gian nan hơn rất nhiều là cải tạo các bố. Cải tạo như thế nào đây. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, con cái mình đẻ ra, nuôi dạy khôn lớn mà nó còn không nghe lời mình thì làm sao mà chồng nghe mình cho được đây. Muốn chồng đi vào quỹ đạo của gia đình thì phải thật khôn khéo, EQ và của IQ phải thật cao mới được. Đầu tiên, làm cho chồng một con đường thật rộng, chồng muốn đi ngang, đi dọc gì cũng được và càng ngày mình càng thu hẹp dần không gian của chồng hướng dần vào con đường mà vợ con đang sống mà chồng không hay biết là thành công. Muốn được như thế này thì phải làm sao. Thứ nhất là làm cho chồng mất cảnh giác, cứ để chồng rong chơi thoải mái (vợ mình dễ chịu thật, mình có đi nhậu nhẹt bạn bè thư giãn một chút cũng không nhăn nhó gì cả), về đến nhà phải vồn vã anh mới về đấy à, mệt không, đi chơi với bạn có vui không… Làm được thế này thì EQ phải thật cao. Khi đã thoải mái tâm lý rồi các bố nào mà chẳng dễ chịu. Lúc này thì vận dung IQ nhé. Các bố mất cảnh giác rồi đấy. Các mẹ hãy tỉ tê, tâm sự việc nhà, việc cửa, việc con cái, tiền nong thiếu thốn ra sao, vật giá đắt đỏ thế nào. Từ từ từng bước một, và bắt đầu nhờ vả, ngày mai anh trông con hộ em một buổi, em làm việc này việc kia, hoặc tháng này anh đưa thêm cho em một ít để em mua sữa cho con nhé với giong ngọt như mía, mẹ nào nhõng nhẽo thì thêm vào một tý, bố nào mà chẳng chết đứ đừ.

Kinh nghiệm bản thân sau 7 năm yêu nhau và sau 7 năm sống với nhau đấy. Chồng mình ngoan lắm. Làm xây dựng, giám đốc công ty nhưng tính về nhậu còn ít hơn cả những người làm công chức đấy. Ngoại trừ phải đi tiếp khách thôi. Còn bình thường bạn bè mời nhậu thì mời về nhà anh em làm vài lon rồi nghỉ, hiếm khi đi về trễ. Nếu có đi tiếp khách mà đi nhiều (cỡ một tuần ba lần) vợ chỉ cần à ơi: anh ơi tuần này anh đi liên tục rồi, cố gắng về sớm với mẹ con cả ở nhà không có ba buồn lắm là lão ấy biết đường về sớm ngay. Còn ở nhà trông hai con, tắm rửa cho con để vợ đi ăn cưới nữa đấy.

Chimsaucuame

Cảm ơn mẹ Chip và mẹ 08. Cách thứ 2 của mẹ 08 chắc mình không kham được rồi, mình chỉ cố ở mức không nói khó nghe thôi chứ bảo tươi cười ngọt ngào thì mình chịu.

Còn cách thứ 1, vì mình là trụ cột về tài chính, bảo kiếm tiền ít đi thôi cũng khó, giờ cuộc sống khó khăn, lo đủ ăn đủ tiêu đã khó, còn phải tích lũy đề phòng lúc ốm đau. Nhưng mình sẽ cố không cầu toàn và bớt lo lắng đi.

Vấn đề chính ở chồng mình không phải ở chuyện vô tâm, lười biếng, nếu chỉ có thế thì mình chấp nhận được. Mà vấn đề là ở những thói xấu tệ hại của đàn ông mà mình nhắc ở trên, nó khiến mình thấy tuyệt vọng, mất niềm tin. Còn chồng, với bản tính nông nổi có sẵn, sẽ nghĩ những chuyện đó là bình thường, ông nào chả vậy.

Mình đã tuyên bố với chồng là mình thấy mình không được trân trọng và ghi nhận, giờ mình sẽ sống vì mình, coi như không có chồng, có như vậy mình mới khỏe khoắn vui vẻ để nuôi con được.

Mình có con gái, mình sẽ hướng dẫn con cách lựa chọn người bạn đời phù hợp.

Xem thêm:

“Tính em nó thế rồi, em không làm được đâu”

Vì sao chồng vẫn ngoại tình dù đã hứa hẹn?

081208

Thói xấu của đàn ông mình dám chắc khoảng 99% các bố đều mắc phải không bồ thì cũng gái, có bố nào dám mạnh miệng tuyên bố là chưa thử bao giờ không nào. Chồng mình không biết nằm trong 99% hay là 1% quý hiếm kia. Nhưng mình không tìm hiểu, bởi vì cái gì khuất mắt thì thôi, giống như đi ăn ở ngoài vậy, nếu thấy người ta chế biến chắc chẳng đủ can đảm cầm đũa gắp thức ăn bỏ vào miệng đâu. Vì vậy tìm hiểu để làm gì. Mình không quan tâm đến những điều ấy coi nó như vùng đen của chồng. Nếu mẹ không may mắn phát hiện chồng mình đã từng như vậy thì cũng nghĩ lại chồng mình có phải ngoại tình hay đi với cave là thói quen không. Nếu không thì coi như một lần lầm lỡ bỏ quan cho lão ấy để cả mình và lão tiếp tục sống vui vẻ. Coi nư lão ấy có bậy bạ bên ngoài cũng một phần do lỗi của mình. Nhiều khi mẹ nó cầu toàn quá, việc gì cũng lo lắng cả thì chồng mẹ nó có việc gì nữa để mà lo. Nhiều khi bố nó cảm thấy tự ti trước vợ, làm gì vợ cũng không vừa ý, cũng chê rồi sinh ra cảm giác thua kém vợ, sống với vợ không thoải mái nên dẫn tới việc không muốn qh với vợ. Nhưng xxx là nhu cầu của đàn ông giống như mình ăn uống vậy nên phải đi tìm chỗ để trút. Cũng có thể như vậy.

Một điều nữa, cũng như mình thôi, khi mình không còn cần thiết đối với gia đình thì cảm giác thế nào. Mẹ nó quá mạnh mẽ, đã tuyên bố như vậy, cảm giác chồng sẽ càng buồn hơn, càng tự ti với vợ hơn. Mình là đàn ông mà không còn là trụ cột gia đình, vợ không cần mình nữa thì sẽ thế nào đây. Đây là điều đàn ông họ sợ nhất, họ luôn muốn phụ nữ chúng ta phụ thuộc vào họ. Có thể bạn kiếm được nhiều tiền hơn chồng nhưng điều này không thể nói bạn là số 1 trong gia đình, bạn nói chồng phải nghe. Ông bà xưa đã nói mẹ nói trăm câu không bằng cha đe một tiếng nên những nhà không có đàn ông nhìn rất yếu ớt. Vị trí của người đàn ông trong gia đình thể hiện ở nhiều chỗ lắm. Ví dụ nhà mình hôm nào xã đi công tác, mình sợ lắm, cả đêm không ngủ được. Hay việc nặng nhọc, cần bê cái nọ cái kia, sửa cái này cái kia làm sao mình kham nỗi, hơn nữa, trời đã sinh gia đình phải có bố có mẹ. Những nhà không có bố con cái nó cũng yếu đuối ủy mị hơn rất nhiều.

Mình nghĩ chồng mẹ chim sâu chắc cũng có nhiều điểm tốt, mẹ nó hãy cố gắng nhìn vào những điểm ấy, bỏ qua lỗi lầm cho chồng để có cuộc sống vui vẻ hơn, đừng gạt chồng ra khỏi cuộc sống của mình, còn cải thiện được hãy cố gắng lên để cho con cái mình có được cuộc sống đúng nghĩa.

Chimsaucuame

Quả đúng như mẹ nó nói, mình lo lắng mọi thứ nên chồng chẳng còn gì để mà lo nữa. Nhưng cái này cũng xuất phát từ việc chồng từ nhỏ không quen lo lắng, tính toán gì hết (bố mẹ lo hết), việc trong nhà, mình nhờ gãy lưỡi không làm, chán quá mình tự làm cho rảnh nợ. Chồng chẳng bao giờ chủ động làm việc gì của đàn ông, ngoài thỉnh thoảng nấu cơm, rửa bát lúc chỉ có 2 vợ chồng, còn giờ có người giúp việc rồi thì càng lười hơn. Mình đã stress vì con nhỏ, quấy khóc, lại stress vì chồng, dẫn đến cáu kỉnh, rốt cục chồng chán. Chồng chán vợ nên tìm nơi giải tỏa bên ngoài. Rốt cục thì người thiệt thòi là mình.

Đúng là một vòng luẩn quẩn của cuộc đời. Mà giờ mình không muốn giải quyết, vì cứ nghĩ đến những hình ảnh mình thấy trong điện thoại của chồng, những lời chồng nói trên diễn đàn là máu mình như đông cứng lại, cảm thấy uất hận đau đớn vô cùng.

081208

Mẹ chim sâu chưa sẵn sàng tha thứ cho chồng thì cũng đừng căng thẳng quá. Mọi việc cứ bình thường đi. Nói thì như vậy nhưng làm hơi khó. Trước đây, cu lớn nhà mình cực kỳ khó nuôi, ăn khó vô cùng, mỗi bữa ăn phải mất gàn hai tiếng và mẹ phải bế đi khắp xóm. Nhưng nào đã xong, có khi ăn gần hết lại nôn hết, ăn vào một chén mà nôn ra hai chén mình căng thẳng vô cùng, cứ nghĩ đến việc cho con ăn là muốn nổi điên lên được. Vì thế hôm nào chồng về sớm phụ vợ cho con ăn thì đỡ chứ mà đi nhậu rồi ở nhà con khó chịu là thế nào tối cũng có chuyện.
Mình cũng rất thông cảm với mẹ nó.

Thế nên khi có bầu dứa thứ hai mình căng thẳng lắm, ông xã động viên, bảo con cái trời cho. Nhưng khi sinh xong em bé, tư tưởng mình cũng thay đổi nhiều nên thấy nuôi hai đứa trẻ con bây giờ mà lại dễ hơn một đứa. Trước đây, cứ phải con ăn uống xong rồi mẹ mới ăn, bữa ăn của con suông sẻ thì mẹ vui chứ mà có chuyện gì thì mẹ ăn cũng chẳng ngon lành gì. Bây giờ thì khác rồi, nếu chồng chưa về thì cho hai con ăn trước, còn chồng về sớm thì cả nhà ăn cơm trước rồi cho con ăn sau. Con không chịu ăn thì cũng chẳng ép, mẹ đỡ mệt, đỡ đau đầu nên cả nhà vui vẻ. Xong đâu đấy lại kéo nhau đi cafe, đi hóng mát.

Cứ phiến phiến đi một chút các mẹ nó ạ. Trước đây, ngày nào cũng phải lau nhà mới yên tâm được, hôm nào mệt nhờ lão chồng, lão ấy ừ ngay nhưng để đấy, tối đi ngủ hết rồi anh lau một thể nhưng không chờ được đến tối lại lọ mọ đi làm, làm xong rồi lại trách chồng, chồng bực gắt lên ai bảo làm giờ lại kêu. Thế là tủi thân, hoặc hùng hổ lên cãi lại, xong. Kết quả thế nào các mẹ biết rồi đấy.
Còn bây giờ, nếu có bận hai ngày chưa lau nhà được mà chồng có rủ đi chơi cũng đi ngay, kệ nó, bẩn tý cũng chẳng chết, đi chơi cho đã, tư tưởng thoải mái về làm việc nhà cũng nhanh hơn đấy. Hôm nào bận hay là mệt thì tuyên bố em lười không nấu cả nhà đi ăn ngoài. Hôm sau tinh thần up, đi chợ nấu các món ngon bù lại hôm qua. Cả nhà đều vui lại được ăn ngon. Chả mất lòng ai cả.

Bây giờ chồng đi đâu cũng gọi điện hỏi vợ ở nhà đang làm gì, ăn chưa… Tối nay trước khi đi sinh nhật bạn cũng tranh thủ ăn cơm với vợ rồi mới đi vì sợ vợ buồn.

Chimsaucuame

Tnh mình không khó lắm đâu, cũng như mẹ 08, nhà bẩn lúc nào rỗi quét cũng được. Khổ cái được ông chồng đã lười nhưng lại thích vợ chăm cơ, nếu cả hai cùng xuề xòa thì không nói làm gì.

Thôi mình không than vãn nữa, hôm qua mình gặp một anh bạn đồng nghiệp. Theo lời anh ý thì vợ anh ý cũng có điểm này điểm kia, nhưng anh ý vẫn vui vẻ như không. Thậm chí anh ý còn vừa kiếm tiền, vừa có thể cho con ăn, chơi với con, tắm cho con…đó là những việc anh ý thích làm, thì anh ý tự nguyện làm.

Mình nghĩ thì thấy sao mình lại khác anh ý nhỉ, có thể tính cách đàn ông rộng lượng hơn và phụ nữ thì phụ thuộc quá vào chồng nên sinh ra tâm lý chán hay không. Hoặc có thể đàn ông có làm việc nhà thì cũng chỉ thỉnh thoảng, còn phụ nữ phải đối diện với việc đó hàng ngày, tính toán so đo từng tí chi tiêu hàng ngày nên tư tưởng cũng “hạn hẹp” hơn chăng?

Nếu như mình cũng như anh bạn kia, không quá để ý đến những việc chồng không thể làm, việc chăm con là việc mình thích làm, thì mình làm thôi, còn chồng có thích hay không đó là việc của chồng. Điều gì là tự nguyện có lẽ cũng là tốt hơn. Miễn là mình cảm thấy hài lòng và vui vẻ.

Nhưng để suy nghĩ thông thoáng như đàn ông, có lẽ cũng không đơn giản.

Buin

Quả đúng như mẹ nó nói, mình lo lắng mọi thứ nên chồng chẳng còn gì để mà lo nữa. Nhưng cái này cũng xuất phát từ việc chồng từ nhỏ không quen lo lắng, tính toán gì hết (bố mẹ lo hết), việc trong nhà, mình nhờ gãy lưỡi không làm

Cái màu đỏ nhé, Mẹ Chimsau phải rút kinh nghiệm ngay từ bây giờ may ra còn kịp.
Các ông chồng chả tự nhiên mà làm đâu, trừ những bác có ý thức cực cao thì không nói nhưng đa phần là giống nhau ở điểm này. Cứ phải nhờ cật lực vào, nhưng mà phải nhờ khéo đừng có sẵng giọng thì chồng mới làm, nhưng cũng đừng trông chờ vào chuyện hoang đường là vợ mở lời nhờ cái là làm luôn nhé, câu trả lời luôn là “uh, chốc nữa”.
Cái chốc nữa của chồng nó trừu tượng lắm cơ, có thể là 10 phút đên nửa tiếng, nửa ngày hay thậm chí là quên luôn. Cho nên nếu như mình thấy sốt ruột vì chờ đợi cái “chốc nữa” của chồng mà nổi cơn “không thèm nhờ vả” thì lại chỉ thiệt thân mình, vừa mệt vì phải làm, vừa bực tức vì nhờ mà chồng không giúp, nhưng cái thiệt thòi nhất là tạo luôn tâm lý cho chồng “đấy, đằng nào vợ nó cũng làm thôi, lần sau cứ thế”.
Và thế là những lần sau lại lặp lại cái vòng luẩn quẩn đó. Vợ bực, cáu kỉnh, càm ràm suốt ngày, kể công, chồng khó chịu đâm ra chả muốn ở nhà. Dần dà lại xa nhau lúc nào không biết.

Mình rút kinh nghiệm này từ mẹ đẻ của mình mà ra. Từ việc nhỏ đến việc to mẹ làm hết, gánh hết. Bố nhàn tênh, chả phải lo lắng một cái gì. Đến khi có chuyện, bố cứ loay hoay vì không quen xử lý thế là mẹ lại cáu, kêu ca số mình khổ, chả được nhờ. Bố nghe thế thì tự ái nối lên, nói lại, thế là giận nhau. KHông khí gia đình nặng nề làm con cái cũng khổ sở theo.

Xem thêm:

Kukucaca: Làm sao để chồng chia sẻ công bằng việc nhà?

Dạy con làm việc nhà

Chimsaucuame

Cảm ơn mẹ Buin. Mình có đọc “Đàn ông đến từ sao hỏa, đàn bà đến từ sao kim”, đại loại họ viết

Step 1: Nhờ chồng 1 câu, xong rồi im, không nói nhiều.

Step 2: Nếu chồng chịu làm ngay thì ok, khi chồng làm xong thì cảm ơn rối rít. Nếu không làm, chờ một dịp khác lặp lại step 1.

Tính mình đâu có được kiên nhẫn vậy. Ví dụ đơn cử như mình nhờ chồng lắp chắn cầu thang vì con biết bò lại ở nhà với NGV mình không yên tâm. Kết quả mình nhờ từ khi con mới biết lẫy, cho đến khi con bò nhoay ngoáy (có nhắc lại đôi lần) vẫn không thấy chắn cầu thang đâu. Mình chán quá gọi điện đến cửa hàng họ đến lắp roẹt cái là xong.

Vô tâm với người khác còn được, sao lại vô tâm với con mình như thế chứ? hay tại mình cẩn thận quá nhỉ?

081208

Cũng chẳng có gì khó đâu mẹ chim sâu. Tình yêu của người đàn ông nó khác ở phụ nữ. Phụ nữ chúng mình thương chồng thương con là chăm lo cho họ từng miếng ăn, nước uống, giấc ngủ thế nhưng đàn ông họ lại khác, có thể thương là thương chứ chẳng thể hiện gì ra bên ngoài cả, chỉ là thương thôi. Khi nào có việc gì hệ trọng cấp bách thì mới thấy được tình cảm của họ. Hơn nữa chồng mẹ nó được bố mẹ lo cho từ nhỏ nên đến bây giờ vô tư là điều đương nhiên, có gì khó hiểu đâu. Hơn nữa mẹ nó mới lập gia đình hơn hai năm, bố nó còn trẻ con cũng là chuyện bình thường. Phải đến trên 35 mới chững chạc hơn. Cái gì nó cũng có quá trình. Đừng so sánh vì sao tôi cũng mới lập gia đình mà tôi đã thế này, thế kia. Do trời sinh nó đã như vậy rồi, phụ nữ sinh con, vun vén cho gia đình là thiên chức rồi nên chẳng thể so bì với các bố. Các bố ấy có biết mang bầu là nguy hiểm thế nào, sinh con thế nào, đau đớn thêd nào mà bảo các bố có kinh nghiệm được. Cái này do mẹ nó chưa biết hướng bố nó vào quỹ đạo khi mới cưới. Khi mang thai, mua nhiều sách về, lên mạng tải tài liệu cho bố nó đọc, 10 phần chắc cũng thủng được 3, 4 phần.

Mẹ nó phải cố gắng dẹp bỏ cái tôi mình qua một bên đi, vợ chồng mà để cái tôi vào giữa thì khó sống lắm. Các lão ấy nói mình thế nào cũng được chứ mình mà nói lại coi như là có chuyện rồi. Trời sinh đàn ông phương đông nó như vậy rồi, bố nào cũng có gia trưởng hết, không ít thì nhiều. Trước đây mình cũng hay buồn, mình trình độ cao, dạy đại học hẳn hoi mà nhiều lúc chồng còn chửi ngu nữa là, mình tức lắm nhưng sau này nghĩ trọng bụng ai cũng khen mình thông minh nhanh nhẹn (kể các các thầy cô ở trường) nhưng bố nó không nhận thấy điều này bảo mình là ngu thì rốt cục là ai ngu.

Nói vậy thôi, chứ đàn ông 10 thằng cha thì hết 11 ông nóng lên nói bậy, chấp làm gì cho mệt xác mẹ nó ơi. Có muốn diều chỉnh, đừng để bố nó chửi thì hãy làm thế này: thấy có mùi to tiếng thì mẹ nó im lặng, sau đấy thấy tình hình bình thường trở lại vọ chồng mới phân tích em sai chỗ nào anh sai chỗ nào thì sẽ thấm và nhớ chứ mà to tiếng thì hỏng. Còn nếu đã lỡ to tiếng mà các bố ấy chửi nặng nề thì hãy nhớ những câu ấy rồi sau đó cũng lựa lúc nào vợ chồng vui vẻ thì bảo anh này, sao anh nói em vậy, em buồn lắm, rồi em cứ suy nghĩ anh không thương em, anh coi thường em nên anh mới nói vậy đúng không, sướt mướt vào, thêm vài giọt nước mắt vào, giả sử bây giờ em chửi con như vậy anh đứng nời anh thấy thế nào etc… Vài lần như vậy, chồng bạn hết ngay chứ gì mà lo.

Với lại thua chồng chứ thua ai đâu mà sợ thiệt mẹ nó ơi

 

Chia sẻ bài viết này

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.